g cao
khảm mấy viên dạ minh châu phát ra hào quang nhu hòa, thanh đạm, chiếu
vào màn thượng hồng nhạt thật dài, đầy vẻ ám muội.
Trên chiếc
giường Phượng hoàng kia đang rung lên từng đợt, phát ra thanh âm rất
nhỏ, sau màn hồng nhạt, ẩn ẩn truyền đến tiếng thanh âm đè nén của nữ
tử, cùng tiếng thở dốc ồ ồ của nam tử.
Qua thật lâu sau, bỗng
nhiên giường phát ra một trận mãnh liệt lay động, ngay sau đó, một giọng nữ phát ra tiếng thét chói tai khoái hoạt cũng thống khổ, cùng với một
tiếng nam tử rống lên, trong tẩm cung rốt cục trở về yên tĩnh.
Màn hồng nhạt bị người xốc lên, một vị trung niên dung mạo tuấn mỹ, trên
người mặc duy nhất áo khoác màu lam nhạt, đi đến một bên bàn ngồi xuống, châm một chén trà nóng, lẳng lặng uống.
Sau màn chướng truyền
ra thanh âm mặc quần áo, không bao lâu, một vị nữ nhân kiều diễm xõa tóc đen, lười biếng mà thẳng bước đi ra, nàng kia khuôn mặt diễm lệ,
trên mặt vẫn một tầng ửng hồng, trên người chỉ choàng duy nhất áo khoác
mỏng manh, cổ áo mở rộng ra, ẩn ẩn lộ ra cái yếm nhỏ hẹp bên trong, hé
mở bộ ngực tròn cao ngất.
Kiều diễm nữ nhân hướng vị nam nhân
tuấn mỹ ngồi ở ghế trên kia đi đến, xoay người một cái, ngồi xuống trong lòng vị nam tử kia, hai tay bắt tại trên cổ của hắn, nũng nịu cười nói
“Biểu ca, qua nhiều năm như vậy, ngươi một chút cũng không thay đổi, vừa mới thiếu chút nữa ép chết Bổn cung rồi!”
Trung niên nam nhân trong mắt hiện lên một tia màu bạc, nâng tay khẽ vuốt bộ ngực cao ngất của nữ nhân kia, cười tà nói
“Hoàng hậu nương nương, ta cùng với hoàng thượng, nàng thích ai hơn?”
Nữ nhân kiều diễm kia đúng là đương kim hoàng hậu, Long Ngữ Lan mẹ ruột
Ứng Vương, mà vị nam tử trung niên tuấn mỹ kia, lại đúng là Thừa tướng
đương triều Tư Mã Văn.
Long Ngữ Lan ha ha cười duyên, vươn cánh tay nhẹ nhàng mà nhéo khuôn mặt tuấn tú Tư Mã văn một chút, cười nói
“Biểu ca, chàng có phải hay không ghen tị?”
Tư Mã Văn bắt lấy tay Long Ngữ Lan, đặt ở bên miệng nhẹ nhàng mà hôn xuống, cắn răng nói
“Biểu muội, nàng biết không? Ta đâu chỉ là ghen? Từ khi nàng tiến cung, ta liền hận không thể giết hắn rồi!”
Long Ngữ Lan nhẹ nhàng thở dài một hơi, chậm rãi nói
“Biểu ca, ta biết, chàng vẫn ghi hận chuyện này, nhưng là, năm đó ta cũng bị
buộc bất đắc dĩ, cũng là nỗi khổ tâm, chàng xem, hiện tại Ảnh nhi đã lớn như vậy rồi, giang sơn này, sớm muộn gì còn không phải rơi xuống tay
chúng ta? Tuy rằng chia rẽ chúng ta, bất quá, chúng ta bây giờ còn không phải thường cùng một chỗ sao? Vì Ảnh nhi có thể thuận lợi đi lên ngôi
vị hoàng đế, chúng ta làm cha mẹ, chịu một chút khổ lại có làm sao?”
Tư Mã Văn ánh mắt chợt lóe, bỗng nhiên nói
“Biểu muội, nghe nói, cẩu hoàng đế kia đã sắp có Tôn nhi rồi, nàng gần đây có hay không nghe được cái gì?”
Long Ngữ Lan miễn cưỡng nói
” Bất quá là Diệp Linh vô danh mang bầu thôi! Này có thể làm được gì? Tử
Dạ căn bản chính là một đứa trẻ cái gì cũng không hiểu, bị một nữ tử như vậy nắm mũi dẫn đi, hắn có năng lực làm khó dễ được ta?”
Tư Mã văn trầm tư một chút, lại nói
“Biểu muội, việc này không thể khinh thường, không biết vì sao, ta cuối cùng
là cảm thấy, cẩu hoàng đế kia không đơn giản, hắn đột nhiên hạ chỉ muốn
Tử Dạ lấy nữ tử Diệp gia kia, trong đó chỉ sợ có gì đó kì quái!” Long Ngữ Lan khẽ hừ lạnh, hung tợn nói
“Biểu ca, nếu chàng lo lắng, Bổn cung khiến cho Tử Dạ biến mất, như vậy chàng yên tâm chứ?”
Tư Mã văn trầm ngâm một hồi, trên khuôn mặt tuấn mỹ xẹt qua một chút ngoan sắc, ngữ khí âm trầm nói
“Biểu muội, việc này không thể hành động thiếu suy nghĩ, cẩu hoàng đế tuy
rằng mấy năm gần đây, ở trong triều địa vị cũng không cao, bất quá, hắn
dù sao tại vị nhiều năm như vậy, hơn nữa, hiện tại trong triều người ủng hộ Tử Dạ cũng không ít, nếu là muốn giết Tử Dạ, tất phải khi hắn không
có sự ủng hộ là lúc xuống tay, miễn cho đêm dài lắm mộng.”
Long Ngữ Lan đứng lên, trầm tư một chút, sau đó đối Tư Mã Văn nói
” Biểu ca nói đúng, việc này, ta phải tinh tế kế hoạch một phen, được
rồi, hắn một hồi chỉ sợ sẽ đến, biểu ca, chàng hãy đi về trước thôi!”
Tư Mã Văn đứng lên, hai tay ôm quanh Long Ngữ Lan, hung hăng hôn xuống,
thế này mới buông tay sửa sang lại quần áo trên người, nói
”
Biểu muội, ta vẫn cảm thấy sự tình có điểm không ổn, để tránh sinh thêm
sự cố, chuyện giết Tử Dạ, liền giao cho ta thôi! Ta gần nhất biết trên
giang hồ có tổ chức sát thủ, việc này giao cho hắn, hẳn là không có vấn
đề.”
Long Ngữ Lan nao nao, nói
” Chàng nói đúng, cũng
không phải không thể, có thể không sử dụng người trong cung, tự nhiên
không còn gì tốt hơn, bất quá, Tử Dạ cực ít xuất cung, trong chốn giang
hồ sát thủ cho dù càng lợi hại, thì như thế nào động được một sợi lông
Tử Dạ?”
Tư Mã Văn nghe xong lời Long Ngữ Lan nói, lạnh lùng cười, nói
” Hắn tuy rằng ít xuất cung, cũng không đại biểu hắn không ra cung, mấy
năm trước, nếu không phải hắn mạng lớn, bị một lão đạo cứu, hắn mạng đã
sớm không có, lại có thể sống đến hôm nay? Chính là thật giận, năm đó
thất thủ, khiến cẩu hoàng đế chú ý, vẫn âm thầm bảo hộ hắn
