g dịu nên đừng bất cẩn. Hôm nay
cũng xét nghiệm máu, cháu thiếu máu nặng, phải điều dưỡng thật tốt. Còn
nữa thắt lưng cháu hay bị đau. Người trẻ tuổi sao lại không chú ý giữ
gìn cơ thể vậy”.
“Thiếu máu thì phải bổ sung những gì?”. Cố Thiên Nhân hỏi.
“Nhanh nhất thì phải truyền máu”.
“Bác sĩ Lưu, truyền máu thì không cần, tôi ăn nhiều táo đỏ là được”. Khương Hiểu Nhiên vội vàng nói tiếp.
“Cháu đừng xem nhẹ bệnh thiếu máu, nó sẽ dẫn đến cảm cúm, cũng có tác dụng
phụ với dạ dày và tim mạch”. Trưởng khoa nghiêm túc nói, “Phải nghe lời
bác sĩ”.
Cố Thiên Nhân gật đầu, chuẩn bị đưa họ rời phòng.
“Cố đổng, ngài cứ ở lại”. Trưởng khoa nói.
Cố Thiên Nhân cầm tay ông, “Trưởng khoa Vương, có gì rất mong bác quan tâm hơn”.
Hai người đi rồi, trong lòng Khương Hiểu Nhiên buồn bực, ánh mắt đảo liên tục.
Truyền máu, một túi mất mấy trăm tệ. Không phải bồi bổ táo, long nhãn, đậu đỏ là được sao, vừa ăn ngon lại có ích cho kinh tế.
Cố Thiên Nhân buồn cười nhìn cô, đi đến trước mặt, ngón tay dí trán cô, “Ngốc à”.
Khương Hiểu Nhiêu cười, “Sao tính anh trẻ con vậy?”.
“Mẹ”. Dương Dương chạy ùa vào,
Khương Hiểu Nhiên ôm lấy con, hỏi “Sao con lại đến được đây?”.
Dương Dương chỉ ra sau “Chú Tiếu đưa con đến”.
Tiếu Dương xách trong tay một ít hộp sữa bột, đặt ở bàn trà. Sau đó đi đến
trước tủ đầu giường, lấy bó hoa bách hợp từ lọ hoa ra.
“Bệnh viện cũng thật là, bệnh nhân dị ứng với phấn hoa mà cũng không biết”.
“Hả, Hiểu Nhiên dị ứng với phấn hoa, sao em không nói với anh?”. Cố Thiên Nhân nhìn Khương Hiểu Nhiên.
“Cũng không nghiêm trọng lắm”. Cô cười cười.
“Cố tiên sinh, anh đã đến rồi”. Tiếu Dương lúc này mới thấy anh, “Ngồi đi”.
“Tôi đến đây từ chiều, cũng phải đi rồi”. Cố Thiên Nhân nhì Khương Hiểu
Nhiên, “Em phải nghe lời bác sĩ, làm tốt thì mới mau chóng xuất viện,
đừng cậy mạnh ".
” Tôi sẽ nhắc nhở cô ấy, cảm ơn anh đã tới thăm cô ấy”. Tiếu Dương mỉm cười.
“Giữa tôi và Hiểu Nhiên không cần nói cảm ơn, quan tâm đến cô ấy là chuyện
thuộc bổn phận của tôi”. Cố Thiên Nhân cười vui vẻ, «Xem ra anh còn phải vất vả vài ngày.
“Không còn cách nào khác, tôi không vất vả thì ai vất vả đây?”. Tiếu Dương vẫn cười.
“Dương Dương, lần sau chú sẽ đưa cháu và Diệu Tinh đến khu vui chơi”. Cố Thiên Nhân vuốt tóc Dương Dương.
“Vậy mẹ và chú Tiếu cũng có thể đi cùng không?”.
Khương Hiểu Nhiên ngây người, Tiếu Dương bây giờ ở trong lòng Dương Dương có địa vị cao như vậy.
