h, Mắt thấy cô tình triều lên cao, anh gấp rút đưa vật cứng nóng đang sưng phồng của bản thân vào người cô.
Bị vật to lớn nóng bỏng lấp đầy nơi chật hẹp, bên trong gắt gao bao phủ lấy dị vật, Cổ Ngự Hoài bất giác phát ra âm thanh rên rỉ. Anh mạnh mẽ cử động thắt lưng, tiến sâu vào cơ thể cô. Tấm chắn mỏng manh minh chứng cho thân phận xữ nữ của cô, vì bị dị vật hung găng xâm chiếm nên dễ dàng bị xuyên thủng, tơ máu cuốn theo dịch chất hoan ái, chãy thẳng xuống tấm đệm dưới thân. Cảm giác đau đớn như muốn xé nát thân thể ập đến, Lâm Trình Tử nhíu mày, móng tay đâm sâu vào da thịt của anh. Lúc này, khi anh đã hoàn toàn xuyên thấu cơ thể cô, ánh mắt chợt lóe sáng, kinh hỷ không thôi: “ Cô ấy vẫn còn là xữ nữ?”.
Cổ Ngự Hoài tạm thời đình chỉ động tác, anh cố gắng vuốt ve thân thể cô, dồn dã (dồn dập + cuồng dã) hôn cô, mong muốn dời đi sự chú ý của cô, giúp cô giảm bớt đau đớn. Lúc lâu sau thấy cô không còn nhíu mày nữa, tay cũng ngừng bấu lấy anh. Cổ Ngự Hoài trán đượm mồ hôi vì kiềm chế, giọng nói khản đặc.
- Có thể chứ? Anh dò hỏi.
Cô Ngự Hoài thề, cả đời này chỉ có cô mới làm anh lo lắng đến vậy. Anh chưa bao giờ biết đến hai chữ kiềm chế trên thân phụ nữ, ngoại trừ cô, anh không muốn nhìn thấy cô đau đớn, bởi nếu cô đau, tim anh cũng đau lắm. Anh vì cô mà kiềm chế bản thân. Chỉ cần cô nói “không”, cho dù sau này “chú em” có mắc chứng bệnh “xụi lơ” anh cũng sẽ ngừng lại. =.=|||
Thấy Cổ Ngự Hoài kiềm chế đến thập phần khó chịu, người đẫm mồ hôi, hạ thân không ngừng run rẫy, Lâm Trình Tử yêu thương, đau xót không thôi, lấy tay lau mồ hôi cho anh, chậm rãi gật đầu.
Như được gỡ bỏ lệnh cấm, Cổ Ngự Hoài chậm rãi di chuyển bên trong cơ thể cô, muốn giúp cô quen dần, tốc độ ngày 1 nhanh mạnh, từng đợt sóng khoái cảm đánh mạnh vào 2 người. Tình triều lên cao, đẫy 2 người đến đỉnh thăng hoa, Anh gầm lên 1 tiếng, đưa mầm mống dục vọng chôn sâu vào bên trong cơ thể cô, thân thể đổ ầm lên thân thể cô. Sau khi hô hấp ổn định, anh xoay người, nằm sang bên cạnh, không muốn đè nặng cô, 1 tay đặt dưới đầu cô, làm gối tay cho cô, anh ôm cô vào lòng, khóe miệng cong lên, mỉm cười thỏa mãn, chậm rãi tiến vào giấc mộng.
