pacman, rainbows, and roller s
Tam Tấc Ánh Nắng

Tam Tấc Ánh Nắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212072

Bình chọn: 8.00/10/1207 lượt.

sẽ không thua dễ dàng như vậy, em coi như ra nước ngoài đi du lịch thôi."

Mộc Cận miễn cưỡng cười: "Em không thả lỏng thì có thể làm gì, em biết mình lo lắng cũng không làm được chuyện gì, nhưng đã để em sinh ra trong gia đình này thì tại sao lại khiến cho em biến thành một kẻ đến trói gà cũng không chặt như vậy, nếu như không phải từ nhỏ đã bảo vệ em kín đáo như thế thì bây giờ em cũng không giống như một kẻ bỏ đi như thế này, không thể giúp được chuyện gì cả, ngược lại còn bỏ đi trong lúc mọi người vô cùng khó khăn như nữa!”

"Mộc gia cũng vì muốn tốt cho em, em lại là một cô gái, vẫn không thể cho em sống cuộc sống đánh đấm giết người được."

Tâm trạng Mộc Cận hơi kích động: "Người thân của em đều sống như vậy thì cũng có khác gì em đâu, lẽ nào em ở bên cạnh nhìn thấy thì không lo lắng, không khổ sở sao! Em còn vô dụng hơn tiểu Vọng Thư, ít ra tiểu Vọng Thư còn có thể ở lại với mọi người."

Long Tại Nham sầm mặt nói: "Bớt nói những chuyện như trẻ con đi, anh biết em không muốn đi, nhưng em ở lại chỉ thêm rắc rối cho bọn anh, em biết anh và Thiếu Thành đều có thể đánh cược tánh mạng để bảo vệ an toàn cho em, nếu như em thật sự gặp nguy hiểm, đến lúc đó bọn anh cũng sẽ cứu em trước khi cứu mình kìa!"

Mộc Cận trầm mặc, một hồi sau mới mở miệng nói: "Anh, xin lỗi, không phải em đang trách mọi người, chỉ là lúc này, trong lòng em rất khó chịu, em ghét mình sao chỉ có thể để các anh bảo vệ thôi."

Long Tại Nham lấy tay nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Cũng không phải mãi mãi không còn gặp nhau, chờ bọn anh dẹp yên cái vẻ kiêu ngạo của bọn người Thôi Trí Uyên thì tự nhiên sẽ đón em trở về."

Long Tại Nham sợ có điều bất trắc nên muốn tự mình nhìn thấy Mộc Cận lên máy bay, anh đưa Mộc Cận đến đại sảnh sân bay, giúp cô đăng ký, lúc quay lại thấy cô đang chăm chú nhìn vào nơi nào đó, liền hỏi: "Sao vậy, lại thấy cái gì à?"

Gần cửa ra bên cạnh, Mã Yến Dung đang đứng giữa một đám người, quần áo cô ta bình thường, tóc vẫn cột đuôi ngựa đơn giản, nhưng Mộc Cận liếc mắt là thấy ngay. Cô dùng ánh mắt ra hiệu với Long Tại Nham: "Người mặc áo xanh da trời nhạt đó, người phụ nữ cột tóc đuôi ngựa anh quen không?"

Long Tại Nham nhìn theo hướng Mộc Cận chỉ, thấy Mã Yến Dung, vẻ mặt Long Tại Nham đột ngột thay đổi, anh bình tĩnh hỏi: "Sao em hỏi vậy, em từng gặp cô ta à?"

Mộc Cận thấy Long Tại Nham rất kì lạ, nói tiếp: "Thiếu Thành nói đó là bạn của anh ấy, em nghĩ rằng cô ta và Mộc gia chúng ta có tới lui làm ăn gì đó, chẳng lẽ không phải sao?"

Long Tại Nham cảm thấy lạnh cả người, lông tơ toàn thân đều dựng phắt lên, quá sợ hãi khiến cho đầu óc Long Tại Nham ong ong chấn động, trong lòng vẫn chưa tin, làm sao có thể! Làm sao có thể! Bản thân mình trước đây không phải chưa từng nghi ngờ, nhưng từ khi cậu ta và Mộc Cận kết hôn, mình đã mất cảnh giác, thậm chí coi cậu ta là anh em tính mạng chi giao, nhưng kết quả cậu ta cũng là người đang bày thiên la địa võng! Huynh đệ! Đây là Huynh đệ! Các cơ bắp trên mặt Long Tại Nham rung lên, ánh mắt trở nên kinh hoàng, phẫn nộ, cuối cùng là tàn khốc khát máu! Cánh tay căng lên gần như có thể thấy được gân xanh.

"Anh Tại Nham, anh sao vậy?"

Long Tại Nham bình tĩnh, hô hấp bình thường trở lại, lúc mở miệng thì giọng nói đã không còn nghe ra có điểm gì không bình thường nữa, anh mỉm cười, nói như không có gì: "Ừ, đúng là có qua lại với Mộc gia chúng ta, nhưng mà không phải người lương thiện gì, tránh tiếp xúc thì tốt." Anh đưa vé trong tay cho Mộc Cận: "Sắp tới giờ rồi, em yên tâm đi đi."

"Không phải anh muốn cùng đi với em sao?"

"Không được, anh phải đi trước rồi, bên kia vừa gọi điện thoại."

"Được, em đi đây, anh, anh nhớ cẩn thận."

"Em cũng vậy."

Người đứng trước cửa kiểm tra an ninh rất đông, Mộc Cận đứng trong hàng người đang xếp hàng, quay đầu lại nhìn thì thấy Long Tại Nham vừa gọi điện thoại vừa vội vã đi ra ngoài, tuy rằng cô chỉ nhìn thấy dáng lưng anh nhưng Mộc Cận nhận ra lúc này anh nhất định đang rất lo lắng, bởi vì sau khi anh lên xe, chiếc xe rời đi với tốc độ rất nhanh. Trong lòng Mộc Cận cảm thấy không yên, không biết là có phải Mộc gia đã lại xảy ra chuyện lớn gì hay không. Chiếc xe của Long Tại Nham đã biến mất khỏi tầm mắt cô, cô vẫn còn ngẩn ra đứng ở cửa trong sảnh sân bay. Mộc Cận đang lúc lấy lại tinh thần mất tập trung nãy giờ thì lại nhìn thấy Mã Yến Dung, lần này không chỉ có một mình, mà cô ta đi chung với hai người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát.

Trong đầu Mộc Cận nhất thời không có cách nào hoạt động được, người phụ nữ đó không phải có qua lại với Mộc gia hay sao? Còn tại sao lại có liên quan tới cảnh sát, vậy Thiếu Thành thì sao? Mộc Cận cảm thấy suy nghĩ của mình thật chậm chạp, cũng không nghĩ nổi điều gì, nhưng thần sắc Long Tại Nham lúc nãy và bóng lưng vội vã rời đi tua lại trước mắt cô không ngừng, cả người cô lạnh run, vé máy bay rớt khỏi tay cô, là bản thân mình nghĩ nhiều thôi? Nhất định là như vậy, sao Thiếu Thành lại có liên can tới cảnh sát, có lẽ anh cũng thường phải có giao thiệp với những người đó, dù sao thì việc làm ăn của Mộc gia không