pacman, rainbows, and roller s
Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324124

Bình chọn: 10.00/10/412 lượt.

m qua đây sao?

Nàng thấy ta mở cửa, vẻ mặt giống như bị sét đánh ngang tai, thì thào tự nói: “Thật sự có nữ nhân ư, sao hắn có thể dẫn một nữ nhân về nhà?”

Thích là một chuyện, nhưng dây dưa tới cửa lại là chuyện khác, lòng ta không bao dung được đến thế, cảm tình bớt đi rất nhiều, liền khoanh hai tay ở trước ngực, thản nhiên dựa ở cạnh cửa nói: “Không sai, ta là nữ nhân của hắn, tử nhỏ đã ngủ bên cạnh hắn. Ngươi có muốn nói gì nữa không?”

Định lực của tiểu cô nương vẫn còn kém lắm, bị ta nói như vậy, sắc mặt trắng bệch, lảo đảo ra sau hai bước, suýt ngã dưới đất. Ta nhíu mày nhìn nàng, trong lòng cảm thấy không đành lòng nhưng lại thấy có chút thoải mái.

Đột nhiên có một người đàn bà trung niên từ bên cạnh xông ra, chỉ vào mặt ta quát mắng: “Đừng hòng bắt nạt tiểu thư nhà ta! Đừng để ngôn ngữ ô uế của ngươi làm bẩn lỗ tai tiểu thư nhà ta!”

Ta vô tội hỏi lại. “Nàng hỏi, ta đáp, trả lời thật, sao lại dơ bẩn?” Sắc mặt Thi Sảnh Sảnh càng tái mét. Người đàn bà kia mắng: “Yêu phụ lớn mật! Dám vô lễ với tiểu thư! Người đâu, bắt ả!”

Ta bất đắc dĩ day day trán, rõ ràng người này cố tình gây sự mới đúng. Ta còn muốn nói lý với bà ta một chút, thì chớp mắt một cái đã thấy một đám quan binh bên cạnh.

Hai mắt ta sáng lên, hưng phấn “A!” một tiếng. Người đàn bà kia cũng hét lớn: “Ả muốn dùng ám khí! Bảo vệ tiểu thư!”

Khoảnh khắc tiếng kiếm rút khỏi vỏ khiến tóc gáy ta dựng đứng.

Ta mấp máy môi, chưa kịp nói bốn chữ “dĩ hòa vi quý”, một cây đại đao đã bổ tới trên đầu ta. Trải qua tôi luyện ở Nhân giới, tính tình ta đã kiềm chế rất nhiều, nhưng cũng không thể dễ dàng để người khác bắt nạt.

Mắt ta nhìn trừng trừng vào gã lính đầu tiên xông tới.

Không tu luyện pháp thuật, phàm nhân này bị ta dùng âm sát trừng, nháy mắt chân mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ xuống lạy ta một lạy.

Đám người phía sau lại không thông minh, như ong vỡ tổ đánh về phía ta.

Ta niệm một cái quyết, cánh tay nhẹ nhàng vung lên, toàn bộ đám lính bao vây ta bị đánh bay. Ta giận dữ nói: "Làm người phải làm chú ý quan sát, xem xét thời thế."

Thi Sảnh Sảnh và người đàn bà kia bị âm khí quét qua, ngã xuống đất, giật mình sợ hãi nhìn ta. Ta tiến lên, vươn tay kéo người đàn bà đứng dậy, bà ta hét to một tiếng, ‘yêu quái’, rồi ù té chạy. Ta đành phải quay lại đỡ Thi Sảnh Sảnh.

Nàng lại ngoan ngoãn để ta kéo lên, ta phủi bụi trên mặt nàng nói: “Thích một người, cũng phải giữ được tôn nghiêm chính mình. Từ nay về sau đừng tìm tới cửa tra hỏi nữa. Mất mặt không nói làm gì, cố sức cũng không lấy lòng được. À, còn nữa, ba kiếp của Mạch Khê đều thuộc về ta. Nếu ngươi thật lòng muốn quyến rũ hắn, chờ hết ba kiếp rồi hãy tới.”

