có
thể rời mắt đi được.
Phương Chấn Đông phát hiện ra tất cả ánh mắt trong
lễ đường này thậm chí là ánh mắt của cô dâu và chú rể cũng đang nhìn chằm chằm
vào anh.
Chỉ liếc mắt một cái Mộ Phong chợt hiểu tại sao
Đường Tử Mộ lại bị thua. Người đàn ông này cao lớn uy vũ, anh tuấn khôi ngô,
những thứ này Đường Tử Mộ cũng có nhưng ở phương diện khác lại cao hơn một bậc.
Đó là loại khí thế bức người cũng hơi thở bá đạo, đây chính là điều thiếu hụt
của Đường Tử Mộ.
Mộ Phong lần đầu tiên tin tưởng giữa nam nữ là cần
bổ sung cho nhau, người đàn ông này không cần lên tiếng nhưng ánh mắt anh chỉ
cần nhẹ nhàng đảo quả cũng đủ biết anh là người vô cùng kiên quyết không chấp
nhận bị chối từ. Nói trực tiếp một chút là người tràn đầy khí thế bá vương, mà
điều này Đường Tử Mộ không thể nào thắng nổi.
Tình yêu có lúc càng cần phải bá đạo, hơn nữa Hàn
Dẫn Tố vẫn là người trì độn. Ban đầu Trịnh Vĩ có thể cưới được cô cũng là bởi
vì chủ động theo đuổi. Về cơ bản đối với người như Hàn Dẫn Tố thì không thể chờ
đợi nếu không cả đời chỉ có thể là bỏ qua mà thôi. Cho nên Đường Tử Mộ có thua
thì một chút cũng không oan, gặp gỡ tình địch như Phương Chấn Đông đó là bất
hạnh của anh.
Hơn nữa trong phòng tân khách tụ tập náo nhiệt như
vậy mà trong mắt người đàn ông này chỉ có một người phụ nữ, loại bộc lộ trực
bạch chuyên nhất này khiến cho Mộ Phong không khỏi hâm mộ.
Phương Chấn Đông cũng không để ý tới người khác
trong tay cầm bó hoa cưới lớn không chậm trễ sải bước tới bên cạnh Hàn Dẫn Tố.
Mục tiêu chính xác, không hề sai lệch mà căn bản không ý thức được người phía
sau mình là ai.
Nghi ngờ và lo lắng trong vừa mới dâng lên trong
lòng Hàn Dẫn Tố trong nháy mắt tản đi. Không biết là vì nhiệt độ của phòng quá
cao hay là vì nguyên nhân nào khác mà gò má cô ửng hồng đứng ở nơi đó ngay cả
đóa hồng cô cài trên ngực cũng kiều diễm.
Phương Chấn Đông đứng ở trước mặt cô, đem bó hoa
cưới lặng lẽ đưa cho cô, chân mày cau chặt cúi đầu nhìn chân cô, anh nhìn ra
được chân cô đi giày rất không thoải mái:
"Đi giày cao thế này làm gì? Có phải đi cà kheo
đâu?”
Hàn Dẫn Tố bất giác bĩu môi, người đàn ông này thật
thích quản những thứ không đâu. Trước kia cô còn chưa cảm thấy, giờ hai người
càng quen thuộc cô càng phát hiện bình thường đừng có nhìn khuôn mặt than của
anh mà nghĩ, thật ra thì anh có chút tính của bà mẹ già. Hơn nữa đối với cô lại
càng thích trông đầu nom chân.
Có lúc, Hàn Dẫn Tố cũng có cảm tưởng mình là con gái
của anh, nhưng nghĩ kỹ lại ngay từ lần đầu tiên gặp mặt anh đã thế rồi. Hàn Dẫn
Tố không tự chủ mà lẩm bẩm trong miệng.
Rất nhanh những chuyện nhỏ này đã bị cô bỏ quên, bởi
vì cô phát hiện không phải là mình nhạy cảm mà là mỹ nữ đi theo sau Phương Chấn
Đông có quan hệ với anh không hề đơn giản.
Hàn Dẫn Tố rất rõ ràng Phương Chấn Đông là người như
thế nào, anh không có khái niệm giao tế và xã giao, cuộc sống ở doanh trại cũng
rất đơn giản và khô khan cho nên hiện tại những người phụ nữ ở bên cạnh anh
tổng cộng không có mấy người. Trên thực tế bên cạnh anh chỉ có ba người phụ nữ,
Bà Phương, em gái anh và còn người cô chưa từng gặp mặt đó là vợ trước của anh.
Mà lúc này người phụ nữ theo sau lưng anh mang khí
chất lịch sự ưu nhã, trên người mang đầy vẻ vẻ trí thức toát ra, cái loại kiêu
ngạo và cao quý khiến người ta không thể bỏ qua được. Mà điều quan trọng nhất
là trong mắt của cô ấy tràn đầy vẻ kinh ngạc, rung động khổ sở và còn có ghen
tỵ nữa.
Hàn Dẫn Tố có thể nhìn thấy sự ghen tỵ trong đôi mắt
Chu Á Thanh là vì sự nhạy cảm của người phụ nữ, trực giác của phụ nữ thường chuẩn
đến quỷ dị. Cô cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp này có thể là vợ trước của Phương
Chấn Đông.
Hàn Dẫn Tố cũng phát hiện mình thật không đại lượng
bằng anh, anh có thể rất lạnh nhạt với Trịnh Vĩ những cô thì không thể như vậy
khi đối mặt với vợ trước của anh.
Phương Chấn Đông nắm lấy bờ vai của Tố Tố ôm cô vào
trong ngực của mình mới phát hiện Chu Á Thanh ở phía sau, anh khẽ kinh ngạc:
"Á Thanh, sao em cũng ở đây vậy?”
Lời của Phương Chấn Đông làm tia hy vọng cuối cùng
của Hàn Dẫn Tố biến mất, ánh mắt cô có chút phức tạp nhìn vợ trước của
anh. Hai người phụ nữ chạm mặt nhau có chút khó thở.
Vợ trước của anh rõ ràng còn yêu anh, Hàn Dẫn Tố rất
rõ ràng điều này.
Mà Đường Tử Mộ rốt cuộc cũng nhận ra Phương Chấn
Đông chính là vị quân nhân mà lúc trời tối hôm nọ đã đi lướt qua nhau, anh còn
nhớ đôi mắt anh ta thâm trầm địch ý. Rốt cuộc anh có thể tìm ra nguyên nhân,
sắc mặt anh có chút trắng bệch chợt hiểu một điều, nếu tại buổi tối đó thì anh
cũng không còn chút cơ hội nữa rồi.
Anh còn nhớ rõ trong tay người đàn ông này còn cầm
chìa khóa tự nhiên mở cửa đi vào, không cần nghĩ cũng hiểu….
Trên vai anh có bàn tay khẽ vỗ vỗ, Hoàng Thế Vinh
khẽ thở dài, cũng không biết nên an ủi bạn mình như thế nào. Bên kia Mộ Phong
đã nâng váy lượn qua Phương Chấn Đông vài vòng.
Tính tính Mộ Phong có chút hào phóng vì vậy tiệc
cưới có thể tiếp tục bình thường, phù dâu Hàn Dẫn Tố trước hết rời đi. Cũng