XtGem Forum catalog
Sinh Viên Tồi Trường Bắc Đại

Sinh Viên Tồi Trường Bắc Đại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327445

Bình chọn: 9.00/10/744 lượt.

uất hiện tôi đều phải diễn vai mấy bà cô cười như điên? Những hình tượng này trên TV đều là lá xanh. Tôi vừa sinh ra đã được nhận sự giáo dục cho “đóa hoa của tổ quốc”, lớn lên ngược lại phải học làm lá xanh. Tôi cũng muốn thỉnh thoảng u buồn một chút mới có thể thoát khỏi số mệnh nữ phụ vĩnh viễn.”

Văn Đào cười nói: “Ví dụ vừa rồi đã nói rõ lòng tham của em. So chính mình với không khí là muốn anh không thể sống nổi nếu thiếu em phải không. Có ý kiến gì cứ nói thẳng, anh nhất định không từ chối.”

Tôi muốn hờn dỗi thêm vài câu, nhưng việc này cũng không phải không dự đoán được, đành phải lớn tiếng mắng: “Đồ tự kỷ ~~~”

Văn Đào nghiêm túc nói: “Chu Lâm Lâm, anh mong có một ngày em có thể hiểu rõ ý nghĩ của chính mình. Không cần anh thừa nước đục thả câu mà xông vào.”

Tôi cười: “Bởi vì trước giờ tôi không có ý nghĩ gì, đương nhiên dễ dàng hiểu rõ. Ai như anh, đầy bụng suy nghĩ xấu xa, hỗn loạn đến mức không biết chính mình muốn gì.”

Văn Đào đang muốn phản bác thì Phương Dư Khả cầm một túi thuốc xuất hiện trước mặt chúng tôi. Oan gia ngõ hẹp, mùi thuốc súng giữa bọn họ từ buổi chiều nay còn chưa tan đi, giờ lại chạm mặt rồi.

Lầm này Phương Dư Khả đặc biệt bình tĩnh, cậu ta đưa thuốc cho tôi, nhẹ giọng nói một câu “nhớ bôi thuốc” rồi đi về phía ký túc xá của cậu ta.

Văn Đào đúng là một người không sợ phiền phức tìm tới anh ta, chỉ sợ chưa đủ phiền phức. Anh ta giễu cợt: “Oán phụ.”

Phương Dư Khả xoay người, dưới ánh đèn đường, có thể thấy rõ gân xanh trên trán vì tức giận mà mờ mờ nổi lên.

Văn Đào đổ thêm dầu vào lửa: “Một người đàn ông làm ra ánh mắt oán phụ như vậy cho ai xem? Có bản lĩnh thì tự mình tới giành, đừng làm ra vẻ ai cũng thiếu nợ cậu. Hèn nhát thì cứ nhận đi, cần gì phải giả bộ uất ức?”

Tôi nghĩ Văn Đào có chút quá đáng. Mọi việc vốn đang êm đẹp, không nên ầm ĩ chuyện bé xé ra to. Diện mạo Phương Dư Khả tuy có thanh tú một chút, nhưng sao có thể đánh đồng cậu ta với oán phụ. Hơn nữa, khi hai người vừa mới gặp nhau, không phải Văn Đào rất có phong độ sao?

Giọng nói Phương Dư Khả rất nhẹ, nhưng rất có khí phách: “Có nhiều chuyện không thể dựa vào xúc động nhất thời. Kích động nhất thời chỉ có thể sớm thiêu mọi chuyện ra tro. Còn nữa, mời anh không nên tùy tiện đánh giá người khác, anh quen biết còn chưa được hai tháng, dựa vào cái gì mà đánh giá mười năm tình cảm của tôi? Anh cho là anh có chút kiến thức chuyên nghiệp, nghĩ rằng năng lực quan sát của mình tốt có thì có thể hoàn toàn hiểu rõ cô ấy sao? Căn bản anh chỉ đang bộc lộ tình cảm của chính anh, không hề để ý đến cảm giác của người nghe, có khi nào lại làm cô ấy bối rối hơn không. Nói tóm lại, anh chỉ là một tên ích kỷ.”

Văn Đào vỗ tay: “Cuối cùng cũng nói ra rồi, nghẹn sắp hỏng rồi chứ? Cậu nói tôi ích kỷ, tôi không phủ nhận. Nhưng chuyện tình cảm, cậu còn nói chí công vô tư được như vậy sao? Cậu nói tình cảm mười năm của cậu sâu nặng, nhưng cậu lại nuốt trong bụng thì chẳng khác nào con số không.”

Phương Dư Khả lạnh lùng cười: “Chuyện của tôi không khiến anh quan tâm.”

Tôi thừa dịp hai bên yên lặng, sợ hãi hỏi: “Hai vị hùng biện, mạo muội nói xen một câu, nội dung hai người nói có liên quan tới tôi sao?”

Lúc này, Phương Dư Khả và Văn Đào lại đồng thanh trả lời: “Không liên quan đến chuyện của cô!”

Trở lại ký túc xá, tôi bắt đầu hồi tưởng lại đoạn đối thoại của bọn họ. Hai người họ cãi nhau thật gay cấn, mà nhân viên bát quái có thâm niên như tôi lại nghe không hiểu, thật sự làm tôi bóp cổ tay than vãn công lực không còn được như trước nữa. Sự tò mò hại chết con mèo, tôi khoanh chân ngồi trên giường như phật ngồi đài sen, phân tích: khi hai người đàn ông nảy sinh tranh cãi, nếu không vì lợi ích kinh tế thì chính là quan hệ tình cảm. Cái trước không có khả năng, vậy chính là cái sau. Từ trực giác mà nói, chuyện này dường như có liên quan tới tôi, không phải Phương Dư Khả nói Văn Đào quen biết “cô ấy” mới hai tháng sao? Tôi quen Văn Đào vừa vặn hai tháng. Nhưng cái “mười năm” kia là có ý gì? Phân tích đi phân tích lại, tôi suy đoán có hai loại khả năng:

Thứ nhất, phiên bản lục đục với Văn Đào phúc hắc: mối tình đầu mười năm của Phương Dư Khả, Như Đình, bị Văn Đào để ý. Có khả năng ngay trước tiệc sinh nhật, Văn Đào đã biết Như Đình, thèm thuồng gương mặt xinh đẹp của cô ta, nhìn thấy bài post của tôi liền nảy sinh ý đồ đen tối, giả làm bạn trai tôi trà trộn vào trong, cũng dương đông kích tây nói thích tôi để Như Đình buông lỏng cảnh giác, sau đó từ từ tiếp cận cô ta. Phương Dư Khả không thích bộc lộ tình cảm, đến giờ còn chưa thổ lộ, ban công cao như vậy mà còn chưa với được trăng, vì vậy mới bị Văn Đào khinh bỉ. Cuối cùng hai người giương cung rút kiếm, mỹ nam giang hồ lại nổi lên một trận gió tanh mưa máu.

Thứ hai, phiên bản BL cường công cường thụ. Tôi và Như Đình đều là công cụ khiêu khích đối phương của bọn họ. Bọn họ chỉ đang thăm dò lẫn nhau, giữa phản bội và oán hận, tình cảm thăng hoa thành cãi vã. Mỹ nam giang hồ vẫn nổi lên một trận gió tanh mưa máu. Kết quả cuối cùng chính là đem nhau đi OOXX. Về phần ai là XX và