khen cô tranh
thủ giờ ăn trưa đi gặp Thẩm Mộ bàn công việc, vì thế, không nghi ngờ gì
nữa, ai cũng có thể đoán ra cô gái trong tấm ảnh này là ai.
Hứa Kha nhất thời đầu óc cứ ong ong lên, khuôn mặt nóng bừng.
Nụ cười của Triệu Lăng ý vị sâu xa: "Hứa Kha, có phải là anh ta thích chị nên mới bằng lòng chuyển đến đây hay không? Xem ra kế mĩ nhân chị
dùng cũng tốt thật đấy, haha."
Cô nàng này lúc nào cũng ghen tị vì thành tích của Hứa Kha luôn tốt
hơn cô ta, thăng chức cũng nhanh hơn cô ta, bây giờ lại có một cơ hội
thật tốt để châm chọc cô, tự nhiên là không dễ buông tha.
Hứa Kha đỏ mặt, một lúc rất lâu sau cũng chẳng biết nói gì.
Cô xoay người bước ra ngoài, lấy di động ra nhanh nhẹn bấm số của Thẩm Mộ.
Thẩm Mộ nhận điện rất nhanh, hình như vừa mới ngủ dậy, tiếng nói khàn khàn gợi cảm.
"Chuyện trên báo là thế nào?" Hứa Kha giờ phút này giống như một lò
lửa, bất chấp tất cả những phép lịch sự bình thường , hùng hổ khởi binh
hỏi tội.
"Trên báo cái gì?" Khẩu khí của Thẩm Mộ lại tỏ ra không biết gì.
"Anh đừng giả vờ, trên cảnh đẹp nhất thần ấy."
Giọng nói Thẩm Mộ nghiêm túc hẳn lên, "Cảnh đẹp nhất thần, là cái gì?"
"Tên báo!" Hứa Kha khẩu khí nôn nóng, hận không thể xông vào điện thoại mà hét vào tai anh.
Thẩm Mộ chỉ nói hai chữ "Chờ chút", rồi cúp điện thoại luôn.
Hứa Kha chống tay vào hành lang cầu thang, trong lòng rất loạn, suy
nghĩ thứ nhất chính là Lâm Dao nếu thấy tấm ảnh này sẽ nghĩ thế nào, thứ hai là cô phải giải thích sao với Lâm Ca.
Một lát sau, số điện thoại của anh hiện lên màn hình.
"Anh thực sự chưa bao giờ thấy qua cái lọi báo lá cải này. Ngày hôm
qua lúc giữa trưa ấy, có một tên phóng viên tới đây để phỏng vấn, anh
xuống dưới qua loa nói vài câu. Không ngờ lại khéo đến như thế, hắn đứng ở cửa của Vân Đình lại nhìn thấy chúng ta. Vì thế lập tức bấm máy."
Hứa Kha tức giận: "Anh cố ý phải không?"
"Anh thực sự không cố ý. Anh còn đang định tìm hắn, nhưng trong tấm
ảnh này mặt anh không rõ, mặt em cũng không hiện ra nhiều. Người không
quen biết, căn bản không thể nhận ra đó là em. Người chuọp ảnh này trình độ rất kém, chả có chút chuyên nghiệp nào."
Tuy rằng anh đã nghiêm túc nói xong, nhưng ngữ khí lại mang theo vẻ
vui mừng không giấu được, cách một tầng điện thoại, Hứa Kha dường như
vẫn có thể nhìn cái vẻ tựa tiếu phi tiếu trên mặt anh.
Hứa Kha cố gắng khắc chế sự tức giận của chính mình, lạnh lùng nói:
"Chuyện này, anh khơi lên, xử lý thế nào anh cứ nghĩ mà giải quyết đi."
Trong điện thoại anh dường như trầm ngâm một chút, một lúc lâu sau
mới nói: "Ý của em là bảo anh gọi điện thoại cho Lâm Ca để giải thích ?"
Cùng người như vậy thực sự không thể có tiếng nói chung, Hứa Kha chỉ
có thể buồn bực mà cúp điện thoại. Vào văn phòng, liếc mắt một cái đã
thấy đóa hoa hồng xanh và bách hợp trên bàn, Hứa Kha tiến đến cầm lấy
thảy vào thùng rác.
Chị Lý bàn bên cạnh kinh ngạc nhìn cô, "Tiểu Hứa, sao em lại ném đi?"
"Héo nhanh quá ."
"Haiz, em lãng phí quá, nước vẫn trong veo thế này mà? Đúng là người
ăn no không biết đến người đói, chị chỉ mong chồng chị tặng một bó hoa
như thế nhưng anh ấy à, keo kiệt lắm, đến chết cũng chẳng tặng đâu."
Hứa Kha cúi đầu không nói gì, tâm trạng có chút hoảng hốt. Cô không
thể tưởng tượng ra phản ứng của Lâm Dao khi nhìn thấy bài báo đó. Chiếu
theo tính cách của con bé này, nhất định sẽ kể cho Lâm Ca và mẹ nó là Lý Bình Ngọc. Cô phải giải thích về tấm ảnh này thế nào, cả câu chuyện cũ
kia nữa?
Trong lòng thấp thỏm không yên, đến tận lúc tan tầm cuối
cùng cô cũng nhận được điện thoại của Lâm Ca. Hứa Kha nhìn thấy số điện
thoại của anh, chút hỗn loạn trong lòng kéo dài từ lúc trưa đến giờ đột
nhiên lại tỉnh táo đến kì lạ, dường như cuối cùng cũng đã đến lúc hạ màn tất cả..
"Tiểu Kha, anh đang đứng dưới công ty em rồi." Giọng nói của anh vẫn ôn nhu bình thản như cô vẫn thường nghe được.
Hứa Kha nói nhỏ: "Vâng, anh vào trong đại sảnh chờ em 10 phút, em xuống ngay đây."
Mười phút sau, Hứa Kha và các đồng nghiệp mới được tan ca. Ra khỏi
thang máy, liếc mắt một cái đã thấy Lâm Ca khoác ba lô trên vai đứng
trước lối ra vào thang máy chờ cô. Vóc dáng cao gầy của anh, rất thích
hợp với những chiếc áo giản dị và quần jean, sạch sẽ gọn gàng, nho nhã
như trúc.
Hứa Kha đi về phía anh, chỉ ngắn ngủi vào chục bước chân mà trong
lòng cô cô bất an không yên. Ngay lúc chỉ còn cách một vài bước chân,
một cú đập làm chìm thuyền đã xuất hiện từ dưới đất chui lên.
Chị Lý đứng bên cạnh Lâm Ca bắt chuyện: "Lâm Ca, hoa em tặng hôm qua đẹp lắm, chắc tốn không ít tiền hả?"
Tim Hứa Kha trong ngực nhảy loạn xạ. Sắc mặt Lâm Ca thay đổi một chút.
"Haiz, là muốn theo đuổi nhanh hơn một chút thôi, Hứa Kha có lẽ chính là đại mỹ nhân trong phòng kinh doanh chúng ta rồi, rất nhiều khách
hàng muốn tìm chị ấy để nói chuyện đấy" Triệu Lăng chẳng âm chẳng dương
nói một câu như vậy.
Lâm Ca trấn định rất nhanh nắm lấy tay Hứa Kha, nhìn mấy nữ đồng
nghiệp kia, lịch sự nhã nhặn cười nói: "Hứa Kha lúc còn học đại học đã
có rất nhiều người theo đuổi rồ
