The Soda Pop
Tà Nữ Và Yêu Vương

Tà Nữ Và Yêu Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324140

Bình chọn: 7.5.00/10/414 lượt.

với nàng sao?

- Chẳng phải ngươi đã đến rồi?

Trịnh Phi Vũ quả thật muốn nổ tung.

- Lý lẽ gì vậy? Nàng có chuyện tại sao không báo cho ta biết lại tự ý...

- Cảm ơn ngươi!

Huyết Tử cúi mặt.

Trịnh Phi Vũ vẫn đang còn muốn giáo huấn nàng một lúc thì đã bị câu nói kia chặn họng, bao nhiêu điều định nói quên bén mất.

Nàng đúng là khắc tinh của hắn!

Trịnh Phi Vũ thở dài một hơi rồi nhẹ tiến đến ôm nàng.

Huyết Tử bất ngờ bị ôm theo phản xạ đẩy hắn ra lại càng làm cho hắn siết chặt hơn.

- Ngươi...

- Ta đã rất lo lắng!

Trịnh Phi Vũ ôn nhu nói khẽ vào tai nàng.

- Vừa nhìn thấy mẫu giấy nàng làm rơi trên mặt đất, ta liền biết ngay đây là cái bẫy của Vĩnh Dương, mà nàng, dù biết rõ thì nhất định vẫn cố chấp chạy đến. Giây phút thấy hắn tung chưởng vào nàng, tim ta như ngừng đập. Thề rằng nếu hắn đả thương nàng, ta dù thân bại danh liệt cũng sẽ băm nát thây hắn ra để trả hận.

Huyết Tử trước nay là người ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, đối với những điều Trịnh Phi Vũ vừa nói nàng cần nhiều thời gian để tiêu hóa và ngẫm nghĩ.

Hắn bất ngờ gục đầu lên vai nàng, khẽ gọi:

- Huyết Tử!

Một hồi sau, Huyết Tử phản ứng chậm mới đáp một tiếng “Ừ!”.

Trịnh Phi Vũ im lặng một lúc, cân nhắc lắm cuối cùng cũng thốt thành lời:

- Làm sao đây? Ta thích nàng mất rồi!

Lần này rõ ràng như vậy, Huyết Tử đương nhiên hiểu được liền đưa tay lần nữa đẩy hắn ra. Nhưng cũng một lần nữa nàng bị hắn ôm chặt hơn trong đôi tay cùng vòm ngực rộng lớn. Bên tai vang lên tiếng cười tà mị của hắn:

- Muộn rồi! Nàng bây giờ có muốn cũng không thể thoát khỏi ta nữa! Tuyệt đối không!

---

Trong rừng trúc sau hậu viên, Huyết Tử thẫn thờ ngắm nhìn những đóa lạp mai vàng ươm trong gió. Những điều Trịnh Phi Vũ nói đêm qua khiến nàng suốt đêm trằn trọc.

Nàng trước nay có chút mở lòng cùng hắn chỉ vì có cảm giác hắn như “vịt mẹ”, sau bao năm lại cho nàng biết thế nào là tình người. Nhưng hắn nói hắn thích nàng, làm sao có thể!

- Nàng đang nghĩ gì vậy?

Huyết Tử đang thất thần, nghe thấy tiếng nói phát ra sau lưng thì giật mình nhìn lại, miễn cưỡng thi lễ:

- Thỉnh an Tam vương gia!

- Không cần đa lễ! Chúng ta dù sao cũng là biểu huynh muội, không cần khách sáo làm gì!

Vĩnh Dương tươi cười đi đến, đôi con ngươi linh động quan sát.

Huyết Tử nhận thấy liền cảnh giác lấy cớ tránh xa. Hắn dù có hay không biết thân phận của nàng nhưng chưa vạch trần thì nàng cũng sẽ biết điều phối hợp mà giữ khoảng cách.

- Tiểu nữ không quấy rầy nhã hứng của người, xin cáo lui trước!

