XtGem Forum catalog
Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324845

Bình chọn: 8.5.00/10/484 lượt.

t, chuồng gà biến mất.

Đào Bảo Nhi tâm tình tốt hơn một chút, tức giận chu môi: "Mười tên đánh một, kết quả sẽ là như vậy, nếu không tin cậu hãy thử xem."

"Xuy, cô chính là quản gia của bọn tôi sao, thật mất mặt. Nhớ năm đó. . . . . . Tôi ở trên chiến trường Triều Tiên, một người đánh một tiểu đội." Abe dương dương tự đắc.

Bảo Nhi hỏi: "Triều Tiên là ở bên cạnh Iraq sao?"

Abe im lặng, nói: "Xem như thế đi."

Trên lầu Tịch Nhan cũng không nói, nghĩ thầm, bây giờ loài người, đều là ăn cỏ lớn lên sao?

. . . . . . Hắn tiếp tục gặm cà rốt.

Nửa giờ sau, Abe chắp tay trước ngực: "Tốt lắm."

Bảo Nhi không kịp chờ đợi nhảy dựng lên, soi gương nhìn chung quanh, miệng nói: "Không nghĩ tới cậu ngoại trừ cắt bớt đi lại còn có thể tỉa lại đẹp như vậy."

Abe mũi nở rộ nói: "Tôi nói lại một lần, tôi đã là thợ làm tóc chuyên nghiệp cho nữ hoàng!"

Đào Bảo Nhi có chút buồn nói: "Đáng tiếc không biết cái kiểu tóc này có thể duy trì bao lâu."

Abe hả hê nói: "Vô luận tóc của cô ngắn hay dài, tôi đều có thể tạo ra những kiểu tóc đẹp mắt."

"Nếu lại bị kéo cắt cho nham nhở, cũng có thể sao?"

Abe cau mày không hiểu: "Tại sao phải bị cắt bỏ."

"Đánh không lại họ, cũng sẽ bị cắt tóc."

Tịch Nhan đã không muốn nghe tiếp nữa, yên lặng trở về phòng.

Abe nặng nề thở dài, thầm nói: chẳng lẽ năm nay là năm hạn của mình sao?

Hắn nghĩ một chút, bất đắc dĩ nói: "Tôi dạy cho cô một chút công phu phòng thân. Chăm chỉ học, đánh tám tên mười tên không thành vấn đề."

Bảo Nhi tò mò gật đầu.

10 phút sau.

Abe hô to: "Đánh, đánh!"

30 phút sau.

Abe hô to: "Đi hai bước, đi hai bước ."

1 giờ sau.

Abe hô to: "Cô đánh một cái, cô dùng sức đánh ra một cái ."

2 giờ sau.

Abe tự lẩm bẩm: "Tôi không muốn đánh."

2 giờ sau.

Bảo Nhi nhàm chán nói: "Cậu đánh một cái, cậu dùng sức đánh ra một cái a."

Abe thê thảm nằm trên mặt đất, cái bụng hướng lên trời, nói: "Cô nghỉ ngơi dưỡng sức đi, đừng có mà ở đấy khi dễ tôi."

Đào Bảo Nhi cũng giả chết nằm trên mặt đất, nghiêng đầu hỏi: "Có biện pháp nào dùng một chiêu nhất định sẽ thắng không?"

"Đi đường tắt, thì không thể nào trở thành cao thủ hàng đầu ."

Đào Bảo Nhi hỏi: "Cậu cảm thấy tôi có thể làm cao thủ hàng đầu sao?"

. . . . . .

Abe lật người lên, chấp nhận mà nói: "Tôi dạy cô một chiêu này, sẽ tất thắng đi!"

Chỉ luyện tập một chiêu, Bảo Nhi rất nghiêm túc.

Cô đứng ở trong phòng khách, không ngừng hô to khẩu quyết:

Tay trái bạt tai, tay phải đấm vào mắt, đùi phải vận đủ sức lực đá mạnh từ dưới lên, đá dứt khoát! ! !

Trong phòng, Tịch Nhan nhìn cà rốt trên tay, đột nhiên rất ưu thương.

Abe thịt béo rung động: "Thật tàn bạo!"

Trước lúc ngủ, Bảo Nhi bôi cao thuốc màu hồng lên vết thương, tỉnh dậy, lại khôi phục như trước rồi.

Ngày thứ hai.

Đám fans hâm mộ Doãn Thiên kinh ngạc phát hiện, Đào Bảo Nhi lại vẫn dám đến trường học.

Hơn nữa, mặc dù cắt tóc ngắn, vẫn cực kỳ xinh đẹp.

Nếu như nói ngày hôm qua thì là thiếu nữ ngây thơ trong sáng, vậy hôm nay chính là thục nữ dí dỏm đáng yêu.

Đào Thi Thi trong nháy mắt mặt mặt đầy tức giận.

"Đi đánh nó." Đào Thi Thi lần nữa khích lệ tinh thần.



Đào Bảo Nhi lần nữa bước vào lớp mười (3) ban, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Ngày hôm qua thấy cô chật vật như vậy rời khỏi, không nghĩ tới chỉ chớp mắt đã trở lại, lại còn xinh đẹp hơn, càng chiến đấu càng dũng cảm, có mấy người cũng thầm bội phục cô.

Thị giác của các nam sinh bị tấn công mãnh liệt.

Đào Bảo Nhi thật là xinh đẹp, khí thế kia rất đẹp nha.

Chỉ là cô đã chọc phải một bầy con gái điên cuồng, không dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy thôi.

Không khí lớp mười (3) ban bỗng trở nên quỷ dị. Thỉnh thoảng liền có người nhìn xuống chỗ Đào Bảo Nhi xem một chút. . . rốt cuộc rất nhanh đến giờ tan học, một bạn nữ đeo kính ngồi bên trái Đào Bảo Nhi lấy dũng khí đã chạy tới nói với Đào Bảo Nhi: "Cái đó... họ lại tới, cậu hãy đi từ cửa sau, nhanh đi."

"Cám ơn." Đào Bảo Nhi không nghĩ tới sẽ có người báo tin, cô từ trước đến giờ ân oán rõ ràng, đối với cô bé kia cười cười, cũng không có rời đi.

Đào Thi Thi tâm tình khó chịu cả ngày, thật vất vả đợi đến giờ tan học, quyết định muốn đánh Đào Bảo Nhi một trận ra trò, cô ta quá không biết xấu hổ rồi lại còn dám đến. Một lũ con gái nghênh ngang đi tới lớp của Bảo Nhi còn cho người canh gác bên ngoài, phòng ngừa thầy giáo tới đây.

Trong lớp có một bộ phận nữ sinh là giống như hôm qua xem náo nhiệt, cũng có một phần có chút lo lắng , nam sinh tựa hồ cảm giác mình hơi mất mặt, ngay trong lớp lại để cho nữ sinh lớp khác công khai đi vào khi dễ nữ sinh lớp mình.

Đào Bảo Nhi đứng lên, lấy tay nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai, lộ ra vành tai trắng hồng, như vậy lại khiến người ta có cảm giác mờ ám, lại làm cho mắt của những nam sinh đứng xung quanh đỏ rực lên.

"A!"

Cô hôm nay bằng bất cứ giá nào cũng phải cho Đào Thi Thi một bài học, nhìn chằm chằm vào cô ta đang đứng trước đám người kia, thừa dịp mọi người chưa kịp phản ứng, hô to một tiếng, tiến tới cho Đào Thi Thi một cái bạt tai.

Tốc độ cực nhanh, khi mọi người còn đang lo lắng cho Đào Bảo Nhi, chỉ thấy