ả lễ lại, như vậy mới công bằng!” nàng hất cằm lên, một bộ dáng cao ngạo nhìn hắn.
“Đứa ngốc!” đụng như vậy nàng không thấy đau sao? Tây Môn Bất Hồi lén cười, tiếp theo chụp lấy nàng, nhẹ nhàng xoa xoa cái cằm nàng.
Phong Sơ Tuyết nhìn hắn một lúc lâu, mới không cam lòng nói: “Thật ra thì ta cũng không ghét ngươi!”
“Sao?”
“Nhưng mà, ta không có quên ý định ban đầu của ta!” nàng thì thầm.
“Vậy?”
“Một tháng sau, ta sẽ lại nói lên yêu cầu kia!” nàng kiên định nói.
“Ừ?”
“Ngươi không còn câu nào khác sao?” Nàng giận giữ nói.
“Nàng thật sự không có tính nhẫn nại!” hắn đột nhiên thốt lên một câu.
“Cá tính của ta là như vậy, không có biết nhẫn nhịn là gì!!!” nàng bày ra bộ dáng ta chính là như vậy, ngươi làm được gì ta.
“Yên tâm, ta không có ý chê trách nàng!” xem ra, tương lai hắn phải rèn luyện thêm tính nhẫn nại rồi, như vậy mới đủ cho hai người bọn họ dùng.
Phong Sơ Tuyết lại nhìn hắn một cái, không nhìn ra hắn có ý phê phán gì, chỉ là một bộ dáng dung túng, lúc này nàng mới yên tĩnh lại, thuận theo mặc cho hắn ôm lấy mình.
Hắn nói thích nàng? nàng không có ghét hắn vậy có thể coi là thích không? Phong Sơ Tuyết có chút mơ màng, nàng chỉ xác định một chút là ở trước mặt hắn nàng có thể rất thoải mái, rất tự nhiên biểu đạt bản thân, không cần giả bộ, không cần che giấu, tự nhiên vui vẻ quăng “Nữ giới”* qua một bên!!!
• nữ giới: chính là tam tòng tứ đức của người phụ nữ ngày xưa.
•
Nhưng là, Tây Môn cũng không biết nàng chính là vị hôn thê của hắn, hắn đã có vị hôn thê mà còn cợt nhả nàng, đây có phải là đang làm chuyện bất chính không???
“Này này, ta nói cho ngươi biết, bản cô nương ghét nhất là nam nhân trêu hoa ghẹo bướm!” nàng cảnh cáo hắn trước, hắn dám có ý niệm nạp thiếp… hắn sẽ liền xong đời!!!
“Trên căn bản, nữ nhân ở bên cạnh chính là phiền phức lớn nhất, phiền toái như vậy ta sẽ không rước vào thêm!” tiểu nữ nhân này trong đầu đang nghĩ gì lại có thể nói với hắn như vậy?
“Ngươi nói ta là phiền toái?” nàng quắc mắt nhìn hắn.
“Dư thừa mới gọi là phiền toái, nàng cảm thấy mình dư thừa sao?” đem vấn đề ném trả cho nàng, Phong Sơ Tuyết mới không cảm thấy mình là dư thừa.
“Coi như ngươi thức thời vậy!” nàng lầu bầu, lại nằm trở về trong ngực hắn.
Nhưng là, còn chưa hết vấn đề! Bởi vì… Tiểu Tuyết không phải là vị hôn thê của hắn, hiện tại hắn thích nàng, vậy hắn tính toán “vị hôn thê” kia như thế nào bây giờ? Nếu như hắn theo hôn ước cưới “vị hôn thê” kia, vậy… “Tiểu Tuyết” phải làm sao bây giờ? Hắn nên biết mình đã có “vị hôn thê” rồi, vậy hắn đối với “vị hôn thê” kia suy nghĩ như thế nào??? * “Vị hôn thê” hay là “tiểu Tuyết” thì cũng chỉ là tỷ thôi, phải suy nghĩ chi cho mệt vậy, đúng là “phiền phức mà!!!*
Giống như thế nào cũng đều không thích hợp, Phong Sơ Tuyết đột nhiên cảm thấy thân phận của mình dù thế nào cũng không hợp, vẻ mặt lập tức buông lỏng, lập tức lại nhíu chặt, khiến cho Tây Môn Bất Hồi cảm thấy rất buồn cười.
Hắn biết nàng nhất định là vì chuyện “vị hôn thê” kia mà suy nghĩ, hắn cũng không vội vàng giải khai cho nàng, cứ để cho nàng từ từ suy nghĩ thì tốt hơn, hai người ngồi gắn bó ở trên cỏ, xa xa một tiếng vó ngựa dồn dập vang tới khiến cho Tây Môn Bất Hồi cảm giác thấy phiền toái đã tới rồi.
“Bạch Hổ đường chủ!” Tiếng vó ngựa cách bọn họ mấy trượng liền dừng lại, người tới xuống ngựa, cầm kiếm đi về phía bọn họ.
Tây Môn Bất Hồi ôm nàng đứng dậy, nhìn người mới tới.
“Tại hạ Vi Thanh, là đệ tử phái Thanh Thành!” người mới tới lên tiếng thông báo thân phận.
“Vi huynh đặc biệt đuổi theo, có chuyện quan trọng gì chỉ giáo?”
Tây Môn Bất Hồi cười cười, vẻ mặt đối phương thì cứng ngắc, Phong Sơ Tuyết có dự cảm không tốt lắm.
“Đường chủ có thể trong hai chiêu chế phục sư đệ của ta, tu vi thật là hơn người! Vi Thanh đặc biệt tới muốn thỉnh giáo cao chiêu!” Vi Thanh ngang nhiên nói, có chút sát khí trong giọng nói.
“Tại hạ không có ý định tranh giành với ai, nếu như Vi huynh có ý muốn tỷ võ, thì tin tưởng lúc này ở trong quý môn nhất định là có rất nhiều đối thủ!” Tây Môn Bất Hồi uyển chuyển từ chối.
“Đối với vị trí minh chủ hay hư danh thiên hạ đệ nhất ta đều không có hứng thú, ta chỉ muốn theo đuổi võ học cao thâm, mà ngươi chính là mục tiêu của ta!”
Người này nói chuyện hoàn toàn không có mang theo một chút tình cảm nào, tựa như băng giá vậy. Phong Sơ Tuyết nhíu nhíu mày, trên mặt toàn bộ là biểu tình không dám gật bừa.
"Ta? !" Tây Môn Bất Hồi còn cố tình giả bộ ngây ngô.
Nếu như hắn hành tẩu giang hồ tới nay mà phản ứng vẫn còn trì độn như vậy, thì Phong Sơ Tuyết thật hoài nghi làm sao hắn có thể sinh tồn tới ngày hôm nay, hơn nữa còn vang danh thiên hạ nữa!!!
"Bạch Hổ đường chủ, xin mời rút kiếm thôi." Vi Thanh rút kiếm ra.
Tây Môn Bất Hồi cười lắc lắc đầu “Ngươi đối với vị trí minh chủ, hư danh đệ nhất thiên hạ không hề hứng thú, còn ta đối với việc tỉ võ không hề thấy hứng thú. Mọi người đều có việc yêu thích của mình, Vi Huynh xin đừng làm khó người khác!” hắn ôm Phong Sơ Tuyết bước đi.
“Chậm đã!” Vi thanh giậm mạnh chân, phi thân lên chặn đường “Đối tượ
