XtGem Forum catalog
Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325090

Bình chọn: 8.5.00/10/509 lượt.

có mấy lỗ thủng, cúc áo cũng không đóng cái nào, tay áo kéo lên khuỷu tay. Anh ta ngồi xoay ngược chiếc ghế, dạng hai chân ra, ngực anh ta gần như áp sát vào lưng ghế, trên đầu còn đội mũ, mũ cũng bị đội ngược lưỡi trai ra sau, làm lộ ra cái trán đầy đặn.

“Tao thua rồi, mang cốc to lại đây, này, mày làm sao thế hả, mắt của mày nếu buổi tối vợ mày có bị đánh tráo thì mày có là Tôn Tử cũng không biết.” Lần này Kỷ Viễn thua, anh ta cầm cốc bia lên, một cốc vại, uống ừng ực. Khi uống được nửa cốc, Kỷ Viễn đứng dậy, một chân gác lên ghế, ngửa cổ lên, uống nốt chỗ rượu còn lại một cách nhẹ nhàng.

Kỷ Viễn giống như một tên côn đồ cao ngạo, giống như cá gặp nước, một Kỷ Viễn mà từ trước đến giờ Cẩm Tú chưa nhìn thấy bao giờ. Cô hơi ngạc nhiên, đây là Kỷ Viễn mà cô đã cưới gần bốn tháng đây sao? Còn nữa, anh ta làm sao lại quen những người bạn thế kia chứ? Chắc chắn là học vấn cũng không cao gì. Kỷ Viễn có bạn như vậy mà từ trước tới giờ cũng không nói cho cô biết.

Trước đây Cẩm Tú nghĩ Kỷ Viễn khi lên giường mới ngạo mạn quá đáng, bây giờ nhìn thấy anh ta uống rượu như vậy cũng không thấy gì là kì lạ nữa.

Xem ra lúc bình thường anh ta phải như thế này, nhưng khi ở bên Cẩm Tú thì lại giả vờ tao nhã, nhưng khi đã lên giường, nơi mà không thể đóng kịch được thì anh ta phải hiện nguyên hình.

Kỷ Viễn nói tối nay có việc bận, không ngờ lại ở đây tụ tập uống rượu với bạn. Cẩm Tú tức giận. Cơn giận của cô còn chưa phát tác thì bên bàn của Kỷ Viễn lại có sự thay đổi. Bên cạnh Kỷ Viễn có một cô gái, cũng đang oẳn tù tì với Kỷ Viễn

“Một, hai, ba…” Cô gái thua. Cô ta định cầm cốc lên uống.

Kỷ Viễn xông đến, giật xuống. “Tôi nhường cô một lần, cứ để đấy đã, làm lại, làm lại.”

Cẩm Tú đứng bên này nhìn sang, trong lòng giận sôi lên.

Quách Trường An nhìn sang bàn bên cạnh, bên đó đúng là quá ồn ào. Anh ta nói: “Hình như là bạn cô?”

Cẩm Tú cắn răng nói: “Không phải bạn mà là chồng.”

Kỷ Viễn đã bắt đầu ngà ngà say, cô gái ngồi bên cạnh Kỷ Viễn bỗng thò tay vào túi quần anh.

Kỷ Viễn nói một cách rất lỗ mãng: “Sờ cái gì mà sờ, sờ thêm lúc nữa cứng lại rồi thì làm thế nào?”

Cô ta lẻo mép: “Thì em lại làm cho nó mềm ra là được chứ gì?”

Cả bàn bỗng cười rộ lên.

“Đúng là mặt dầy!” Kỷ Viễn nói.

Nhưng cô gái kia không hề để ý, móc chiếc điện thoại từ trong túi Kỷ Viễn ra, nói: “Em xem trong điện thoại của anh có bức ảnh đen nào không?” Nhìn bộ dạng của cô ta nói với Kỷ Viễn giống như hai người đã quen đến mức như đang tán tỉnh nhau vậy.

