tiếp theo lại lo lắng cho cô, chẳng lẽ cô không biết anh ta
là người đã có vợ, vậy mà vẫn… Anh không dám tưởng tượng một khả năng
khác.
“Cậu và Lưu Sảng đã tu thành chính quả, lúc đầu tớ thật sự không lạc quan về hai người.” Anh chuyển chủ đề.
“Con mẹ nó cũng thực kì quái, mấy năm nay mỹ nữ bên người không thiếu, nhưng chính cô ấy làm cho tớ có ý niệm kết hôn trong đầu.”
Tiếu Dương nghĩ rằng, tình yêu thời trẻ, không có lẫn tạp chất, làm cho người ta nghĩ vĩnh hằng có được là điều tự nhiên.
“Cậu chuẩn bị mọi việc đều thuận lợi như vậy, không phải tính yên ổn đấy chứ?”
“Vợ của tớ chỉ có một người, nhưng người kia thật đúng là khó nói. Cậu có
biết không, ba tớ và mẹ tớ là thanh mai trúc mã, hồi nhỏ vô tư, cuối
cùng lại kết hôn, có tớ, từ đó về sau vui vẻ hạnh phúc. Ai cũng không
thể tưởng tượng đến, mẹ tớ lại bỏ đi theo người khác. Tớ không tin trên
đời này có cái gì là duy nhất, tớ chỉ muốn tùy theo cảm giác.”
Tiếu Dương chụp bả vai anh, “Nào, hôm nay không say không về.”.
Khi đi ra quán bar, Tiếu Dương đã nửa say nửa tỉnh. Anh lái xe, đi xuyên
qua các con phố lớn, con đường nhỏ, cuối cùng dừng xe trước một dãy nhà
dân cư trong ngõ nhỏ.
Cửa sổ quen thuộc kia còn lóe lên ánh đèn mong manh, đã muộn thế này, cô còn chưa ngủ, không biết giờ cô đang làm gì?
Ở thành phố G, khi mỗi đêm dài yên tĩnh, anh đều không tự chủ nhớ đến cô.
Rõ ràng muốn vứt bỏ cô ra khỏi cuộc sống, nhưng nụ cười của cô, vì sao không thể quên đi?
Thời gian là liều thuốc tốt nhất, nhưng lại không cứu chữa được anh.
Hóa ra, trí nhớ càng muốn quên, lại càng khắc sâu.
Sau đó anh bắt đầu đón nhận tình cảm mới, nhưng trái tim kia cuối cùng đã không còn hương vị ngọt ngào, cay đắng chia ly nữa.
Hai năm trước, mẹ giới thiệu Quách Doanh làm trợ lý cho anh, anh đương nhiên hiểu tâm tư mẹ.
Anh không từ chối, không chủ động, nhưng cũng biến thành tiếp nhận rồi.
Lúc ấy anh đã ba mươi hai tuổi, sớm đến tuổi thành gia lập nghiệp, tìm một
đối tác cùng chung sống, không còn tình yêu hôn nhân, cũng chẳng liên
quan gì đến ai đâu?
Anh đẩy cửa xe, dựa vào lề đường
Gió đêm đầu thu, thổi đến mát lạnh, lửa nóng trên cơ thể dần dần bớt đi, tim đập càng lúc càng nhanh.
Bước chân anh không thực ổn định, cứ hướng thẳng về phía trước.
Mới đầu là thong thả, dần dần nhanh hơn, đến cuối cùng gần như muốn chạy thật nhanh lên trước..
Khương Hiểu Nhiên đắp cho con gái một chiếc chăn mềm, cúi người hôn xuống
khuôn mặt mềm mại của con. Đi vào phòng khách, mở tủ lạnh, bên trong
trống trơn.
Phải đi mua một ít sữa, cô ra xỏ giầy, mở cửa.
Một bóng người vương mùi khói thuốc ở gần đó, cô nheo mắt, do dự hỏi: “Tiếu Dương?”.
Người đàn ông từ góc tối đi đến trước mặt cô: “Không mời tôi vào nhà sao?”.
Khương Hiểu Nhiên nghiêng người chặn lại, chuẩn bị đóng cửa.
Bàn tay Tiếu Dương giữ cánh cửa, nhìn cô: “Hiểu Hiểu, em phải thế này sao?”.
Một lúc lâu, hơi thở người đàn ông hỗn loạn mang theo vị rượu nồng đậm
phảng phất lên từng lỗ chân lông trên hai gò má cô, tim kinh hoàng, đập
không khống chế được, tay cô nhanh nắm lấy vạt áo, “Anh uống say rồi.”.
Tiếu Dương đưa miệng lên trước mũi cô, “Không hề say, không tin em ngửi mùi đi.”.
“Tôi không quản việc anh say rượu, tôi không là gì của anh”.
Tiếu Dương thấy ánh mắt ghét bỏ của cô, ngọn lửa trong lòng bùng lên.
Anh mạnh mẽ áp đảo cô lên cửa, hai tay nhanh siết chặt cổ tay của cô, “Tôi cũng muốn biết em là gì của tôi?”.
Nói xong, anh khẽ cắn vành tai cô, khiêu khích liếm liếm.
Ý nghĩ Khương Hiểu Nhiên nổ vang, mặt đỏ không hình dung được.
“Sao vẫn là bộ dạng ngốc nghếch này?”
Bàn tay người đàn ông đưa ra phía sau cô, nâng mông cô lên, liều mạng nhéo một cái.
Khương Hiểu Nhiên bị cơ thể anh và cánh cửa ép chặt vào bên trong, không thể động đậy.
Miệng Tiếu Dương cường bạo hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, cả cơ thể chặt chẽ dính sát vào cô.
Làm sao bây giờ? Dương Dương còn ở trong phòng. Vạn nhất nếu con tỉnh dậy thì nguy rồi.
Nghĩ đến con gái, cô đang trong tình mê ý loạn cũng cố gắng đẩy anh ra.
Tiếu Dương đầu đã chôn trước ngực cô, một bàn tay thò vào nội y của cô.
Nghĩ đến anh đã có vị hôn thê, Khương hiểu Nhiên đẩy mạnh anh, “Tiếu Dương, đừng như vậy, chúng ta không thể như vậy.”.
“Anh cũng đã tự nói với bản thân mình không thể đến tìm em, nhưng anh không thể khống chế được bước chân mình.”
Tiếu Dương tựa hồ mất đi lý trí, mở khóa kéo quần jeans của cô, “Anh không ngại làm ở trong này.”.
Khương Hiểu Nhiên dùng sức xô đẩy, nhưng không sao địch nổi anh. Nghĩ đến con
gái đang ngủ say trong phòng, lại không dám dùng sức quá mức, sợ phát ra tiếng động, đánh thức con gái.
Do dự một lúc, Tiếu Dương lập tức cúi xuống ôm lấy cô, đẩy cửa phòng, đi thẳng vào giường.
Khương Hiểu Nhiên cố gắng dùng lực cơ thể đẩy mặt Tiếu Dương ra, mặt quay sang một bên, “Tiếu Dương, anh định làm gì tôi?”.
“Làm gì à? Anh cũng muốn biết.” Tiếu Dương đặt miệng của mình lên khuôn mặt
mềm mại của cô, bàn tay di chuyển không ngừng lên cơ thể cô.
Khí lực rất lớn của anh, nói một lúc, hương vị của rượu đã bị dập
