y! Có chuyện muốn nói với cô.
Ý Nhi tròn xoe mắt ngạc nhiên, cô ấy bị bất ngờ khi đột nhiên có người đàn ông cực kì đẹp trai đến tìm mình, còn xưng là bạn của Ngọc Diệp. Nhưng rồi cô ấy cũng lấy lại được bình tĩnh, xin phép chú Minh bảo vệ mở cổng cho chúng tôi vào nói chuyện.
Cuộc trò chuyện với Ý Nhi thật chẳng bỏ công chúng tôi đã tìm đến, thông qua Ý Nhi chúng tôi biết được gã Đình Văn có hai căn biệt thự ở nội thành. Cả hai căn nhà này đều nằm cách trung tâm thành phố khoảng 15 cây số.
Ý Nhi là một cô gái rất tuyệt vời. Mới lần đầu gặp mặt mà tôi đã có cảm tình đặc biệt dành cho cô ấy. Cô ấy có một nụ cười rất duyên dáng, khóe môi anh đào mới thật gợi cảm làm sao. Đầu óc tôi thật là đen tối, nhưng thực tế một chút mà nói thì…phải công nhận rằng cái trường mẫu giáo này đúng là có nhiều tiểu thư vô cùng hấp dẫn. Trước là Ngọc Diệp, người yêu của bạn tôi, nay là Ý Nhi - Người mà tôi tin chắc mình sẽ chinh phục được trái tim của nàng một ngày không xa nữa. Vì rõ ràng ánh mắt nàng cho thấy một điều: đó là, nàng cũng rất để ý đến tôi. Ôi, mẹ kiếp! Mong sao không phải tôi đang ảo tưởng.
- Chị Ngọc Diệp bị làm sao vậy các anh? Gần cả tháng rồi chị ấy không đến trường, em có gọi điện thoại cho chị ấy nhưng không liên lạc được.
- Ý Nhi, em có thể giúp tụi anh không! - Khôi Nguyên nói với Ý Nhi.
- Giúp gì cơ?
- Nói ra rất dài dòng. Bây giờ trời cũng tối rồi. Bọn anh muốn tìm Ngọc Diệp, cô ấy đang gặp nguy hiểm. Em có xe mà đúng không? Hãy để Quốc Việt chở em đi, chúng ta chia ra làm hai đường tìm đến hai căn nhà đó; bằng mọi giá phải tách Ngọc Diệp ra khỏi gã.
Ý Nhi ngơ ngác nhìn tôi và Khôi Nguyên. Hình như nàng không an tâm khi đi với chúng tôi cho lắm, nàng ấp úng…Tôi đành phải moi giấy tờ tùy thân chứng minh mình là sĩ quan cảnh sát cao cấp thuộc đội trọng án quốc gia. Bấy giờ Ý Nhi mới chấp thuận theo sự chỉ đạo của Khôi Nguyên.
- Cô ấy sẽ không sao đâu mà, cậu đừng lo lắng quá! - Tôi nắm chặt cánh tay Khôi Nguyên.
- Gặp được Ngọc Diệp thì gọi ngay cho tớ nhé!
“Rùn…rùn…rùn…” - Chiếc mô tô chở theo Khôi Nguyên phóng đi mất hút, để lại tôi với Ý Nhi, cũng đang khẩn trương đi theo một hướng khác.
---
Thư của Ngọc Diệp.
Thư của Ngọc Diệp. ---
- Em chưa…chưa say mà…để em uống…uống… - Trời đất xung quanh con bắt đầu chao đảo, mọi thứ khi mờ khi tỏ…con đang say rượu. Từ trước đến giờ con chưa bao giờ uống rượu. Nay mới thử cái cảm giác đó ra sao, rượu vang tuy không nặng nhưng với những người chưa có kinh nghiệm như con thì quả là nặng độ thật đấy! Có lẽ người buồn dễ say hơn người tỉnh.
Con nhớ Khôi Nguyên đã từng nói với con, khi con hỏi ảnh: “Rượu có gì thú vị mà anh lại thích đến vậy?” Lúc đó ảnh đã pha trò để chọc con. Ảnh nói con xấu xí, phải rồi… con xấu xí, con không hấp dẫn nên ảnh mới bỏ rơi con, ảnh chán con. Ảnh đẹp trai, ảnh tài giỏi, ảnh lạnh lùng, mạnh mẽ lắm Khôi Nguyên à! Anh khá lắm! Thế thì sao kia chứ? Anh nghĩ tôi sẽ làm gì đây? Tôi sẽ tỏ tình với anh ư, sẽ van xin anh ban phát cho tôi chút tình cảm ư? Không. Tôi không thể…và không bao giờ làm điều đó đâu. Thà tôi cứ âm thầm yêu anh để rồi tôi chịu đựng nổi đau đơn phương, chứ tuyệt đối tôi không đánh mất đi giá trị của mình. Anh cũng thừa hiểu… là đàn ông, hay phụ nữ si tình…đều tầm thường như nhau cả. Tôi yêu, tôi si, hay tôi gì nữa không quan trọng… vấn đề là tôi không quỵ lụy, không bao giờ quỵ lụy đâu Khôi Nguyên, anh đừng mất công chờ đợi điều đó.
- Em say quá rồi Ngọc Diệp! - Giọng Đình Văn. Ảnh đang nắm lấy vai con.
- Em chưa say...chưa say...
- Có phải em đang buồn lắm không? Vì anh ta ư?
- Hừ, đàn ông các anh sao mà vô tình, bạc bẽo đến vậy kia chứ!
- Sai rồi.
- Sai ư? Sai chỗ nào anh nói nghe thử?
- Anh ta không yêu em, nhưng không phải tất cả đàn ông đều không yêu em. Ngọc Diệp à... có điều này đã lâu rồi anh cất giữ trong lòng, anh muốn...
- Stop!
- Em...say đến vậy rồi sao?
- Em hiểu anh muốn nói gì, anh yêu em đúng không?
- Anh... em đã biết rồi ư?
- Hơ...điều đó khó nhìn thấy lắm sao? Anh rất tốt Đình Văn à! Nhưng mà...
Bất ngờ Đình Văn ôm chặt lấy con, ảnh ngăn không cho con nói tiếp nữa.
- Đừng nói... đừng nói nữa mà Ngọc Diệp... anh không muốn nghe! Em chỉ cần biết rằng anh yêu em... yêu em bằng cả trái tim mình là đủ rồi...
- Ưm...buông em ra! - Con cố vùng thoát khỏi đôi tay lực lưỡng của Đình Văn nhưng vô dụng.
Đình Văn bỗng trở nên khác lạ, ảnh sờ soạn khắp người con khiến con không khỏi hốt hoảng la lên:
- Đình Văn, bỏ tay ra! Anh làm gì vậy hả? Anh…
“Á…”
Đình Văn hôn như điên dại lên mặt, lên cổ con. Ngọc Diệp dùng hết sức bình sinh vùng thoát khỏi cánh tay thép của Đình Văn như vô ích. Đình Văn xốc con lên, mặc cho con vùng vẫy; anh ta ôm con vào buồng ném rầm xuống giường. Cùng với đó anh ta cởi bỏ nút áo sơ mi trên người. Anh ta ở trần, lao lên giường đè chặt lấy cơ thể yếu đuối của con. Con đấm túi bụi vào lưng anh ta, la hét inh ỏi:
- Buông ra… đồ khốn kiếp…anh làm gì vậy hả?… Buông ra…
Người con bị sức nặng khóa chặt, con cố cục cựa cũng khó
