t cộng thêm cô vợ nhỏ ở bên cạnh cẩn thận hầu hạ thì năng lực
phục hồi của anh thật mau đến kinh người.
Nửa tháng trước từ chuyên cơ trở lại thành phố
B tiến vào viện quân y của quân khu. Dù sao thì vết thương cũng đã được xử lý
thỏa đáng, thầy thuốc chuyên nghiệp mà Phương Chấn Đông cũng là lần đầu tiên sử
dụng đặc quyền này bởi vì cô vợ nhỏ của anh đang mang thai, anh ra lệnh cho cô
về nghỉ ngơi nhưng cô không chịu nghe lời anh.
Phương Chấn Đông rất bất đắc dĩ, bất đắc dĩ lắm mới
vào đây ở phòng bệnh có điều kiện tốt nhất. Dù sao điều kiện nơi này tốt thì
anh mới có thể yên tâm về vợ anh được.
Hình như sau khi sau khi anh bị thương xong, cô vợ
của anh đã không còn sợ anh nữa rồi, lời của anh mà cô cũng dám nhỏ giọng
phản bác. Mỗi ngày cô cứ bắt anh ăn bao nhiêu là thứ, từ canh xương, cháo gà,
cháo tổ yến đến bao nhiêu thứ thuốc bổ kỳ quái, thậm chí là bao nhiêu hoa quả
như đổ xuống đầu. Anh mà không ăn cô lại bắt đầu càu nhàu không dứt thật không
khác gì lão Phùng khi làm công tác tư tưởng.
Lần trước lão Phùng đến thăm nhìn thấy, nhìn bộ dạng
nín cười kia đến giờ anh vẫn còn thấy buồn bực. Trước mặt cô anh chẳng còn chút
quyền uy nào nữa, vài hôm nữa chờ anh tốt lên cô sẽ biết anh dạy dỗ cô thế nào.
Nếu giờ anh tốt lên thì cô đã bị anh xử lý từ lâu rồi. Nhưng hiện tại anh phải
biết trong đầu cô gái nhỏ rốt cuộc đang nghĩ gì?
Phương Chấn Đông để tờ báo trong tay xuống, vẫn nói
như ra lệnh:
"Nghĩ gì thế? Cau mày khó coi!"
Hàn Dẫn Tố cũng không thèm để ý tới anh, gọt táo
xong để vào đĩa trên bàn tỉ mỉ bổ thành từng múi rồi dùng tăm cắm vào đưa đến
miệng anh.
Đôi mày anh theo thói quen cau lại nhưng cuối cùng
vẫn há miệng ra, cô không khỏi âm thầm cười trộm. Coi như là cô đã tổng kết
được phương pháp hữu hiệu nhất đối phó với anh là lấy độc trị độc. Giống như
phương pháp của anh, trực tiếp cưỡng bức gì cũng hiệu quả. Nhìn anh ăn hết cô
mới tức giận liếc anh một cái:
"Khó coi, anh còn nhìn!"
Miệng người đàn ông này độc chết đi được, đừng hòng
mơ nghe được một câu nói ngọt từ miệng anh. Lúc trước vừa mới tỉnh dậy anh đã
nói:
"Khóc cái gì mà khóc, chồng em chưa chết đâu!”
Lời độc như thế khiến cho nước mắt cô đang chảy ròng
ròng bỗng dưng tắt ngúm.
Phương Chấn Đông nuốt trôi miếng táo xong mới nhìn
cô chằm chằm:
"Không được phép lảng sang chuyện khác, em có
chuyện gì?”
Hàn Dẫn Tố phát hiện cô ở trước mặt anh như đứng
trước một tấm gương, tâm tư của cô, ý nghĩ của cô anh chỉ cần liếc một cái sẽ
không thể nào che giấu được. Hơn nữa anh nhất định phải biết rõ ràng, trong mắt
anh cô không thể có bí mật gì, anh bá đạo đến mức ngay cả suy nghĩ của cô cũng
muốn không chế. Nhưng chính bởi vì như vậy nên cô mới có một cảm giác an toàn
mãnh liệt.
Anh là chồng của cô, cũng là người thân nhất của cô,
chỉ cần ở trong lòng anh thì cô cảm thấy bao nhiêu khổ nạn đều có dũng khí để
đối mặt. Chỉ càn nắm lấy tay anh chân trời góc biển nào cũng đi được, loại cảm
giác này thật sâu sắc nhưng lại vô cùng chắc chắn.
Mà phần hoài nghi trong lòng cô lại không thể bày tỏ
với người ngoài cũng chỉ có thể tâm sự với anh. Cô đứng lên ôm lấy anh, khuôn
mặt nhỏ nhắn tựa vào ngực anh.
Phương Chấn Đông sửng sốt, ôn hương noãn ngọc đang
nằm trong ngực anh thì anh nào đâu còn hơi sức mà truy cứu. Một tay nhanh chóng
giữ lấy cái đầu nhỏ, cúi đầu tìm thấy môi cô, miệng hung hăng áp vào.
Phương Chấn Đông bị thương ở tay, thương ở chân,
thương ở đầu thì không có nghĩa là bị thương ở chỗ khác.Trong một tháng này mỗi
ngày nhìn thấy vợ anh lượn qua lượn lại mà cảm giác so với chết còn không bằng.
Hơn nữa cô còn kiên trì phục vụ anh từ rửa chân cạo râu đến cả đi vệ sinh đối
với anh mà nói còn hơn cả mười loại khổ hình tra tấn. Giờ vợ đưa tới miệng mà
anh có thể nhịn được mới là kỳ quái.
Trong lòng Hàn Dẫn Tố quả thật là khó nghĩ, cô sợ
điều mình hoài nghi là thật, cô sợ mình không phải là con ruột của cha nên cha
mới thiên vị như vậy. Cô thật không thể chấp nhận được khả năng này, ôm lấy anh
chỉ muốn kiếm lấy một phần an ủi nào đâu biết là đưa dê vào miệng sói:
"Ách ưm…."
Phương Chấn Đông giống như con sói bị nhịn đói mấy
trăm năm đột nhiên thấy một tiểu bạch thỏ được lột da đưa tới miệng, mùi thịt
thơm xông vào mũi chỉ hận không gặm nuốt vào bụng. Vì thế nụ hôn này còn mang
theo cả dục vọng đói khát cộng với cường thế công kích khiến Hàn Dẫn Tố không
có cách nào chống đỡ nổi.
Cô nghĩ mình chắc sẽ bị người đàn ông này nuốt tươi,
chút thanh âm phản kháng cũng đã bị anh nuốt hết vào bụng……
"A….”
Phương Chấn Đông rên lên một tiếng, buông miệng cô
gái nhỏ ra, Hàn Dẫn Tố mới phát hiện tay mình đang đặt trước ngực anh. Sợ hết
hồn vội vàng định đưa tay rung chuông gọi bác sỹ lại bị Phương Chấn Đông níu
lại:
"Anh không sao, không cần chuyện bé xé ra to.”
Giọng nói vô cùng khó chịu, sắc mặt có chút thâm
trầm dường như không nén được dục vọng xuống nên có phần vô cùng buồn
bực.
Hàn Dẫn Tố không khỏi cười khẽ hai tiếng, liếc anh
một cái, bộ dạng nhịn cười rơi vào mắt Phương C