Nói rồi nàng nhanh chóng di bước. Nhưng vừa lướt qua người hắn, cổ tay liền bị nắm chặt.

Nàng kinh ngạc, dứt khoát rút tay ra nhưng không được.

- Tam vương gia, thỉnh tự trọng!

- Da tuy lán mịn nhưng lòng bàn tay có vết chai, chứng tỏ là người luyện kiếm!

Vĩnh Dương thản nhiên buông lời.

- Người có ý gì?

- Khinh công nhanh nhẹn nhưng nội công không có!

- Người ám chỉ điều gì, ta không biết cũng không muốn biết. Chỉ xin người giữ lễ mà buông tay tiểu nữ, hạ nhân nhìn thấy liền có điều tiếng không hay!

Chưa đợi Huyết Tử hết lời, Vĩnh Dương bất ngờ mạnh mẽ đưa tay ngang hông nàng, siết chặt rồi kéo đến áp sát người hắn. Sát khí đột nhiên ào ạt, lực đạo ở tay ôm nàng cũng không hề ít, chỉ sợ mạnh hơn, xương hông liền gãy.

Mà Huyết Tử vốn nhạy bén với sát khí, theo phản xạ liền rút đao nhỏ trong tay áo, vừa bị Vĩnh Dương kéo đến áp sát thì vụt đưa lên cổ hắn thị uy. Đôi mắt trở nên băng lãnh vô cùng.

Nhưng kẻ kia chỉ lộ ra nét cười âm hiểm:

- Huyết Tử, cuối cùng cũng bắt được nàng!

Rừng trúc tĩnh vắng, hồ không có sen.

Tuy nhiên, hương thơm thanh nhã của những đóa sen cứ vương vấn mãi nơi đầu mũi Vĩnh Dương hắn. Căn nguyên chính là nữ nhân đang ở ngay sát trước mắt hắn đây. Nàng là Lâm Tịnh Nhi cũng chính là sát thủ đoạt mệnh kinh hồn, Huyết Tử.

Không quan tâm đến trên cổ mình đã có máu rỉ ra chảy thành dòng, Vĩnh Dương nhếch miệng cười:

- Trịnh Phi Vũ hắn thật có phúc, làm sao lại tìm ra một nữ nhân đặc biệt như nàng?

Dứt lời, hắn liền dùng lực giơ tay gạt mũi đao trên cổ xuống, đồng thời đẩy Huyết Tử ra.

- Hừ, đúng là Huyết Tử ra tay liền không lưu tình! Tiểu đao bé thế kia mà cổ ta suýt nữa đã lìa khỏi cổ.

Huyết Tử lãnh đạm nhìn hắn. Nàng trước nay chưa bao giờ giết người bằng cách chặt đầu, chỉ cắt đứt động mạch cổ. (_ __!!) Tuy nhiên, hôm nay nàng không có hứng nhuốm máu, đơn giản vì nàng đang vận bạch y. Hơn nữa, đối với kẻ trước mặt, nàng dù muốn cũng chưa chắc có thể lấy của hắn sinh mạng.

- Nàng không có gì nói với ta sao?

Thấy nàng vẫn im lặng, Vĩnh Dương lên tiếng.

- Chẳng hạn như... dùng điều gì đó trao đổi với ta để giữ lấy bí mật này!

Huyết Tử thu lại con đao nhỏ vào ống tay áo rồi mới từ từ hướng hắn trả lời.

- Ở ta có thứ gì đáng giá mà người cần sao?

- Là nàng!

Nghe Vĩnh Dương khẳng khái đáp, nàng thật kinh ngạc nhìn hắn.

- Người cần Cửu vương phi làm nội gián bên cạnh Trịnh Phi Vũ, cần Lâm Tịnh Nhi giả mạo tiểu thư Lâm gia hay cần sát thủ Huyết Tử làm thuộc hạ?

- Ta muốn tất cả!

Hắn vừa nói vừa đưa tay hướng đến sợi tóc bên mai nàng ba