ới Tiểu Bội.
Đã đến gần lễ mừng năm mới, bà Khương và dì ngồi xe Tiếu Dương đến nhà mới.
Vừa lúc ăn cơm tối, Khương Hiểu Nhiên bận rộn trong phòng bếp, Dương Dương thì ở ngoài vườn hoa chơi.
Bà Khương vào phòng khách, nhìn thấy phòng khách rộng rãi, có cầu thang,
cảm giác như một khu vườn lộng lẫy bài trí sang trọng. Sống đến sáu mươi tuổi, bà cũng chỉ nhìn thấy ngôi nhà to lớn trên TV.
“Mẹ, con
đặt hành lý của mẹ và dì ở tầng một, đỡ phải đi cầu thang lên tầng hai”. Tiếu Dương xách theo hai túi vali đi vào phòng khách.
“Cứ để đấy đi, con nghỉ ngơi đã”.
Dì đi vào phòng bếp xắn ống tay áo, “Hiểu Nhiên, cần giúp gì không, để dì làm giúp cho”.
Khương Hiểu Nhiên đang thái rau, thấy bà bước vào vội vàng bỏ dao, tay đặt lên vai xoay người bà kéo ra ngoài, “Dì à, dì nghỉ ngơi đi, con xong ngay
đây”.
Bà Khương và dì ngồi ở phòng khách, Tiếu Dương ngồi một bên.
“Tiếu Dương à, mẹ nghe nói con mua ngôi nhà này cho Dương Dương”.
“Vâng ạ, nhiều năm nay con đã không quan tâm chăm sóc cho Dương Dương và Hiểu Nhiên”.
“Nghe khẩu khí con như vậy, hẳn vẫn chưa quên Hiểu Nhiên”. Dì hỏi tiếp.
“Năm đó chúng con ly hôn là quyết định vội vã, đã nhiều năm trôi qua vẫn cảm thấy Hiểu Nhiên là thích hợp nhất với con”.
“Tiếu Dương, lúc trước hai đứa ly hôn mẹ cũng không đồng ý, cũng không phải
không có cơ sở tình cảm, nói một câu tính tình không hợp liền ra đi.
Tính tình Hiểu Nhiên mạnh mẽ, chuyện lớn như vậy cũng không thương lượng với mẹ. Nhưng đã ly hôn rồi mẹ cũng không ràng buộc hai đứa”. Bà Khương uống ngụm trà.
“Mẹ, mẹ yên tâm, con đã hơn ba mươi tuổi rồi, nếu đã quyết tâm ở bên nhau thì con sẽ mãi không thay đổi”.
“Có được những lời này của con trong lòng mẹ cũng cảm thấy yên tâm. Bên nhà con đã biết quyết định của con chưa?”.
Tiếu Dương dừng lại một chút rồi đáp. “Dạ”.
“Vậy là tốt rồi, tuy nói hôn nhân là chuyện của hai người nhưng nếu không có người lớn chủ trì vẫn không được”.
Cơm nước xong, Tiếu Dương và con gái lên tầng chơi.
Có lẽ mẹ và dì đi đường dài mệt nhọc nên cũng sớm vào phòng ngủ.
Khương Hiểu Nhiên ngồi ở phòng khách xem tivi.
Tivi đang phát chương trình những bà nội trợ, có ba cặp tuyển thủ đấu nhau,
vào siêu thị mua đồ không ngừng, một lát xe đẩy đã đầy ắp.
Khương Hiểu Nhiên đang ảo tưởng, bản thân mình tuyệt đối không mua gì, sau đó
người chủ trì tuyên bố cô có tổng số tiền cao nhất nên đạt được giải
thưởng mua sắm đầy một giỏ hàng của tất cả mặt hàng trong đây.
Nghĩ vậy cô bật cười ra tiếng.
“Cười ngây ngô gì thế?”. Tiếu Dương nằm ở sofa sau lưng, miệng kề bên gò má cô hỏi.