Ta nói những lời này đều là sự thật, nhưng không ngờ lọt vào trong tai nàng lại có ý nghĩa khác. Hốc mắt nàng đỏ lên, rơm rớm chực khóc, quay đầu bỏ chạy.

Ta dọn dẹp cửa nhà xong xuôi, lại bình tĩnh trở về phòng đọc thoại bản.

Ta nhớ vừa rồi đọc tới đoạn tài tử gặp mặt giai nhân, giai nhân vừa cưỡng hôn tài tử. Trò này đúng là không tầm thường.

Sẩm tối, Mạch Khê vội vã trở về.


Ta dựa trên nhuyễn tháp, liếc mắt nhìn hắn một cái rồi lại tiếp tục đọc thoại bản. Hắn đứng ở cửa một lúc, dè dặt lại gần ta. Hắn ngồi xuống bên cạnh giường, ngập ngừng một lúc lâu mới nói: “Ta nghe nói, hôm nay có quan binh tới.”


“Ừ.”

"Tam Sinh..."

Ta ném thoại bản sang một bên, ngồi thẳng người dậy, nhìn hắn:

“Chàng muốn hỏi gì?”

Hắn mấp máy môi nhưng vẫn không nói được gì.<>

Ta nói: “Quan binh bị ta đuổi, Thi Sảnh Sảnh cũng bị ta đuổi đi.”


Hắn nhìn ta một lát, có chút bất đắc dĩ, bật cười.


Ta nhíu mày, “Sao nào? Hóa ra chàng muốn kết hôn với thiên kim tiểu thư nhà đại tướng quân, à, hóa ra ta đến không đúng lúc, làm hỏng mối nhân duyên của chàng. Nếu như chàng không đành lòng, để ta tìm cô nương ấy về, ta thấy tình cảm nàng ấy dành cho chàng rất sâu đậm.”

Nói xong, đứng dậy đi ra bên ngoài.


Hắn kéo ta lại, mặt hơi hơi đỏ lên: “Tam Sinh, nàng biết rõ ý ta không phải như vậy. Nàng… Lần này thấy nàng ghen như vậy, thật ra trong lòng ta rất vui. Nhưng…”

“Nhưng…?”

“Đám quan binh nói nàng là yêu quái, ngày mai muốn mời Đại quốc sư tới đây trừ yêu.”

“Đại quốc sư ư?” Ta nghĩ tới lão đạo có khuôn mặt nghiêm nghị mà hôm trước gặp trong ngõ nhỏ kia.


Mạch Khê nhíu mày, gật gật đầu: “Tam Sinh, nàng có muốn tránh đi chỗ khác không?”

“Tránh?” Ta ngạc nhiên hỏi lại, “Vì sao phải tránh? Ta không phải yêu quái.” Nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng của Mạch Khê, ta chợt hiểu, “Mạch Khê, chàng vẫn luôn cho rằng ta là yêu quái sao? Chàng bảo ta tránh, là sợ Đại quốc sư phát hiện ra thân phận ‘yêu quái’ của ta?”

Mạch Khê nhíu mày.

Ta gật gật đầu lẩm bẩm: “Cũng đúng, ta ở bên chàng nhiều năm như vậy, dung mạo không hề thay đổi. Lúc muốn nhóm lửa có thể nhóm lửa, muốn có gió sẽ có thể tạo gió, chàng cho rằng ta là yêu quái cũng là điều đương nhiên. Hiện giờ chàng sợ ta sao?”

Nghe ta nói xong, sắc mặt Mạch Khê thay đổi, rõ ràng là tức giận: “Vì sao ta phải sợ nàng? Nàng là yêu quái thì sao chứ, t