(anchan: hình như H bộ này nhẹ hơn bộ 2 thì phải, ta viết xong mà chả đỏ mặt tía tai gì cả, hay là do ta quá biến thái gòi???) Trong giấc mộng Lâm Trình Tử mơ thấy cô đi lạc vào 1 khu vườn, nơi đó chim chóc hót vang, trăm hoa đua nở, là nơi ngập tràn ánh sáng của mùa xuân, ấm áp lại xinh đẹp. Cô đi giữa rừng hoa, cứ đi mãi đi mãi, mong muốn sẽ tìm được đích đến, nhưng vạn vật ở đây trãi dài đến bất tận, xung quanh cô chỉ toàn hoa là hoa, Lâm Trình Tử lo lắng, cô chạy loạn khắp nơi, đột nhiên phía xa xa có 1 bóng người, cô cảm thấy rất quen thuộc, nhưng không thấy rõ là ai bởi cái bóng kia quá mờ nhạt, cô cố chạy đến gần cái ‘bóng’ ấy, đuỗi mãi, đuỗi mãi cho đến khi cô túm được góc áo của cái ‘bóng’, người kia chậm rãi xoay mặt lại, anh cười với cô, thật dịu dàng và yêu thương. Nhìn thấy anh mọi lo lắng sợ hãi trong cô như bị xóa tan tất cả, cô mĩm cười ngọt ngào, nắm lấy bàn tay to lớn của anh, mãi mãi không buông. Đúng, chính là mãi mãi.
Cảm giác mát lạnh khắp cơ thể đánh thức Lâm Trình Tử, cô nhíu mày có chút khó
Chịu vì bị đánh thức khỏi mộng đẹp, cô lười biếng nâng mi mắt, 1 chút ánh sáng từ bệ cửa sổ hắt vào bên trong căn phòng, nắng sớm ấm áp chính là món quà tuyệt vời nhất mà nữ thần mùa đông dành tặng cho mọi người khi bà đến thăm.
Trời đã ngày 1 buốt hơn, mùa đông đã chính thức chiếm chổ, nhưng trong phòng vẫn rất ấm áp, không hiểu là do phòng ấm hay vốn dĩ trong tim của cô đang rất ấm.
Sau khi hoàn toàn thanh tỉnh, thứ đầu tiên mà cô nhìn thấy chính là Cổ Ngự Hoài, anh cầm lấy khăn bông thấm nước, cẩn thận tỉ mỉ lau sạch từng tấc da thịt cho cô.
Lâm Trình Tử hạnh phúc không thôi, bây giờ thì cô đã biết thật ra thứ khiến cô luôn ấm áp là gì, đó chính là tình yêu anh dành cho cô, ‘nó’ dịu dàng, cẩn thận bao bọc con tim cô, khiến cô luôn luôn cảm thấy tim mình ấm áp.
Cô khẽ nhích người, 1 cơn đau đột nhiên ập đến khiến cô nhăn mặt, thắt lưng đau như bị đánh gãy, bụng dưới cũng truyền đến từng cơn đau quặn, tứ chi nhức mõi vô lực, đau…
Cổ Ngự Hoài đang tập trung tinh thần lau người cho Lâm Trình Tử thì phát hiện cô cử động, anh nhìn thấy cô nhíu mày đau đớn thì xót xa không thôi.
- Đau lắm à? Anh ôn nhu hỏi, tay vẫn không ngừng lau thân thể giúp cô.
- Ừm. Lâm Trình Tử toàn thân cứng đơ, không dám nhúc nhích, chỉ sợ lại động sẽ đau.
- Anh xin lỗi. Cổ Ngự Hoài thương tiếc không thôi, anh buông cái khăn lông ra, đôi tay to lớn yêu thương vuốt má cô.
Lâm Trình Tử không nói gì, cô nhìn anh ánh mắt như muốn nói “ em không sao, tất cả vì anh đều xứng đáng”. Thiên ngôn vạn ngữ họ đều gữi cả vào ánh mắt mà trao cho nhau.
Anh yêu thương ôm lấy cô như đang ôm thứ trân bảo quý giá nhất của đời anh, bao bọc cô trong chăn sợ cô lạnh. Lâm Trình Tử thoãi mái đón nhận ôn nhu anh dành cho cô, hoàn toàn chìm đắm trong hạnh phúc cùng Cổ Ngự Hoài.
Lúc lâu sau Lâm Trình Tử lại lần nữa thiếp đi trong vòng t