Khương Hiểu Nhiên cũng không muốn nói tâm sự mình cho anh nghe, sợ bị anh trêu trọc.
“À, lâu không xem nhiều chương trình như này, rất buồn cười”.
Tiếu Dương nheo mắt, cái chương trình nhàm chán này, nhưng miệng lại nói, “Thỉnh thoảng xem để thư giãn rất tốt đấy”.
“Mà trước kia không phải anh ghét nhất thấy em xem nhưng chương trình kiểu này sao?”.
Bây giờ vẫn ghét như thế, nhưng chỉ cần em vui là được.
Tiếu Dương cười,”Thay đổi thế này không phải tốt à?”.
Khương Hiểu Nhiên “Ừm” một tiếng, ánh mắt còn nhìn chằm chằm lên màn hình.
Không nhìn anh, trong lòng anh không thoải mái.
Tiếu Dương vòng qua ngồi bên cạnh cô, tay ôm chặt thắt lưng cô, một tay khác đặt lên bụng cô, nhẹ nhàng vuốt ve, rồi từ từ chuyển lên nơi tròn trĩnh của cô.
Khương Hiểu Nhiên thoáng giật mình, cơ thể chợt mềm nhũn, mặt đỏ, “Anh điên à, mẹ ở trong phòng, ngộ nhỡ nhìn thấy anh…. “.
Tiếu Dương không để cô nói hết câu đã chặn miệng cô lại, không đi sâu vào nhưng không ngừng giữ chặt cắn mút.
Sau một lúc lâu mới rời môi cô.
Khương Hiểu Nhiên thở sâu, “Điên à, anh làm gì vậy?”.
“Bà xã à, không còn cách nào khác, nhìn em rất ngon lành”.
“Nghĩ em là kem sao mà ngon”.
“Thật sự hiểu biết đấy”. Tiếu Dương hôn một cái lên má cô.
” Đi ra, đi ra đi, thật không chịu nổi anh”.
“Thật sự muốn anh đi? Nếu không anh sẽ ở lại, mà trên tầng còn phòng trống đấy”.
“Đừng bậy bạ, mẹ và dì ở đây anh đừng nghĩ lung tung. Anh về sớm ngủ đi. Ngày mai anh còn phải đi thay băng”.
Tiếu Dương không quan tâm nói, “Không có việc gì, thay băng sau cũng được, giờ để vậy cũng tốt”.
“Nhỡ có sẹo thì sao”.
“Không phải càng nam tính sao, đúng là hợp ý anh”.
Khương Hiểu Nhiên giơ tay sờ cổ anh, nghĩ đến một vết sẹo lớn ở đây, trong lòng cô đau xót.
“Được rồi, anh đi”. Tiếu Dương thấy dáng vẻ đau lòng của cô, bỗng nhiên đứng dậy rời đi.
Khương Hiểu Nhiên còn chưa lấy lại tinh thần, người đã không thấy bóng dáng đâu.
Lúc tối ngủ di động bỗng vang lên tiếng có tin nhắn.
Mở ra đã thấy, Anh đã về nhà, em đang làm gì vậy?
Vội trả lời, đang chuẩn bị ngủ.
Vậy được rồi, an tâm ngủ đi. Bà xã của anh.
Cô nghĩ thật buồn nôn.
Nhưng, nghĩ lại đó mới chính là con người anh, anh đã trở về.
Tắt di động, Khương Hiểu Nhiên kê đầu lên gối nhưng không ngủ được.
Mặc dù lúc đầu nằm lên, chăn nóng hừng hực, cơ thể cảm thấy ấm áp hơn nhiều.
Nghĩ đến tối qua, Tiếu Dương nhiệt tình như vậy tim cô đột nhiên đập mạnh.
Ban đầu cơ thể hơi lạnh không hiểu sau nóng lên, cứ n