lại là nữ sinh duy nhất gần gũi với cậu ấy, tôi cảm nhận được ở trong mắt của cậu ấy tôi là đặc biệt."
"Năm năm trước hai người trở về ăn tết, sau khi chỉ có một mình cậu ấy trở lại thì cậu ấy liền thay đổi, không ngừng quen bạn gái cũng không dừng đổi người yêu, cậu biết không? Cậu ấy từng quen ít nhất là đồng thời bốn nữ sinh." Trong giọng của Từ Tiểu Trí mang theo vài phần ác ý không tả được.
"Thật sao?" Những thứ này ít nhiều gì thì tôi cũng đã nghe qua một chút từ trong miệng những người khác, hơn nữa chuyện này cũng đã qua rồi, dù cho anh có từng quen ít nhất là đồng thời bốn nữ sinh thì sao chứ, đến bây giờ người mà anh ấy vẫn yêu là tôi. Hình như tôi thờ ơ đã kích thích Từ Tiểu Trí, cô ấy đi về phía trước mấy bước ngồi ở trên băng ghế cách tôi không xa, cúi người đưa mặt sát lại gần tôi.
"Cậu biết Trần Vãn Hương không? Một cô gái trẻ chỉ mới có hai mươi hai tuổi."
"Anh cậu, cậu ấy đã hẹn cô ta đi ăn cơm, mua quần áo cho cô ta, dẫn cô ta ra ngoại ô dạo chơi, tôi còn từng thấy bọn họ tay nắm tay đi ở trên đường, cậu có biết không? Tôi nhìn thấy anh cậu hôn cô ta, còn thấy bọn họ đi ra từ trong khách sạn." Khuôn mặt đưa sát lại gần của Từ Tiểu Trí nhìn tôi cười đến có chút dữ tợn, tôi chưa bao giờ biết thì ra là đố kỵ có thể làm cho một phụ nữ xinh đẹp trở nên khó coi như vậy.
"Thật sao?" Tôi đứng lên muốn để hoa cưới và đồ trang sức lên bàn. Có vài thứ Từ Tiểu Trí nói có lẽ tôi còn biết rõ hơn cô ấy, tôi biết anh hẹn Trần Vãn Hương ăn cơm là đi ăn ở quán cơm làm cá hấp mà tôi thích ăn nhất, tôi biết anh mua quần áo là váy màu vàng cho Trần Uyển Hương, tôi biết anh dẫn Trần Uyển Hương đi làm tóc là làm cho mái tóc vốn là kiểu thịnh hành nhất biến thành tóc thẳng ngang eo, những thứ này tôi đều biết.
Nhưng còn chuyện hôn Trần Vãn Hương hoặc là từ trong khách sạn đi ra thì anh đã từng nói với tôi rằng anh và Trần Uyển Hương không có gì cả, vậy thì tôi liền cho là không có gì cả đi, bởi vì từ trước khi tôi nghe được đủ loại chuyện như thế này thì tôi cũng đã rất rõ ràng Trần Vãn Hương chỉ là một thế thân, một thế thân thay thế vị trí mà tôi đã tạm rời đi, anh chỉ là giống như một vị thần, dựa theo thói quen của tôi, theo sở thích của tôi mà biến một cô gái thành thế thân tạm thay thế vị trí của tôi mà thôi, cho nên tôi có thể tức giận cái gì được chứ.
Dường như thấy tôi không có tức giận hoặc đau lòng khóc thút thít mà đã làm cho Từ Tiểu Trí cảm thấy không có cảm giác thành công, khi cô ấy lại lần nữa muốn đến gần tôi nói gì đó thì điện thoại di động trong túi tôi đột nhiên vang lên. Điện thoại là Tiểu Nhã gọi tới, cho tôi biết mười phút sau dẫn Từ Tiểu Trí xuống lầu. Tôi chuyển lời của Tiểu Nhã cho Từ Tiểu Trí, cô ấy nhìn tôi, sau đó kéo kéo vải lụa trắng hơi nhăn nhúm trên người, cầm lấy đồ trang sức để ở trên bàn mang lên người, lại lấy hoa cưới đã sửa sang xong ra cầm trên tay, khi cô ấy lướt qua tôi định rời khỏi phòng nghỉ ngơi thì tôi nghe thấy cô ấy đè thấp giọng đến gần bên tai tôi nói khẽ.
"Cậu có biết anh cậu đã từng lên giường với rất nhiều cô gái không? Khoảng hai mươi, hai mươi người nha, dĩ nhiên là còn chưa tính bọn tôi, mặc dù Lý Ngự Chương không yêu tôi, nhưng mà cái ôm có lực và tinh lực tràn đầy kia lại rất làm cho tôi hoài niệm nha. . . . . . ." Nói xong cô ấy kéo cửa phòng nghỉ ngơi ra sải bước đi ra ngoài. Tôi sững sờ đứng tại chỗ nhớ lại những lời cô ấy vừa nói. Mặc dù tôi biết rõ năm năm qua anh gần như là sống một cuộc sống phóng đãng, nhưng lời nói của Từ Tiểu Trí cũng làm cho tôi bị kích thích không nhỏ.
Tôi vỗ vỗ mặt để cho mình từ trong mất hồn tỉnh lại, lấy gương từ trong bóp ra vuốt vuối tóc hơi rối lại kéo kéo váy trên người, một cũng được, hai mươi cũng được, tôi đều không muốn truy cứu nữa, bởi vì ít nhất sau khi tôi trở lại thì trong lòng anh vẫn chỉ có một mình tôi, vậy nên tôi cứ coi như trước đây anh chưa từng làm ra chuyện gì là được.
Từ tiệc rượu về đến nhà, tôi nằm ở trên giường trong đầu đều là lời của Tiểu Trí, tôi không ngừng tự nói với mình rằng đây là chuyện đã qua rồi, tôi không nên đi truy cứu nữa, nhưng tôi lại chính là không có biện pháp làm cho mình không suy nghĩ thêm về chuyện này.
"Uyển Uyển, sao cả đêm không thấy em ăn cái gì vậy." Anh ngồi ở bên cạnh tôi cúi đầu kề trán lên trán tôi.
"Anh à, em chỉ là không có khẩu vị, không có khó chịu trong người." Tôi thoáng dời mặt đi, từ chối anh đụng chạm.
"Uyển Uyển em làm sao vậy, tối nay lúc ăn cơm trông em rất lạ." Anh kéo tôi vào trong ngực vuốt ve gương mặt tôi.
"Không có việc gì, em mệt quá, em muốn ngủ." Tôi xoay người lại đắp chăn lên đầu không muốn nhìn thấy mặt của anh. Một đêm này là một đêm duy nhất tôi từ chối lồng ngực của anh, một thân một mình bọc chăn ngủ ở một góc giường bên kia, nửa đêm tôi từ trong mộng tỉnh lại, toàn thân lạnh như băng mở mắt xoay người nhìn anh đang ngủ ở bên cạnh, đây là lần đầu tiên sau khi trở về tôi tỉnh lại từ trong ác mộng mà cảm thấy sợ hãi, sợ đến mức tôi cho là mình đã trở về những ngày ở bên Mỹ, từ trong ác mộng tỉnh lại không có ai cả, chỉ