Cố Thiên Nhân bối rối sờ cằm, “Được”.
Đôi mắt Tiếu Dương không thể che giấu ý cười, hận không thể ôm ngay con gái thật chặt.
Cố Thiên Nhân đi rồi, Tiếu Dương tựa người lên sô fa, mở tivi.
Khương Hiểu Nhiên nằm trên giường, Dương Dương xà vào lòng cô ôm ấp, nhỏ giọng nói, “Mẹ, ngày mai trường tổ chức lễ mừng năm mới, biểu diễn tiết mục,
con tham gia hợp xướng. Cô giáo nói, cha mẹ phải đến xem. Con muốn chú
Tiếu đến, được không?”.
“Vì sao muốn chú ấy đến?”.
” Mẹ bị bệnh. Còn nữa, bọn bạn học nói con là gia đình đơn thân, không có ba.
Con nói với họ, chú Tiếu là ba con, xem bọn họ còn dám coi khinh con
không”. Rõ ràng ánh mắt rất đỏ, nhưng mặt Dương Dương lại vênh cao.
Khương Hiểu Nhiên cụp mắt, đứa trẻ là vô tội, con bé có quyền biết ai là cha của nó, “Dương Dương, con muốn có ba không ?”.
“Muốn cũng vô dụng, mẹ không phải nói ông ấy đi đến một nơi rất xa, sẽ không trở về sao”.
“Nếu nói, ba sẽ trở về thì sao?”.
“Có về còn cũng sẽ không để ý đến ông ấy, con muốn chú Tiếu làm ba con”.
“Vì sao?”.
“Vì ba hại con ở trường học bị bạn bè trêu trọc, con cần gì phải để ý đến ông ấy?”.
Ánh mắt Tiếu Dương nhìn chằm chằm vào tivi, nhưng tai vẫn nghe hai mẹ con
nói chuyện. Nghe được lời nói của Dương Dương, tim anh đang bay bổng
trên không trung một phát rơi xuống đất.
Quả đắng của mình trồng, phải tự mình nếm thử. Anh không biết liệu mình có dũng khí thừa nhận là cha của con bé hay không nữa.
Anh ra khỏi phòng bệnh, đi đến cuối hành lang, châm một điếu thuốc, làn
khói lượn lờ tựa hồ thổi vào trái tim anh, vừa đắng lại vừa chát.
“Dương Dương, ba con không phải cố ý không quan tâm đến con”. Khương Hiểu
Nhiên không biết nói gì, chẳng lẽ nói, là cô gạt Tiếu Dương tự mình hạ
sinh con gái, Tiếu Dương có cuộc sống riêng hơn mười năm nay, căn bản đã quên cô, tự nhiên không biết sự tồn tại của con gái.
“Dù sao con cũng không thèm để ý ông ấy”. Dương Dương mạnh mẽ như vậy thật giống cô.
Khi Tiếu Dương bước vào phòng bệnh, Khương Hiểu Nhiên đang nói chuyện với y tá tiêm thuốc.
“Cô y tá, có phải ở phòng đơn một đêm mất nhiều tiền lắm phải không?”.
“Khoảng ba trăm”.
“Không còn phòng rẻ hơn sao ?”.
Y tá kinh ngạc nói, “Phòng đơn ở bệnh viện đều đầy. Bệnh nhân phòng này
vốn mai mới xuất viện, vì để cho cô vào nên cố ý cho anh ta xuất viện
trước một ngày. Phòng đơn không phải muốn là được, do Cố tiên sinh mở
miệng nên mới dành cho cô”.
“Tôi muốn đổi lại, để cho bệnh viên tiết kiệm tài nguyên, không phải tốt sao?”.
“Ở đây cho tốt, đổi đi đổi lại sẽ gây phiền phức cho người khác”. Tiếu Dương nói xen vào.
Y tá đi rồi, mặt Khương Hiểu Nhiên ủ rũ,