c cúi đầu, chính mình hạ quyết định.
“Dù sao toàn bộ công ty người nghi ngờ quan hệ của chúng ta không phải là ít, kết giao hay không thì có khác biệt gì?” Lời đồn đãi chim sẻ thành phượng hoàng, Hạng Thanh Lỗi thân là đương sự tự nhiên cũng có nghe thấy.
“Anh mới nói anh thích tôi… Cũng là thật tình sao?”
“An Hiểu Hiểu, anh khi nào đã cho em quyền chất vấn anh?” Hạng Thanh Lỗi hừ lạnh.
“Trong tình yêu thì người người ngang hàng, tổng tài chưa từng nghe qua những lời này sao?” An Hiểu Hiểu trả lời lại làm anh bật cười.
Mới vừa rồi còn khóc đến hốc mắt hồng hồng, thoáng cái lại dùng tiếng nói mềm mại hỏi anh hai người có phải hay không đang kết giao, lúc này lại lời lẽ chính nghĩa nghiêm khắc thuyết giáo anh… Có lẽ chính là bộ dáng thiếu đầu óc này của cô làm anh cảm thấy thú vị, thú vị liền động tâm.
“Đem quần áo mặc vào đi.” Hạng Thanh Lỗi thay cô cấu khởi quải cúi ở trên tay vịn đồng phục, bàn tay to tà ác còn di chuyển trước ngực cô, cố ý vô tình chạm nhẹ nhũ lôi đỏ bừng, khiến cho cô run run từng trận.
“Anh như vậy tôi mặc quần áo thế nào?” An Hiểu Hiểu đỏ mặt lầm bầm, còn phải thỉnh thoảng cắn môi nhịn xuống thân ngâm sắp thốt ra.
Hạng Thanh Lỗi bộ dạng phục tùng cười cười, giúp cô sửa sang lại bên dưới, thuận tay khép lại vạt áo trước đồng phục, kéo ra tay nhỏ bé của cô còn có điểm run rẩy, tự mình đem khuy áo cài xong, lại kéo thật nhanh đụng đến bên hông hẹp váy, động tác gọn gàng mềm nhẹ, giống như là đối đãi với tình nhân vô cùng thân thiết, cuối cùng còn thay cô một lần nữa đeo lên nơ màu hồng phấn.
An Hiểu Hiểu hết thảy chính là thụ sủng nhược kinh ngốc nghếch nhìn, thì ra anh cũng có một mặt ôn nhu như vậy… Không chỉ thân thể nóng lên, cả trái tim cũng bị hành động tri kỷ của anh làm lung lạc, thu mua thật sự triệt để.
Tình nhân trong mộng thầm mến đã lâu gần trong gang tấc, vừa rồi còn làm chuyện tu nhân hết sức thân mật với cô, hiện tại lại tự mình thay cô sửa sang lại quần áo hỗn độn, có nữ nhân nào sẽ không động tâm?
Ngẫm lại một chút, dựa vào điều kiện của Hạng Thanh Lỗi, có tất yếu đùa bỡn tiểu đinh ốc không chút hấp dẫn như cô sao?
Được rồi, liền coi là anh nhất thời nổi hứng, tựa như hoàng đế gia sủng hạnh tiểu cung nữ, ngay bây giờ có thể coi như là động lòng, xác thực thật là thích cô không có sai, chính là không biết cái thích này có thể duy trì được bao lâu?
Vô luận thời gian ngắn hay dài, Hạng Thanh Lỗi chung quy vẫn là thích cô…
An Hiểu Hiểu trong nháy mắt nghĩ thông suốt, cả người nhiễm lên sắc mặt vui mừng, mặt mày hớn hở, khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng lộ ra phấn son trau chuốt, một cửa tâm đứng lên liền đã quên cái gì thủ trưởng cấp dưới, ôm cái gáy nam nhân cọ cọ, như là con mèo nhỏ chờ chủ nhân giúp cô vuốt lông.
Hạng Thanh Lỗi nhìn cô, mắt phượng nheo lại, khóe miệng không tự giác giương một chút cười, tâm luôn luôn gió thổi không động, nhẹ nhàng mà động.
Bỗng nhiên nhớ lại ngày đó cô ngốc đầu ngốc não xông vào sau xe, một tay bắc anh đầu vai, một tay cầm bình xịt hơi cay, sắc mặt khi nhìn rõ ràng diện mạo của anh trướng lên xanh tím — anh khi đó, chính là thoải mái liếc mắt nhìn cô một cái, cảm giác gì cũng không có.
Nhưng là khi khiến cô đỏ mặt thay anh mua bao cao su, hình ảnh cô cùng anh diệu ngữ đối đáp lại ngoài ý muốn lưu lại ấn tượng trong đầu anh, càng miễn bàn cô về sau triệt để truy anh không tha, bộ dáng liều mình muốn đòi lại tiền mua bao cao su…
Thời gian tuy rằng ngắn ngủi, nhưng là khắc trong lòng lại rất sâu, có lẽ đây là cái gọi là động lòng?
Hạng Thanh Lỗi bản thân chính là thân thể phái, đường tình thuận buồm xuôi gió…
Không, căn bản không cần anh ra tay, nữ nhân sẽ tự động tìm đến, trong thế giới tình yêu, anh là đế vương hàng thật giá thật.
Bây giờ đối phó với tiểu cung nữ bất án bài lí xuất bài, đế vương vốn thói quen được nữ nhân hầu hạ thỏa thỏa thiếp thiếp lại ngứa tâm, không chờ kịp cô tự mình phủ phục, liền gấp gáp vươn móng vuốt sói với cô.
Dù là như thế, anh cũng không quên bởi vì cô một lần sai lầm, một lần khai lưu, hại anh chỉ có thể đè nén dục vọng đau đớn, món nợ này anh ắt phải sẽ đòi lại từ trên người
Cô có khoản nợ muốn đòi của cô, anh cũng có, chỉ là phương thức đòi lại bất đồng thôi!
Trọng điểm là, trước mắt anh, trong mắt cũng chỉ có cô, trong thời gian ngắn, nữ nhân khác căn bản không lọt vào mắt anh. Với anh, An Hiểu Hiểu đã không còn là trò chơi chinh phục đơn thuần lúc trước, mà là rung động chính mình muốn nắm lấy.
“Hiểu Hiểu.” Hạng Thanh Lỗi mềm nhẹ kêu, quả thực tựa như rót mật đường, đem An Hiểu Hiểu mê man ngay cả hồn phách đều bay xa.
“Ân?” Cô mơ hồ gật đầu.
“Hẹn hò với anh.” Không có tốt hoặc không tốt, khẩu khí của anh là hoàn toàn chân thật đáng tin, ánh mắt say lòng người âu yếm nhu ba, bàn tay to cách áo sơmi mỏng manh vỗ về chơi đùa sau lưng cô, tựa như chủ nhân vuốt lông con mèo nhỏ.
“Thực sự có thể chứ?” Nằm mơ cũng không nghĩ đến nam nhân mình thầm mến đã lâu sẽ mở miệng mời, An Hiểu Hiểu vui vẻ, trong lòng tràn đầy hoa nhỏ.
Hạng Thanh Lỗi mơn trớn khuôn mặt bóng loáng khít khao của cô, thấp
