Teya Salat
Song Sinh

Song Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325600

Bình chọn: 9.5.00/10/560 lượt.

là thuận miệng nói một chút mà

thôi, không ngờ anh thật sự tới đón tôi.

"A! Cậu cho chị mình leo cây (*)!" Từ Tiểu Nhã đi tới trước mặt anh, vẻ mặt có chút mùi vị hả hê.

(*): thất hẹn.

"Tôi cũng không có đồng ý lời mời hôm nay của Từ Tiểu Trí, tôi chỉ nói là sẽ cân nhắc!" Anh vươn tay ôm tôi ở bên người.

"Uổng phí chị mình ăn mặc xinh đẹp như vậy. Hôm nay chị mình về nhà sắc

mặt kia khẳng định rất đẹp mắt." Từ Tiểu Nhã khoác tay lên vai tôi, vẻ

mặt giống như đang định bỏ đá xuống giếng.

"Anh à, có phải là em làm trễ nãi chuyện gì của anh hay không?" Nghe nói Từ Tiểu Trí và anh cùng được chọn làm ứng cử viên cán bộ của hội học

sinh, hẳn là hôm nay bọn họ có chuyện gì đó cần thương lượng nên mới hẹn nhau.

"Không có việc gì, anh tới đón em cùng nhau đi dạo một chút rồi về,

không phải em nói muốn mua chút đồ sao?" Anh vỗ vỗ đầu tôi ý bảo tôi

đừng suy nghĩ lung tung.

"Tiểu Uyển Uyển, nếu anh cậu đã đi với cậu rồi thì mình không đi nữa,

mình chạy về xem kịch vui!" Từ Tiểu Nhã vẫy vẫy tay với tôi, bắt một

chiếc taxi vừa đi ngang qua ngồi lên.

-----------------------

Editor: tyvybutchi.

Chương 23 (tiếp):

"Anh hai, thất hẹn không tốt lắm đâu!" Anh là người vẫn luôn rất tín

ước, lần này thất hẹn với Từ Tiểu Trí không biết ngày mai Từ Tiểu Trí có tức giận hay không, nghe giọng của Từ Tiểu Nhã thì hình như cô ấy rất

chờ mong buổi hẹn hôm nay.

"Anh không có hẹn với cô ấy, chỉ nói là sẽ cân nhắc." Anh khoát vai tôi đi trên đường lớn.

'Anh à, có phải Từ Tiểu Trí... Từ Tiểu Trí thích anh hay không!" Đi hồi

lâu, tôi đột nhiên cảm giác gần đây thái độ của Từ Tiểu Trí đối với anh

hơi khác thường.

"Không biết!" Tôi thấy anh lắc đầu. Hẳn là có đi, ngoài Từ Tiểu Trí ra

thì lần lửa trại lúc trước cũng có mấy nữ sinh dùng ánh mắt kì lạ nhìn

anh, có chút ái mộ và một chút gì đó khác, còn có người nữ sinh đưa cái

ly cho anh giống tôi đến mấy phần kia cũng là như thế.

"Anh à..." Tôi dùng sức níu chặt tay anh, dường như chỉ có làm như vậy

thì anh mới sẽ vẫn thuộc về tôi, vĩnh viễn cũng sẽ không tách ra.

"Em đừng nghĩ lung tung, em chính là như vậy mà buổi tối mới luôn ngủ

không ngon. Từ Tiểu Trí chẳng qua chỉ là một người bạn học tương đối hợp ý thôi, cũng giống như bọn An Đằng, Triệu Dật Hiên vậy." Một tay anh

nhẹ nhàng cầm bàn tay đang níu chặt đến có hơi trắng bệch của tôi.

"Ô, đây không phải là người anh trai thân yêu mà Lý Ngọc Uyển vẫn luôn

bám dính ư, thế nào, bởi vì chuyện ngày hôm qua mà hôm nay tìm anh trai

tới làm chỗ dựa à?" Từ sau lưng truyền đến giọng nói có chút quen tai.

