Polaroid
Ta Muốn Đến Cửu Châu

Ta Muốn Đến Cửu Châu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211014

Bình chọn: 9.5.00/10/1101 lượt.

o Huân Trì thì Tử Đàn ngồi bên cạnh bỗng nói: “Lần trước gặp mặt, do ta không hiểu rõ về quá khứ của Huân Trì nên đã nói không ít điều nực cười, xem ra sau đó chắc chắn Huân Trì đã cười nhạo ta rất nhiều”, ngữ khí thản nhiên, nhưng cách dùng từ thì khá là không khách sáo.

“Ý gì thế?”. Nhược Nhất không hiểu, rõ ràng lần trước gặp Huân Trì, Tử Đàn vẫn bình thường, thậm chí trong lời nói còn có vài phần ngưỡng mộ. Tại sao họ mới đi ra biển một chuyến mà Tử Đàn đã có khúc mắc với Huân Trì rồi?

Tử Đàn cười, đằng sau dung nhan tuyệt mỹ ẩn giấu sát khí đằng đằng: “Thứ lỗi cho ta ngu dốt mà không biết ma khí thượng cổ lại là do thần Câu Mang sinh ra”.

Nụ cười trên mặt Huân Trì giảm đi mấy phần. Nhược Nhất cau mày nghi hoặc: “Là sao?”.

Anh Lương chủ cuộn tròn người lại trên chỗ ngồi, ra vẻ không biết gì cả.

Tử Đàn đứng dậy, chậm rãi đi tới bên Nhược Nhất: “Không trách Nhược Nhất muội trẻ tuổi như vậy, ngay cả một bà lão như ta mà cũng không hề hay biết. Câu Mang thần minh cuối cùng của thượng cổ, vạn năm một mình phiêu du giữa đất trời, cả đời hiu quạnh, tâm sinh ma ý. Từ đó, thế gian này liền có thiên ma đầu tiên. Nhược Nhất, muội có biết, vị thần cuối cùng trên đời này chính là thiên ma đầu tiên ở Cửu Châu không?”.

Nhược Nhất kinh hãi.

Tử Đàn nói tiếp: “Chả trách thân thiên ma bất tử bất diệt, thì ra, đây chính là đặc quyền của thần minh. Các yêu quái thượng cổ bị ma khí dẫn dụ đã lần lượt nhập ma khiến cho thiên hạ đại loạn. May mà thần minh vẫn còn một chút thần thức cuối cùng đem gửi ở giữa đất trời sông núi, trước khi các yêu quái lật đổ Cửu Châu, thần minh đã phong ấn chúng”.

Tử Đàn đi tới bên cạnh Nhược Nhất, nhưng mắt thì nhìn Huân Trì chằm chằm: “Sự nhập ma của một thần minh, khiến Cửu Châu hàng trăm năm nay không nghe thấy tiếng người, khiến sông ngòi hàng chục năm nay đều là máu đỏ, càng khiến yêu tộc thượng cổ điêu nh, vì thế mới có sự diệt vong của tộc phượng hoàng sau này… Bây giờ, Cửu Châu lại mù mịt ma khí, người biết chuyện này có lẽ đều có thể nghĩ tới chuyện có người muốn các yêu thú nhập ma thời thượng cổ sống lại…”.

Tử Đàn ngừng một lát, bất chợt cười nói: “Huân Trì, ngươi là trái tim của thần minh, cũng lại là trái tim của thiên ma, mà giờ đây ma khí lan tràn, ngươi nói xem, phải giải quyết như thế nào?”.

Câu hỏi này vô cùng mỉa mai. Tử Đàn nói vòng vo nhiều như vậy, ẩn ý chẳng qua chính là nói Huân Trì thực chất là trái tim thiên ma, tất cả những gì bây giờ hắn làm, tất cả những gì xảy ra ở Cửu Châu đều do âm mưu của hắn, âm mưu làm cho yêu ma thượng cổ sống lại.

Nghe Tử Đàn nói vậy, Nhược Nhất quay đầu nhìn Huân Trì. Nụ cười quen thuộc của Huân Trì đã biến mất, hắn cụp mắt không biết nhìn về phương nào.

“Huân Trì?”, Nhược Nhất khẽ gọi.

Không Tang sơn bị san phẳng, Thương Tiêu nhập ma, Cửu Châu lan tràn ma khí, tất cả những chuyện này lẽ nào thật sự đều là mưu đồ của Huân Trì sao?

Đối mặt với sự hoài nghi của Nhược Nhất,

Huân Trì im lặng rất lâu, cuối cùng lắc đầu: “Thiên ma quả thực sinh ra vì thần Câu Mang, nhưng ta không phải là trái tim thiên ma…”.

Huân Trì tính tình ôn hòa, thường ngày cho dù là bị hiểu nhầm cũng sẽ không giải thích điều gì, nhiều nhất chỉ là chớp mắt, khó xử nhìn Nhược Nhất. Vì thế hôm nay giải thích thế này, hắn nói vẻ rất khó khăn.

“Ngụy biện!”. Đột nhiên Anh Lương chủ nhảy từ trên ghế xuống, chỉ vào Huân Trì quát mắng: “Tộc phượng hoàng của ta trải qua đại nạn từ thời thượng cổ, bây giờ chỉ còn lại ta và Nguyệt Hoàng may mắn sống sót, chuyện này nếu không phải ta biết rõ chân tướng thì chúng nhân của yêu tộc và tiên tộc đã thật sự bị ngươi lừa rồi!”.

Huân Trì cau mày, ánh mắt đột ngột lướt lên người Anh Lương chủ.

Tử Đàn bước lên một bước, chắn ánh nhìn của Huân Trì: “Không phải ta không tin Huân Trì, chỉ là, với hiểu biết của ngươi có lẽ ngươi biết rất rõ cách giải quyết ma khí đại loạn ở Cửu Châu hiện nay như thế nào, đúng không?”.

Huân Trì gật đầu: “Ta biết”.

“Nếu đã vậy, vì sao ngươi vẫn chưa chịu ra mặt giải quyết?”.

Huân Trì ngừng một lát, nhìn Nhược Nhất rồi khẽ thở dài: “Chuyện này… quả thực là ta có lòng riêng…”.

“Khá khen cho từ ‘lòng riêng’, trái tim thần minh cứu giúp thiên hạ, yêu thương chúng sinh, ta không biết khi nào lại có lòng riêng như thế”. Tử Đàn mỉm cười. “Chuyện đến nước này rồi, Huân Trì hãy nói ra phương pháp trừ ma, nếu ngươi không đích thân làm việc ấy thì hãy giao lại cho yêu tộc”.

Huân Trì im lặng một lúc, gượng cười nói: “Bây giờ ta nói ra, Hàn Ngọc chủ chắc chắn sẽ không tin ta”.

Tử Đàn nhướn mày: “Vì sao Huân Trì biết ta sẽ không tin?”.

Huân Trì sững người một lúc, khẽ thở dài nói: “Sau khi thần thượng cổ Câu Mang tâm sinh ma ý, đã tinh luyện để đưa ma khí ra ngoài và tiến hành phong ấn, không ngờ ma khí tràn ra ngoài và nhiễm vào đại yêu thượng cổ. Thần Câu Mang dùng hết thần lực trấn áp các yêu ma dưới núi, đồng thời moi tim ra, luyện hóa thành người và đặt tên là Huân Trì… Ta trấn giữ Không Tang, khống chế linh khí tứ phương. Nhưng bây giờ Cửu Châu lan tràn ma khí, bởi vì kết giới ở Không Tang đã vỡ, sứ