a thì
ngay cả chính cô cũng không biết trước mặt Phương Chấn Đông cô thay đổi hoàn
toàn biến thành chính cô trước đây lúc mẹ còn chưa qua đời, vui vẻ, ngây thơ,
tính trẻ con có chút hờn dỗi.
Người
đàn ông này mặc dù nói lời không xuôi tai chút nào, lại còn bá đạo muốn chi
phối người khác nhưng không thể không phủ nhận từ một góc độ nào đó anh chính
là người đàn ông cưng chiều cô nhất. Không phải là cái loại chỉ biết nói ngoài
miệng những lời cưng chiều mà là cưng chiều cô từ trong xương tủy.
Hàn
Dẫn Tố bỏ bát đũa xuống, ngẩng đầu lên thì thấy anh chỉ cần khua vài đũa là đã
ăn xong liền không khỏi tò mò hỏi:
"Các
anh làm lính ai cũng ăn cơm nhanh như vậy sao? Thật ra như vậy thì không tốt
cho tiêu hóa chút nào.”
Phương
Chấn Đông nhẹ nhàng nhìn cô, chỉ cần làm lính, ăn cơm, mặc quần áo, ngủ, đều có
quy định nghiêm chỉnh hạn chế. Là quân nhân là bảo vệ quốc gia chứ không phải
là để hưởng thụ.
Hàn
Dẫn Tố phát hiện đàn ông này nói gì mỗi câu đều có hàm ý khác, tóm được cơ hội
là dạy dỗ cô. Không biết anh ta là Đoàn Trưởng hay là Chính Ủy nữa.
Ý
nghĩ còn chưa dứt thì đã bị câu nói tiếp theo của Phương Chấn Đông hù cho bao
nhiêu ý nghĩ đều bay biến mất:
"Giữa
tuần anh được nghỉ phép đến cục dân chính đăng ký, ngày mai trở về doanh trại
sẽ làm báo cáo kết hôn.”
Người
đàn ông này cầu hôn chẳng có chút lãng mạn nào hết, nhưng cô cũng không thấy
đây là trò đùa. Cô biết rõ ràng nếu giờ cô không kiên quyết phản đối thì sau
tuần này đời cô sẽ biến động lớn.
Đối
với người vừa mới trải qua hôn nhân thất bại như cô trong lòng đối với hôn nhân
đã cảm thấy hoài nghi, thậm chí là sợ hãi và đề phòng. Mặc dù biết rõ ràng
Phương Chấn Đông không phải là Trịnh Vĩ nhưng cô vẫn không tự chủ được mà e
ngại, e ngại sẽ dẫm lên vết xe đổ.
Nếu
như có thể, Hàn Dẫn Tố hi vọng hai người cứ như vậy cũng không sao, dù sao giờ
cũng là hiện đại rồi, thay vì kết hôn rồi ly hôn thì không bằng không cần kết
hôn, càng đỡ dính líu đến trẻ con vô tội.
Nghĩ
đến đứa con vô tội mà mình đã bỏ đi, trong lòng cô lại một trận tan nát, đã qua
lâu như vậy cô vẫn không xóa được áy náy và đau đớn tan nát trong lòng. Cốt
nhục của chính mình mà cô đã tàn nhẫn bỏ đi.
Hàn
Dẫn Tố nghĩ tới vô số lần, nếu như được làm lại từ đầu không chừng cô sẽ không
dám quyết liệt mà làm điều đó. Cứ như vậy cô làm sao dám thanh thản mà lại kết
hôn, cô sợ, rất sợ.
Thế
nhưng nguyên nhân của cô không thể lấy làm lý do để nói với Phương Chấn Đông.
Mà nói cự tuyệt quả là điều vô cùng khó khăn với người đàn ông này.
Vì
vậy nghe được mệnh lệnh kết hôn của Phương Chấn Đông, cô sững sờ kinh hãi sau
đó là bất đắc dĩ làm khó. Hai loại tâm tình này giằng xé nhau rơi vào mắt
Phương Chấn Đông lại khiến anh nghĩ khác.
Phương
Chấn Đông chợt nhớ tới người đàn ông ôn nhã tuấn lãng đêm qua đưa cô về, nhìn
tác phong nhanh nhẹn, khuôn mặt đắm đuối đưa tình.
Sắc
mặt anh trầm xuống, mây đen kéo đen trong nháy mắt che mờ cả khuôn mặt, cắn
chặt hàm răng chất vấn:
"Ngày
hôm qua người đàn ông đưa em về là ai?”
"A?"
Hàn
Dẫn Tố căn bản không nghe rõ ý tứ của anh, nghi hoặc ngẩng đầu lên không khỏi
co rúm lại một chút. Nhưng mà vẫn không kịp phản ứng với vấn đề Phương Chấn
Đông đưa ra bèn nhỏ giọng hỏi ngược lại:
"Anh
nói ai?”
Phương
Chấn Đông nắm chặt quả đấm, nửa người trên tiến nhanh tới, khí thế bức người
khiến Hàn Dẫn Tố bị áp bức càng mạnh không tự chủ được rụt lại phía sau vừa
giận mình sao lại vô dụng như vậy. Cố gắng tỉnh táo lại:
"A!
Anh đang nói đến Đường sư huynh? Anh ấy là sư huynh học cùng đại học với em,
đang giúp em bán tranh.”
"Bán
tranh?"
Phương
Chấn Đông không buông lỏng chút nào dò xét thật kỹ:
"Tại
sao phải bán tranh?”
Hàn
Dẫn Tố chợt nhớ tới là mình còn thiếu tiền anh, vội vàng nói:
"À,
anh giúp em trả tiền thuốc thang cho bà ngoại, ngày mai em lấy tiền trả lại cho
anh.”
Ánh
mắt Phương Chấn Đông lạnh lẽo, phun mấy chữ qua kẽ răng:
"Em
dám trả tiền anh xem?”
Thỏ
nóng nảy còn cắn người huống chi bản chất Hàn Dẫn Tố vốn là cố chấp. Có áp bức
thì có phản kháng, kẻ yếu bị bắt nạt thì cũng phải có ranh giới cuối cùng. Cho
nên Phương Chấn Đông nói những lời này rõ ràng đã đụng đến ranh giới của cô.
Hàn
Dẫn Tố ngửa cổ lên:
"Em
cứ trả đấy, bà ngoại em chẳng liên quan gì tới anh hết, tiền của anh, em….”
"
Nói
còn chưa dứt lời, liền bị Phương Chấn Đông tóm lấy vai xách lên, cô còn chưa
biết chuyện gì đã bị anh ôm chặt vào ngực.
Giữa
răng môi phút chốc đã tràn đầy mùi vị cường ngạnh của anh. Phương Chấn Đông cảm
thấy mình nhịn đủ rồi, bộ dạng cô gái nhỏ giận dỗi với anh quá mê người làm
những gì anh cố nhịn từ sáng sớm trong nháy mắt xông lên vượt qua giới hạn,
không thể nuốt vào bụng thì trước hết phải nếm trước cho đỡ thèm.
Nhưng
mới chạm vào miệng cô thì đã không còn nhịn nổi nữa, anh đem cô hôn cho đến khi
cô thở hồng hộc, cả người nhũn ra và nóng lên. Nhưng vẫn chưa đủ, anh buông môi
cô ra rồi dọc theo cái cổ tuyệt đẹp gặm cắn, không thể khống chế nổi, cô rên
khẽ mấy tiếng:
"A!
Đ