Sửu Nữ Dã Khuynh Thành

Sửu Nữ Dã Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323885

Bình chọn: 10.00/10/388 lượt.

ốt ra đã bị cắt ngang, khiến anh rất không vui.

"Tiểu nhân tham kiến cách cách." Lão quản gia hướng Tần Minh Nguyệt hành lễ.

"Đứng lên đi." Tuy rằng quản gia là người trong phủ, nhưng đối với Tần Minh Nguyệt mà nói thì một người cô cũng không biết. Đương nhiên là ngoại trừ Hách Liên Vũ.

Vương quản gia đứng lên, khom người bẩm báo với Hách Liên Vũ: "Nhân Nhân tiểu thư đã đến, hiện đang ở bên ngoài tìm Vương gia." Hạ nhân trong phủ tìm kiếm khắp nơi, không ngờ Vương gia cư nhiên lại ở nơi này, nếu không may mắn tìm thấy vương gia, hẳn vị Nhân Nhân tiểu thư kia sẽ san bằng cả vương phủ.

"Ta biết, ông về trước đi, bổn vương sẽ theo sau." Biểu muội Nhân Nhân này của anh được nuông chiều đến hư, tính cách cũng rất bốc đồng. Hách Liên Vũ cũng đã sớm biết, nếu anh không xuất hiện, chỉ sợ cô em gái kia sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa mất thôi.

"Vậy, tiểu nhân xin cáo lui."

"Cô đi cùng ta, nhân tiện giới thiệu cô với Nhân Nhân." Hách Liên Vũ đứng lên.

Trong phủ này nàng cũng không có thân phận gì, nhất thiết phải giới thiệu sao? Vị Vương gia này rốt cuộc đang suy nghĩ gì chứ. "Không cần đâu. Tiểu nữ như vậy e là sẽ khiến Vương gia mất mặt. Ngài mau đi đi, tránh để tiểu thư chờ lâu."

Tuy biết Tần Minh Nguyệt nói vậy ý là muốn giữ thể diện cho Hách Liên Vũ anh, nhưng sự thật là nàng không muốn dính dáng đến anh. Cô gái này quả là không biết tốt xấu, bao nhiêu người mơ ước được bổn vương liếc mắt một cái, còn nàng ta thì cố tình không để anh vào mắt. "Vậy cô ở lại." Hách Liên Vũ nuốt hận trong lòng, nói xong liền rảo bước đi, không ngoảnh lại.

Cuối cùng vị đại nhân nhàn rỗi không có chuyện làm kia cũng rời gót ngọc, Tần Minh Nguyệt nhẹ nhõm thở một hơi.

"Cách cách, Vương gia đâu rồi?" Khi Tiểu Thúy quay lại, Tần Minh Nguyệt đang ngồi gảy đàn một mình, nhưng không có âm thanh nào phát ra.

"Đi rồi." Tần Minh Nguyệt bâng quơ đáp, giống như mọi chuyện chẳng hề liên quan đến cô.

"Thật đáng tiếc. Vất vả lắm mới có thể để ngài ở chung một chỗ với cách cách như thế."

"Tiểu Thúy à, có một số việc không đơn giản như em nghĩ đâu. Vị Vương gia kia không phải người chúng ta có thể dây dưa, nếu được, ta muốn cứ mãi bình yên thế này." Nhiều lúc Tần Minh Nguyệt rất muốn được giống như Tiểu Thúy, chẳng phải lo nghĩ nhiều.

"Phải rồi cách cách, có chuyện này em không hiểu lắm. Vừa rồi ở phòng bếp, em thấy mọi người trong phủ bảo nhau là biểu muội của Vương gia đã đến đây. Nghe nói vị tiểu thư kia rất đẹp, hơn nữa còn nghe đồn rằng họ là một đôi do Hoàng thái hậu cố ý tác thành.

"Tiểu Thúy, chuyện này chúng ta không nên xen vào." Chuyện Hách Liên Vũ thích ai, muốn kết hôn với ai đều không liên quan đến nàng. Tuy trên danh nghĩa là vào Vĩnh Lạc Vương phủ, gả cho Hách Liên Vũ, nhưng anh ta sẽ không để nàng trở thành Vương phi, lại càng không thừa nhận nàng là thê tử của anh ta. Bản thân nàng vốn cũng chẳng mong đợi gì nơi ấy.

Vốn tưởng rằng mối quan hệ giữa cách cách và vương gia sẽ dần dần cải thiện, nào ngờ giữa đường chui đâu ra một vị Nhân Nhân tiểu thư, lại còn có thân thế lớn. Xem ra vương gia nhất định bị đoạt mất rồi. "Nhưng cách cách mới chính là Vương phi nơi đây nha."

Danh hiệu Vương phi này đối với Tần Minh Nguyệt nàng mà nói cũng chẳng quan trọng. Nàng cũng chưa từng nghĩ qua sẽ chạy theo những thứ vốn chỉ là hình thức bên ngoài ấy.

"Tiểu Thúy, mặc kệ là vương phi hay cách cách, ta cũng chỉ là một người bình thường. Làm vương phi cũng không có nghĩa là ta sẽ biến thành thần thánh đâu."

"Lời nói của cách cách quá cao thâm, Tiểu Thúy đúng thật là không thể hiểu được."

"Sống đơn giản vậy cũng tốt. Thôi không nói nữa, chúng ta mau đi ăn cơm." Ai thèm quan tâm cái gì vương gia, cái gì biểu muội chứ.

o0o

"Biểu ca, huynh đã đi đâu?" Vừa nhìn thấy Hách Liên Vũ, Thôi Nhân Nhân lập tức chạy tới ôm lấy cánh tay anh.

"Không phải muội nói mai mới đến sao. Như thế nào mà hôm nay đã xuất hiện ở đây rồi?" Hách Liên Vũ để mặc Nhân Nhân ôm lấy anh.

"Là muội muốn gặp biểu ca. Chẳng lẽ biểu ca không nhớ Nhân Nhân sao?" Thôi Nhân Nhân làm bộ như sắp khóc.

"Sao thế được chứ" Hách Liên Vũ hiểu được ý tốt của Hoàng thái hậu, nhưng biểu muội chính là biểu muội, anh không hề có tình cảm hơn mức huynh muội với cô.

"Vương gia, cơm trưa đã chuẩn bị xong." Một hạ nhân tiến lại cúi đầu nói.

"Ta biết rồi. Muội muội, chúng ta đi ăn cơm."

Nhìn bao sơn hào hải vị trên bàn, Hách Liên Vũ lại nhớ đến Tần Minh Nguyệt, không biết giờ nàng đã ăn cơm hay chưa, cũng không biết nàng đã ăn những gì. "Người đâu."

"Vương gia có gì phân phó?" Vương quản gia vội vàng chạy tới.

"Lấy vài món ăn mang đến hậu viện cho Minh Nguyệt cách cách đi."

"Vâng." Vương quản gia vội gọi một nha hoàn đang đứng quanh đấy.

Minh Nguyệt cách cách? Đó chẳng phải là nữ nhân xấu xí được biểu ca cưới về trước đây sao? Xem ra biểu ca cũng không thích nàng ta, nếu không sao đến giờ vẫn còn xưng hô là cách cách, ngay cả cơm cũng không cùng ăn, lại còn để nàng ở sống ở hậu viện. "Biểu ca, muội thật không hiểu vì sao Hoàng thượng bắt huynh cưới cô gái xấu xí ấy. Xấu


XtGem Forum catalog