n nhỏ, sao mẹ phải vội gả con đi như vậy chứ?”
Mẹ cô phản bác không chút khách khí: “Con đã hai mươi ba tuổi rồi, sắp bước vào nhóm tuổi kết hôn muộn rồi đấy!”
“Chẳng phải vẫn còn hai tháng nữa mới tới sinh nhật con sao?” Cứ như cô thực sự sắp bước vào độ tuổi kết hôn muộn rồi vậy.
Tiểu Úc lau những giọt mồ hôi trên trán, giọng nũng nịu nài nỉ: “Mẹ, dù gì con cũng là con gái ruột của mẹ mà! Mẹ đâu thể tùy tiện tìm cho con một người đàn ông để gả cho xong chuyện được chứ!”
“Việc đại sự cả đời của con, mẹ đã bao giờ tùy tiện chưa hả? Y Phàm chắc chắn là một người đàn ông tốt, mẹ chỉ thu xếp để các con gặp mặt một lần, mẹ đảm bảo gặp cậu ta rồi, chắc chắn con sẽ hài lòng!”
“Bọn con chẳng phải đã gặp nhau từ lâu rồi đó sao?” Tiểu Úc nhớ lại hình dáng mơ hồ còn đọng lại trong ký ức. “Anh ta quá thấp.”
“Thấp?! Con cho rằng cao bao nhiêu mới được gọi là cao hả?”
“Anh ta hình như còn chưa được một mét…” Cô ngẫm nghĩ rồi nói thêm: “Mà người toàn thịt là thịt!”
“Cái con bé này! Lúc đó Y Phàm mới có bảy tuổi.”
“Nền tảng thấp kém như vậy, dù có cải thiện cũng chẳng thể đẹp hơn được!”
“Con cứ gặp đi rồi biết, Y Phàm không những khôi ngô, tuấn tú mà tính tình cũng rất tốt!”
Tiểu Úc lập tức giở lại phần giới thiệu nội dung cuốn tiểu thuyết, nhìn thấy phần giới thiệu về nhân vật nam chính: tuấn tú, giàu có, dịu dàng, đa cảm, tốt nghiệp MBA ở Harvard, không dựa dẫm vào gia thế, tay trắng dựng nghiệp… cũng cảm thấy hơi động lòng, đang do dự xem có nên gặp mặt nhân vật nam chính của tiểu thuyết ngôn tình ngoài đời thực hay không thì đột nhiên cô nhớ ra cái tên này hình như ngày trước Lăng Lăng từng nhắc tới.
Sau đó, Lăng Lăng quay về, cô vội vã hỏi: “Lăng Lăng, có phải cậu từng nhắc tới cái tên Âu Dương Y Phàm không?”
“Đúng vậy.” Lăng Lăng đặt đồ xuống, ngồi xuống trước máy tính để xem có tin nhắn QQ nào không, chẳng vì lý do gì cả, đây chỉ là một thói quen của cô.
“Anh ta là người thế nào?”
“Cậu cứ mua bất kỳ cuốn tạp chí lá cải nào hoặc lên baidu tìm là sẽ biết cả thôi!”
“Nổi tiếng vậy sao?”
“Anh ta từng có bao nhiêu người phụ nữ, dùng CPU dual-core cũng không thống kê hết được đâu… Đánh giá một nữ minh tinh có nổi tiếng hay không, đẹp hay không chỉ cần xem cô ta có scandal nào với anh ta hay không! Người phụ nữ nào mà yêu anh ta thì thật sống không bằng chết, sớm chết sớm được siêu thoát…”
Tiểu Úc kiểm tra tốc độ vận hành và dung lượng của CPU dual-core, quả nhiên là một con số vô cùng lớn.
Nhìn con số dài dằng dặc, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là: Mình có phải là con gái ruột của mẹ hay không?!
Ý nghĩ thứ hai là: Muốn mình lấy anh ta, trừ phi mình chết!
Bởi cú sốc tinh thần từ tuần trước đó, giờ đây vừa nghe thấy mẹ nói muốn đón cô về nhà, cô lập tức kiên quyết nói rõ lập trường: “Mẹ muốn con lấy anh ta, trừ phi con chết!”
Đầu bên kia điện thoại im lặng giây lát rồi vang lên tiếng cười nhẹ nhàng của mẹ. “Không phải, không phải, là do ông nội nhớ con, muốn cuối tuần này con cùng ông đi uống trà.”
“Ồ!” Thực ra cô cũng đang rất nhớ ông nội.
Sáng sớm hai ngày sau đó.
Sau đúng hai giờ đồng hồ bị hành hạ bởi một thợ trang điểm cao cấp, đứng trước gương, Tiểu Úc lúc này như đã hoàn toàn lột xác.
Chiếc váy màu vàng ánh kim dài chấm gót, không hở chỗ nào nhưng ôm lấy thân hình thon thả, làm nổi bật những đường cong quyến rũ của cô. Mái tóc vừa mới uốn được buộc cao, chỉ để lại một lọn buông xuống một bên má, trông vô cùng quyến rũ, gương mặt trái xoan được đánh phấn trắng mịn, đôi mắt trong sáng, cặp lông mi cong vút được chuốt thêm một lớp mascara lấp lánh, trông cô chẳng khác gì búp bê Barbie.
Tiểu Úc ngắm nhìn mình trong gương, mọi ấm ức trong lòng bỗng tiêu tan. Cuối cùng cô đã hiểu thế nào được gọi là chuyên nghiệp, đó là có thể trang điểm để ngay cả bản thân cũng không nỡ ngắm nhìn.
“Tiểu Úc, con nhìn xem, con gái thì phải thế này chứ!”
Tiểu Úc quay lại nhìn mẹ, người đang nắm mạch máu kinh tế của cô, thấy mẹ tỏ ra rất hài lòng, cô thăm dò hỏi: “Mẹ có nhận ra con là ai không?”
“Vớ vẩn, con là do chính mẹ đẻ ra đấy!”
Ý là: Nếu không phải là mẹ đẻ thì tuyệt đối không thể nhận ra được!
Trang điểm xong, Tiểu Úc kéo chiếc váy dài lê thê bước lên xe. Cô đương nhiên thừa biết đi uống trà với ông nội không cần thiết phải trang điểm thành thế này, họ chắc chắn còn có mục đích khác, nhưng nghĩ tới việc những chiếc thẻ ngân hàng rất dễ bị khóa lại, cô quyết định… nhẫn nhịn.
Quả nhiên, không ngoài dự liệu của cô, vừa bước vào quán trà, Âu Dương Cẩm Hoa trong trang phục nhã nhặn, lịch sự, nét mặt thân thiện đã bước tới.
“Là Tiểu Úc đấy à?! Suýt chút nữa bác đã không nhận ra rồi.”
“Bác Âu Dương!” Cô hơi cúi người, lễ phép chào hỏi, nhủ thầm: “Bác có thể nhận ra được mới là lạ đấy!”
Bà Âu Dương ngay sau đó cũng nhiệt tình đi tới cầm lấy tay cô, kéo cô tới ngồi cạnh. “Ngồi xuống đây uống trà, Y Phàm sẽ đến ngay bây giờ đấy!”
“Cháu cảm ơn.” Tiểu Úc ngoan ngoãn ngồi xuống, cầm lấy cốc trà lặng lẽ đưa lên miệng, chậm rãi thưởng thức. Mặc dù bản tính của cô từ trước tới nay là thích gì làm nấy, khô
