à thôi. Có lẽ là do cô giáo Hàn
đây nửa đêm tỉnh giấc nên làm kinh động tên trộm”
Nói
xong, bảo Phương Chấn Đông đi vào, chỉ hàng rào ngoài cửa sổ:
"Cậu
xem đây, hàng rào này bị kéo ra rồi. Người này chính là người Vân Nam, do người
ở đó là người rất nhỏ và gầy, và lại thường xuyên lên núi nên rèn luyện được
thân thủ tốt chứ nhà cao như vậy người bình thường chắc chắn không thể làm được
nhưng đối với bọn họ lại quá dễ dàng. Cộng thêm nguyên vật liệu làm hàng rào
chắn bị bớt xén nên nhìn có vẻ thì bền chắc nhưng cậu xem đi, chỉ cần một cái
khăn và một cây gậy có thể bẻ cong được chấn song đủ cho một người đi vào được.
Cho nên mới nói muốn an toàn thì mình phải tự bảo vệ mình trước đã.”
Hàn
Dẫn Tố nghe vậy trong lòng không nhịn được sợ hãi, nếu khi đó không phải là
mình tỉnh lại hay là tỉnh chậm một chút thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Hồ
Cường nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang trắng bệch khiến anh cảm thấy mình có
nhiệm vụ phải an ủi, vội vui vẻ cười nói:
"Cô
giáo Hàn cũng không cần sợ, nói là như vậy, nhưng trộm đã tới một lần sẽ không
ngu mà đến lần thứ hai, chỉ cần cô thay hàng rào đi là được.”
Hàn
Dẫn Tố gật đầu liên tục, Hồ Cường lại tiếp tục trao đổi với Phương Chấn Đông
rồi rời đi. Dù sao trong đội anh còn có nhiều việc khác. Ra khỏi cửa, một cảnh
sát là cấp dưới của anh tiến đến nói:
“Bạn
học của Hồ Đội trưởng thật là cứng rắn, lên một cấp thì chỉnh một lượt.”
Hồ
Cường vỗ vỗ bờ vai anh ta:
"Làm
rất tốt, mặc dù cậu chưa làm được nhưng tôi đây là Đại đội của cậu sẽ có khả
năng làm được.”
Ánh
mắt của người cảnh sát kia sáng lên, Hồ Cường không khỏi lắc đầu một cái. Sẽ
chẳng bao lâu nữa anh chàng này sẽ giống như những người lính kia, tràn ngập
nhiệt tình và ý chí chiến đấu.
Tiễn
cảnh sát đi, Hàn Dẫn Tố cắn móng tay len lén nhìn Phương Chấn Đông. Không cần
suy nghĩ cũng biết vị cảnh sát Hồ kia nhất định là đang hiểu lầm, trước khi đi
còn bảo lần sau có họp lớp Phương Chấn Đông nhớ mang cô theo, chuyện này là
sao?
Nhưng
Phương Chấn Đông một câu cũng không thèm giải thích, có nghĩa là đồng ý. Anh
cau mày nhìn cô:
"Bỏ
tay xuống!”
Hàn
Dẫn Tố nhanh chóng bỏ tay ra chợt ảo não, sao mình có thể nghe lời anh ta đến
vậy? Tính trẻ con nổi lên, lại đưa ngón tay lên miệng. Phương Chấn Đông không
chậm trễ chút nào, đưa tay cản cô:
"Thói
quen gì vậy, đã nói bao nhiêu lần, không được cắn móng tay!”
Hàn
Dẫn Tố có chút tức giận, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, lửa giận bắt
đầu nổi lên:
"Phương
Chấn Đông anh giám sát tôi sao? Anh là gì mà đòi làm vậy với tôi, anh….”
Lời
nói càng nói càng nhỏ lại, từ khí thế hào hùng đến xẹp lép như quả bóng xì hơi.
Dưới ánh mắt bình tĩnh của Phương Chấn Đông, Hàn Dẫn Tố dễ dàng bị mất đi hết
tất cả dũng khí, một chút cũng không còn.
Phương
Chấn Đông nhìn thẳng cô, không trốn tránh, cũng không lùi bước, sắc mặt vô cùng
nghiêm túc, ánh mắt vô cùng kiên định. Thậm chí Hàn Dẫn Tố có thể nhìn thấy
trong mắt anh sự mềm yếu của mình.
"Cô
hy vọng tôi là ai?”
Phương
Chấn Đông mở miệng hỏi ngược lại, giọng rất khí thế:
"Hàn
Dẫn Tố, tôi là quân nhân"
Tiếng
chuông cửa vang lên, Phương Chấn Đông nhìn đồng hồ:
"Là
người đến thay hàng rào chắn cửa sổ.”
Nói
xong, đi tới mở cửa, Hàn Dẫn Tố thật lâu vẫn đứng ngây ngốc như vậy. Không hiểu
lời của mình và việc anh ta là quân nhân có gì liên quan đến nhau, căn bản là
chẳng có gì liên quan đến câu trả lời cả.
Rồi
Hàn Dẫn Tố chợt nhớ đến giấc mơ đêm qua mà không khỏi mơ hồ. Cô không tin quỷ
thần nhưng việc này có được xem là mẹ đang ở trên trời phù hộ cho cô? Nếu không
phải tối qua mẹ đánh thức cô dậy thì đã….
Đến
giữa trưa thì hàng rào mới làm xong, mà Phương Chấn Đông vẫn chưa có ý định đi
cho nên Hàn Dẫn Tố đành không tình nguyện mà chuẩn bị cơm trưa cho anh. Ăn cơm
xong, Phương Chấn Đông bắt đầu lau các cửa kính.
Thật
ra thì Hàn Dẫn Tố Chân có chút ngạc nhiên, những việc này cô vốn định hai ngày
nữa nhờ người tới làm ai ngờ Phương Chấn Đông lại xen vào như vậy.
Hàn
Dẫn Tố dọn dẹp phòng bếp vừa quay sang nhìn người đàn ông đang lau cửa kính
kia. Nói thật, cô thật sự có cảm giác cực kỳ khó tin, trước kia trong gia đình,
tất cả những việc trong nhà đều do một tay mẹ cô làm, bất kể là lễ năm mới hay
là lúc bình thường, những chuyện này cha cô chưa bao giờ mó tay đến.
Điều
này cũng đã ăn sâu trong tiềm thức của cô, cô nghĩ những điều này đều là những
việc của phụ nữ nên làm. Sau khi kết hôn, Trịnh Vĩ cũng vậy, có lúc tâm tình
tốt thì giúp đôi chút là đã may mắn lắm rồi.
Mà
không chỉ cha hay Trịnh Vĩ, theo lý thì Phương Chấn Đông càng nên như vậy. Xuất
thân gia đình anh ta như thế, mặc dù anh ta là quân nhân nhưng điều đó chắc
cũng là tác phong của con cháu cán bộ. Nhưng anh ta hoàn toàn không phải vậy.
Anh
làm việc tương đối lưu loát như chính những gì anh nói, không thích nói nhưng
thích làm.
Hàn
Dẫn Tố nghĩ một lát rồi lấy từ trong tủ lạnh ra hai quả lê, gọt vỏ, bổ ra rồi
nấu với nước và đường phèn. Phương Bắc rất khô hanh, lúc cô vừa đến