Polly po-cket
Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325700

Bình chọn: 9.00/10/570 lượt.



mắt thâm thúy và sắc bén. Hàn Dẫn Tố chợt phát hiện Phương Chấn Đông thật giống

cha anh, ngũ quan giống mà càng giống hơn nữa ở khí thế bức người.

Hàn Dẫn Tố dễ dàng có thể cảm nhận được Nhị lão

Phương đối với cô bài xích không chấp nhận, trong lòng cô không khỏi chua chát.

Phải nói loại bài xích của cha mẹ anh không biểu hiện rõ ràng, ngoài mặt lễ độ

khách sáo làm Hàn Dẫn Tố cảm thấy mình chỉ là người ngoài không hợp để dung

nhập vào gia đình hiển hách này.

Cô luôn là người nhạy cảm yếu ớt, hơn nữa đối với

người mình quan tâm lại có chút nhạy cảm đến hà khắc. Mặc dù cha mẹ anh ngoài

mặt chưa từng làm khó cô, lời nói khó nghe cũng không có giống như ý nghĩ ban

đầu của cô.Trực tiếp thì làm cô khó chịu nhưng những điều này không xảy ra, mà

chính bởi vì nó không xảy ra nên lòng cô mới lạnh hơn.

Điều làm cha mẹ anh chấn động lớn nhất là trước khi

đi anh nói tháng sau sẽ đi đăng ký kết hôn.

Hàn Dẫn Tố nhìn ngoài cửa xe có chút mất hồn, trên

đường đèn đường nhanh chóng vụt qua, ánh đèn mù mờ, cô nhìn ánh đèn lại nghĩ

đến cái bóng mờ nhạt của bản thân mình. Mặc dù nhạt nhẽo nhưng cũng có thể thấy

được rõ ràng cô đơn và mờ mịt trên khuôn mặt cô.

Trong xe rất yên tĩnh, từ lúc lên xe Hàn Dẫn Tố cũng

không biết nên nói điều gì, toàn bộ dũng khí trước khi vào Phương gia đã không

chịu nổi một đòn. Cô phát hiện mình vẫn quá hèn yếu, rất nhiều chuyện cô không

dám đối mặt:

"Phương Chấn Đông, nếu như cha mẹ anh thật sự

không đồng ý, chúng ta….chúng ta chấm dứt đi!”

Xe két một tiếng, theo tiếng thắng xe bén nhọn thân

thể Hàn Dẫn Tố nhanh chóng ngã dúi về phía trước, nếu không có bàn tay của anh

níu lại thì đoán chừng cô đã u đầu vỡ trán rồi.

Kinh hồn đi qua cô ngẩng đầu lên mới phát hiện mặt

của anh so với bình thường còn đen gấp mấy lần, trong mắt kia nhảy lên lửa giận

như muốn ăn luôn cô.

Cô không khỏi khẽ co rúm lại. Anh oán trách nhìn cô

chòng chọc mấy giây sau mới mở miệng:

"Tố Tố, những lời này về sau anh không muốn

nghe em nói nữa!”

Phương Chấn Đông cũng không ngờ tới cha mẹ lại có

thái độ này, bởi vì cho tới nay bọn họ luôn là người sáng suốt. Nhưng hôm nay

anh hiểu rõ họ không đồng ý hôn sự của anh và Tố Tố. Nếu như là vì Tố Tố đã

từng kết hôn thì anh thấy hoàn toàn không cần thiết, dù sau anh cũng không phải

là kết hôn lần đầu.

Mà chút khó khăn này đối với anh là chuyện cực kỳ bé

nhỏ. Anh nhìn thấy cô, cô chính là vợ của anh, điều này là điều chắc chắn. Làm

anh phẫn uất không phải là bị cha mẹ phản đối mà là cô gái vô tâm vô phế này,

hai người họ đã là vợ chồng, đã là người thân rồi…..

Hơn nữa ở hai người đã thân thiết đến mức này cô còn

có ý nghĩ muốn trốn chạy khiến lửa giận của Phương Chấn Đông dường như áp chế

không nổi. Cô vẫn tự ái lại tự ti, nhạy cảm lại yếu ớt và nhát như chuột những

điều này anh có thể bao dung nhưng cô dám có ý nghĩ buông tha anh thì anh không

thể nào chấp nhận được.

Nhìn thấy trong mắt cô gái nhỏ đã ươn ướt, lòng anh

từ tức giận bỗng mềm nhũn ra, anh khe khẽ thở dài đem cô ôm và ngực vỗ vỗ lưng

cô nhẹ nhàng an ủi:

"Yên tâm, những điều này anh sẽ giải quyết, chỉ

cần em tin tưởng anh là đủ rồi. Tố Tố, anh là Phương Chấn Đông!”

"Anh là Phương Chấn Đông!"

Mấy chữ này từ lỗ tai trực tiếp chui vào trong lòng,

lòng cô tràn đầy ấm áp, không khỏi có chút áy náy giống như mình đã quá đáng

rồi. Nhưng cô có thể thật sự gả được cho Phương Chấn Đông sao? Trong lòng cô

vẫn bàng hoàng, sâu trong đáy lòng luôn có một giọng nói nhắc nhở cô:

"Hàn Dẫn Tố em đừng có mơ. Em đừng có mà mơ……”



Sau khi đưa Tố Tố về Phương Chấn Đông không trở về

doanh trại mà trực tiếp trở lại Phương gia. Hai vị thân sinh Phương gia cùng vợ

chồng Phương Nam cũng vẫn còn ở đó và đang ngồi ở phòng khách giống như đoán

biết anh sẽ trở lại. Tiểu Phong đã được bảo mẫu mang về phòng ngủ rồi.

Phương Chấn Đông không khỏi khẽ cau mày, Trần Thư

Tuệ cũng không nói quanh cho trực tiếp biểu đạt lập trường:

"Chấn Đông, mẹ và cha con phản đối con cưới cô

giáo Hàn, chuyện này là thật!”

Phương Chấn Đông khẽ nhếch môi mỏng:

"Tại sao?"

"Tại sao?"

Trần Thư Tuệ không khỏi nổi đóa:

"Chấn Đông, con luôn không muốn mọi người quan

tâm nhưng đây là chuyện hôn nhân đại sự không thể đùa bỡn được. Cha mẹ không

yêu cầu như nhà khác, cần phải môn đăng hộ đối nhưng tối thiểu gia thế phải

trong sạch. Bối cảnh nhà cô ấy quá loạn, mặc dù nhìn cô ấy rất tốt nhưng kiểu

cha mẹ như thế này biết tương lai cô ta sẽ ra sao cũng không thể đoán được. Lại

còn đã từng kết hôn, lấy điều kiện của con thì phụ nữ nào chẳng kiếm được mà

phải lấy người phụ nữ đã ly hôn?”

Mặt Phương Chấn Đông có chút trầm, trầm mặc hồi lâu

mới chuyển qua Phương Hoa:

"Cha cũng phản đối sao?"

Trong lòng Phương Hoa đang suy nghĩ, con trai mình

thì ông biết, lời của vợ mặc dù có để ý nhưng dùng trên người Chấn Đông không

có tác dụng. Không khéo còn phản tác dụng, thích thú trầm ngâm hồi lâu mới tìm

lời nặng nhẹ nói:

"Anh đã gần bốn mươi rồi, ý kiến của cha mẹ chỉ

là bày tỏ lập trường của mình thôi, quyết định thế