àn xa lạ, một thế giới thuộc về
Phương Chấn Đông.
Mùa
đông vẫn chưa hoàn toàn hết nhưng nơi này đã là một mảnh sống bừng bừng, màu
xanh biếc chính là màu chủ đạo ở đây, nhiệt huyết và mồ hôi chính là hơi thở.
Tựa như con người Phương Chấn Đông, đơn giản, trực bạch, phẳng lặng, cũng có
thể trước mặt cô anh mới có bộ dáng đó.
Hàn
Dẫn Tố chưa từng quên Phương Chấn Đông ở trước mặt người khác có bao nhiêu lãnh
đạm thâm trầm. Suy nghĩ một chút cũng đúng, một Đoàn Trưởng Đoàn Tăng Cường mặc
dù hôm nay là thập niên hòa bình thập không có máu lửa chiến tranh nhưng nhìn
lại Phương Chấn Đông tất nhiên là một lãnh đạo xuất sắc nên mới có thể có thành
tựu và địa vị của ngày hôm nay. Cô tin chắc gia thế của anh chỉ là phù trợ cho
anh mà thôi nhưng căn bản nhất là dựa vào chính anh.
Hàn
Dẫn Tố mở cửa kính xe, gió nhẹ mang theo một chút hơi lạnh phả vào mặt, hình
như trong tia lạnh lẽo đang mang một chút mùa xuân ấm áp nhẹ nhàng. Mùa đông sẽ
qua đi và mùa xuân sẽ tới.
Hàn
Hàn Dẫn Tố không khỏi hít một hơi thật sâu, tâm tình chợt vô cùng thoải mái.
Nơi này quả thật là nơi giống như thế ngoại đào nguyên cách xa với trần thế làm
cho người ta quên đi hết phiền não. Vừa mới tới cô đã có chút quyến luyến không
rời.
"Bên
kia là khu huấn luyện tân binh, sau hàng rào phía sau núi kia là bãi bắn bia,
bên kia là khu sinh hoạt.”
Giọng
Phương Chấn Đông vẫn là có chút lạnh lùng nhưng nghe kỹ cũng có chút dịu dàng,
Hàn Dẫn Tố có thể thân thiết mà cảm nhận theo lời anh giới thiệu có tràn ngập
loại cảm giác……tràn đầy kiêu ngạo và tự hào trong lòng.
Hàn
Dẫn Tố tò mò quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi đỏ lên, chẳng biết lúc
nào Phương Chấn Đông đã cách mình vô cùng gần. Thân thể nho nhỏ của mình không
biết từ lúc nào đã bị bao phủ bởi lồng ngực rộng rãi của anh, môi anh phả ra
hơi nóng phun vào tai cô có chút ngưa ngứa pha lẫn với tê dại.
Lỗ
tai của cô khéo léo tinh xảo, óng ánh trong suốt đang ở gần miệng anh, Phương
Chấn Đông thử nhớ lại lần đã thưởng thức qua nó lại chợt cảm thấy trong lòng
lửa càng thêm cháy hừng hực như cháy bùng trên đồng có khô.
Phương
Chấn Đông hít sâu hai cái không cam tâm lui về phía sau một chút, để ra khoảng
cách của hai người. Dù sao nơi này đã là địa bàn của Đoàn Tăng Cường, con sói
trong người anh không phải là con sói bình thường nhưng anh có thể nắm giữ nó
được, chỉ sợ cô vợ nhỏ của anh da mặt mỏng, nếu mà giận thật, tính khí nổi lên
thì phúc lợi của anh có thể bị nhỡ.
Phương
Chấn Đông phát hiện cô gái nhỏ này mặc dù là có vẻ như là kẻ yếu dễ bắt nạt, có
thể có lúc mình hò hét cô được nhưng có lúc khiến cho người ta bất ngờ. Kiểu
cứng mềm linh hoạt này khiến anh có thể tưởng tưởng tương lại sau này của mình
sẽ thoải mái đến mức nào.
Phương
Chấn Đông buông Hàn Dẫn Tố ra cô mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt vẫn
không tự chủ nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Từ lúc vào chỗ đóng quân của Đoàn Tăng
Cường, đã có hai ba lượt lính hành quân qua, ba người thành một hàng, xếp thành
hai hàng như Phương Chấn Đông đã từng nói với cô. Trong thế giới quân nhân, tất
cả mọi chuyện đều có chế độ và quy củ riêng, nghiêm khắc, chỉnh tề, mạnh mẽ,
luôn nhìn thẳng là những điều luôn đi với nhau mới tạo thành lính được.
Xe
qua một đường lớn rộng rãi rồi quẹo vào một đại viện, ngoài trừ những thứ dính
dáng đến quân sự thì nơi này giống như một khu dân cư. Có lẽ sau giờ nghỉ trưa
nên khu này cực kỳ yên tĩnh như không có ai sống ở đây vậy.
Xe
dừng lại ở trước nhà tầng, hai người xuống xe, Phương Chấn Đông nhìn Hàn Dẫn Tố
có chút chần chừ bèn nhíu mày:
"Sững
sờ gì? Lên lầu!”
Hàn
Dẫn Tố ngẩng đầu lên, cảm thấy mình cần thiết phải hỏi rõ:
"Phương
Chấn Đông, đây là đâu vậy?"
Phương
Chấn Đông lại không trả lời, tóm lấy vai cô không cho cô cự tuyệt lôi cô vào.
Anh lấy ra chìa khóa mở cửa rồi dẫn cô vợ nhỏ đi vào. Trong nháy mắt chợt đã
cảm thấy trong lòng một mảnh hạnh phúc, một loại cảm giác vô cùng dịu ngọt.
Tiểu
Lưu theo phía sau, đem hành lý của Hàn Dẫn Tố đặt ở phòng khách rồi chào theo
kiểu quân lễ sau đó xuống lầu luôn. Phương Chấn Đông nhìn đồng hồ một chút:
"Em
nghỉ ngơi một lát đi, anh đi đoàn bộ một chuyến, tối trở lại!”
Nói
xong không đợi Hàn Dẫn Tố phản ứng, đã xoay người đi. Hàn Dẫn Tố ngạc nhiên
chốc lát, lúc vọt tới ban công thì chỉ còn kịp thấy chiếc xe Jeep phóng xa mang
theo một đống bụi mù. Cô dậm chân một cái, người đàn ông này cứ vậy mà yên tâm
ném cô ở đây sao?
Hàn
Dẫn Tố hờn giận một lúc rồi mới bắt đầu quan sát xung quanh. Có tất cả ba
phòng, không có gì trang trí cả, khoảng không có vẻ vô cùng đơn giản nhưng vô
cùng sáng sủa và sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.
Cô
bước lại bên này nhìn một chút, dù sao thì cũng giết được chút thì giờ. Tận
trong cùng là thư phòng của anh, đứng ở trước một cái bàn lớn nhìn phía sau là
một giá sách lớn với các bộ sách đầy cả giá. Cô có chút tò mò, rút ra một quyển
xem, là quyển chiến tranh luận, nhìn vào mà thấy hoa cả mắt.
Trên
giá sách đại đa số đều là sách chiến tranh, binh khí, chi