Tôi và anh đồng thời quay đầu, đứng phía sau là Triệu Tiểu Vũ với cách

ăn mặc vẫn giống ngày hôm qua, phía sau hắn còn mấy nam sinh ăn mặc gần

giống như hắn.

"Nhìn thấy tôi liền kinh ngạc vậy sao? Không phải cậu đã sớm biết tôi và cô ấy học cùng trường sao, sớm muộn gì cũng sẽ gặp thôi!" Hắn duỗi ngón tay chỉ tôi đang đứng ở bên cạnh anh.

"Anh à, không cần để ý đến cậu ta, chúng ta đi." Tôi kéo tay anh xoay người liền muốn rời đi.

"Thế nào, gặp bạn cũ cũng không muốn ngồi xuống ôn chuyện sao? Cũng đúng nha, lúc tan học hôm qua chúng ta đã ôn chuyện rồi! Mình đã nói cậu xõa tóc như vậy sẽ đẹp hơn, so với đuôi sam hôm qua đẹp mắt hơn nhiều." Hắn đi về phía trước hai bước, vươn tay muốn nắm lấy tóc rũ xuống hai bên

vai tôi. Tôi lui về sau hai bước, anh cũng chắn ở trước người tôi.

"Lý Ngự Chương, có thể thời tiểu học tôi đánh không lại cậu nhưng không

có nghĩa bây giờ tôi vẫn còn đánh không lại cậu." Sắc mặt hắn có chút

giận dữ bất mãn.

"Anh à, mau đi thôi, đừng để ý đến loại người như thế." Tôi dùng sức kéo tay anh đi đến ven đường, người đi trên đường cũng có chút tò mò dừng

chân quan sát. Tôi liếc mắt thấy có một chiếc xe taxi trống chỗ đang lái ngang qua chúng tôi, tôi liền dùng sức vẫy vẫy tay, xe taxi dừng ở bên

cạnh vỉa hè, tôi đẩy mạnh anh vào chỗ ngồi phía sau, chính mình cũng

chen vào thuận miệng nói với tài xế một địa chỉ trong trí nhớ.

Xe khởi động, tôi quay mặt sang nhìn Triệu Tiểu Vũ ở ngoài xe cũng đan

nhìn tôi, vẻ mặt hắn nhìn không ra là biểu tình gì, mãi đến khi bóng

dáng hắn càng ngày càng xa, càng ngày càng nhỏ, tôi mới thở phào nhẹ

nhõm, cuối cùng cũng đã giải quyết xong mọi chuyện. Tôi quay mặt sang

híp mắt nhìn anh, ánh mặt trời phản xạ ở trên mắt kính làm cho tôi không nhìn rõ lắm vẻ mặt của anh.

"Anh à, không như anh nghĩ đâu, lúc tan học ngày hôm qua em gặp phải cậu ta, cậu ta nắm tóc của em sau đó nói chuyện với em mấy câu, chỉ là nói

mấy câu mà thôi." Cái tên Triệu Tiểu Vũ chết tiệt này, Triệu Tiểu Vũ

thối, nói cái gì mà ôn chuyện, nghe qua chỉ làm cho người ta cảm thấy

mập mờ, cũng khó trách anh sẽ tức giận.

Tôi vừa định giải thích tiếp một chút thì tài xế xoay đầu lại nói cho

chúng tôi biết đã đến nơi rồi. Anh lấy tiền ra thanh toán, tôi xuống xe

đứng trên đường có chút lạ lẫm, đây là đâu vậy? Hình như tôi chưa từng

tới bao giờ. Tôi xoay đầu lại nhìn vẻ mặt của anh không khác thường ngảy là bao, hẳn là anh đã không còn tức giận nữa rồi nhỉ.

Tôi kéo tay anh đi d