Có người bên ngoài nói vào: “Trong điện thoại của Kỷ Viễn, ngoài ảnh đen ra thì không có gì nữa cả.”

“Nhìn ảnh đen làm gì, tao nhìn người thật. Vợ tao ấy à, nói luôn cho mày biết, còn hơn cả mấy cô trong phim. Phụ nữ, chỉ cần trên giường làm cho cô ta vui vẻ thì cô ta sẽ ngoan ngoãn theo mày, mày muốn nó làm thế này thì nhất định nó sẽ không dám làm thế khác.” Kỷ Viễn cười đắc ý, không quên nói với cô gái đang nghịch điện thoại của mình: “Đừng mở máy đấy, tôi tắt máy rồi, sợ vợ tôi tìm đến đây.”

Trong lòng Cẩm Tú đã nóng lên từ lâu, những lời nói của Kỷ Viễn giống như một que diêm, châm lên một ngọn lửa trong lòng cô.

Cẩm Tú bước đến, đá Kỷ Viễn lăn từ trên ghế xuống đất, giằng lấy điện thoại từ trong tay cô gái, ném thẳng vào nồi lẩu đang sôi nóng hổi.

”Kỷ Viễn, nếu như tôi với anh không li dị thì tôi không phải là người nữa.” Cẩm Tú buông ra một câu rồi quay người đi.

“Trời ơi, tổ tiên của anh, sao em lại đến được đây? Anh vừa nói cái gì em không nghe thấy chứ?” Kỷ Viễn bò dậy, kéo lấy Cẩm Tú, định ôm cô vào lòng.

“Anh nói to như thế, nếu tôi không nghe thấy thì tôi bị điếc à? Anh đúng là tài thật đấy.” Cơn thịnh nộ của Cẩm Tú đã lên đến đỉnh điểm, lấy hết sức giằng ra khỏi tay Kỷ Viễn. Nhưng Kỷ Viễn ôm chặt cô không chịu buông tay, Cẩm Tú cũng không khách khí, cắn lên vai Kỷ Viễn, dùng móng tay cào lên mặt anh ta.

Kỷ Viễn vừa cãi vừa cầu xin: “Đừng cào lên mặt anh, rách mặt rồi thì mai không đi làm được nữa.”

Hai chân Cẩm Tú cũng không đứng yên, đá liên hồi vào Kỷ Viễn.

Kỷ Viễn nói: “Em đá đi, đá đi, anh đang muốn xem em đá đây.”

Cẩm Tú nghe thấy Kỷ Viễn nói như vậy trong bụng liền nghĩ, sao anh còn có thể nói như thế được cơ chứ, anh hoàn toàn không nhận ra anh làm tôi tổn thương đến mức nào, còn nói gì đến vợ chồng cơ chứ, người yêu cũng không thể ức hiếp nhau thế này được.

Nếu là người yêu thì tốt, tát cho hắn hai cái rồi chia tay, đỡ phải đá hắn, đá hắn thật mệt, cứ cho hắn out là được rồi.

“Em cứ đá đi, đá mạnh vào, đá đến lúc nào thấy đủ thì thôi.” Kỷ Viễn nắm lấy hai tay Cẩm Tú nói

Hai tay Cẩm Tú bị anh ta giữ chặt, nên cô chỉ đá được anh ta

“Đá đi, đá cho tàn phế luôn đi, dù gì thì cũng là ông xã của em, em không thương thì còn ai thương nữa?” Kỷ Viễn nói vẻ rất đáng thương

Kỷ Viễn cảm thấy như lần này anh ta đã đùa quá đà. Trước đây Cẩm Tú có động chân động tay với anh thì cũng là bình thường nhưng cô đánh anh nhẹ như là một con ruồi đang đậu bay khỏi người anh. Lần này Cẩm Tú đánh mạnh thật, anh không để ý đau hay không mà anh sợ Cẩm Tú tức giận thực sự.

“Sao em