The Soda Pop
Tha Thứ

Tha Thứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328630

Bình chọn: 9.5.00/10/863 lượt.

g đang ngây ngất với những

giây phút được sống cùng người đàn ông của mình. Có thể nói, Cảnh Huy là món quà quý giá nhất tạo hóa đã ban tặng. Nhưng vì tôi thiếu cảnh giác

nên đã lỡ tay để vụt mất.

- Hứa với anh, không được phép đặt mình vào hoàn cảnh nguy hiểm như vừa

rồi nữa. – Từng lời nhắn nhủ của anh thật chẳng khác gì dao cứa – Không

mạo hiểm đem sinh mạng bản thân ra đánh cược. Trước khi làm việc gì đều

phải nghĩ đến lợi ích của đứa con trong bụng.

- Chuyện gì xảy ra với anh vậy? Nói em biết được không? – Hai tay tôi

run run giữ lấy mặt Tuyên – Thái độ này cứ như lời vĩnh biệt vậy đó.

- Không có gì cả. Chẳng qua anh sợ mình phải tốn công lên đây tìm em một lần nữa. Những chuyện có thể nghĩ ra, anh đều sẽ nói hết.

- Có phải Yên Nhi đã xảy ra chuyện gì rồi không? Anh và nó xích mích à? Hay là…

- Đừng ở đó đoán mò. – Tuyên nhẹ nhàng giơ tay về phía chiếc điện thoại – Mau gọi cho Hồng Phương đi. Anh biết em nhớ Cảnh Huy lắm rồi.

Theo đường vung cánh tay anh, chiếc điện thoại nhanh chóng sà xuống như

một chú chim nhỏ. Tôi hết chần chừ nhìn Tuyên lại quay sang bàn phím

đang sáng đèn nhấp nháy.

- Nhanh lên. – Tuyên như cố ý giục – Không phải muốn kéo dài thời gian anh ở đây chịu khổ chứ?

Chỉ xét gương mặt xanh xao của anh cũng đủ làm người ta phát sốt. Đừng

nói chi bờ môi thấm đẫm máu tươi đang tuôn ra những lời lẽ hăm dọa kia.

Tôi căng thẳng ấn dãy số đã học thuộc từ mấy tháng qua, đầu miên man

nghĩ ngợi. Lỡ như anh ấy hỏi mình lấy thông tin này ở đâu ra, tôi thật

không biết dựa vào đâu giải đáp. Chẳng lẽ cứ buộc Phương dựa vào niềm

tin mà hành xử? Bản thân mình có giá trị gì để khiến anh ấy mạo hiểm như vậy?

- Vì em, chàng thanh tra đó chắc chắn sẽ không từ chối. – Tuyên khẽ thở

dài như đang nói về một người cùng cảnh ngộ - Chỉ cần em nói cho Hồng

Phương biết, đó là điều mình thật sự mong muốn.

- Anh cảm thấy như vậy sao?

- A lô. – Câu trả lời trầm tĩnh mà quen thuộc chậm rãi vang lên.

- Là tôi, Yên Nhi đây.

- Em thế nào? Sức khỏe đã khá hơn chưa? – Nghe giọng anh ta hình như đầy vẻ quan tâm, săn sóc – Sáng giờ anh bận việc nên không đến thăm em

được.

- Không sao. Tôi chỉ muốn…

Hành động của mình lúc này có phải đang lợi dụng tình cảm của người đàn

ông đó? Đã không thể đáp lại anh ta còn chủ động nhận sự giúp đỡ đặc

biệt. Lo ngại đưa mắt nhìn Tuyên, tôi mới giật mình phát hiện, anh ấy đã biến mất mà chẳng để lại một lời nào.

Thì ra việc hối thúc tôi gọi điện chỉ là để thừa dịp trốn tránh trả lời

chất vấn. Thời gian quen biết lúc còn ở Trung giới đủ để giúp tôi nhìn

thấu được nỗi đau trong mắt anh. Đủ để biết một Sử Thần Tuyên vui vẻ sẽ

cư xử khác Sử Thần Tuyên buồn chán và mất sức sống như thế nào.

Chỉ tiếc, chúng tôi bây giờ đang thuộc về hai thế giới tách biệt. Nếu

muốn xuống đó tìm hiểu, tôi sẽ không còn cách nào quay về dương gian

được nữa. Mọi chuyện đã thay đổi kể từ lúc phát hiện ra sự tồn tại của

đứa bé trong bụng. Cho dù không sống vì chính mình, tôi cũng không thể

không nghĩ cho sự an nguy của nó.

Nếu thông tin Tuyên cung cấp có thể mang Cảnh Huy về lại bên mình, tôi

thật sự vẫn còn rất quyến luyến sự sống. Chỉ ước Tuyên có thể nán lại

lâu hơn một chút. Cho tôi có cơ hội được nói lời cảm ơn với anh, được

thổ lộ vài câu an ủi.

- Yên Nhi, em vẫn còn ở đó chứ? – Đầu dây bên kia, Hồng Phương nhẹ nhàng nhắc.

- À, vâng. – Tôi giật mình đáp lời.

- Khi nãy, em nói muốn tìm anh có việc gì?

- Tôi muốn nói mình đã biết được chỗ hắn giam giữ Cảnh Huy.

- Từ đâu?

- Niềm tin… Hồng Phương quả nhiên đã vì tôi mà điều động một đội đặc nhiệm đến ngôi nhà

ấy. Sau khi xoay chiếc bình hai vòng về phía bên trái, họ thật sự nhìn

thấy một đường hầm. Trong hầm có một căn phòng với rất nhiều thiết bị y

tế cùng một chiếc giường bệnh. Phương nói mặt giường hõm sâu cho thấy đã từng bị ai đó nằm khá lâu. Nhưng Cảnh Huy thì vẫn biệt vô âm tính.

Tôi thất vọng,…buồn bã,… và oán trách ông trời sao khéo trêu ngươi

người. Ngài để Tuyên mạo hiểm tìm đến đây, nhưng kết quả thu được lại

chỉ là một số không to tướng. Bản thân tôi còn phải làm gì mới xứng đáng được giành lại người chồng yêu dấu? Nếu đây là cái giá mà Ngài muốn tôi phải trả vì những mưu mô thâm độc thì xin hãy buông tha anh ấy. Cảnh

Huy từ đầu đến cuối chỉ là một người vô tội.

Cô Cát Nhã đã được người nhà đón về bên Úc. Dì Hai cùng Phạm Sỹ Nguyên

cũng chôn cất xong xuôi. Khi bị bỏ lại trong mật thất cùng cái xác lão

dượng, bà đã tự đâm chết mình. Một lần quay lại căn nhà với đầy những

ký ức đáng sợ ấy, tôi đã tốn rất nhiều thời giờ để giở bỏ mọi tấm vải

đen trên tường xuống. Thì ra, chúng chỉ là những bức tranh phong cảnh bị cháy xém.

Dì Hai vốn yêu thích hội họa. Trong nhà có hẳn một phòng tranh cho riêng bà. Nếu tôi đoán không lầm thì những bức vẽ kia cũng là của dì. Sau vụ

hỏa hoạn, chúng đã ít nhiều bị hư tổn. Để đối phó với sự có mặt của tôi, Phạm Sỹ Nguyên mới quyết định dùng vải đen che giấu. Vì hắn thừa hiểu,

việc treo trên tường những tấm hình xấu xí sẽ rất dễ tiết lộ thứ tình

yêu không nên c