ay về sau chúng ta chính là người một nhà. Sơ Thất bảo bối nhà ta từ nhỏ không có mẫu thân lại lớn lên trong sự yêu thương và chăm sóc của cả nhà, cho nên mấy chuyện nữ công gia chánh thực sự sẽ làm Vân công tử phải chê cười rồi, tuy nhiên nữ nhi bảo bối của ta rất biết
nghe lời, ngươi sai nàng đi đánh chó nàng sẽ nhất định không đi mắng
mèo, thực sự là hảo hiền thê ah”
Ngôn Sơ Thất ngồi bên cạnh nhịn không được mà mở to mắt.
Phụ thân xem nàng như hàng tồn kho khó bán nên cố gắng quảng cáo để đẩy
mạnh tiêu thụ sao? vì cái gì mà mới nhìn thấy Vân Tịnh Thư đã làm như
hận không thể lập tức nhét nàng vào tay hắn?
Vân Tịnh Thư hơi nhìu mày, nốt chu sao cũng nhẹ nhàng run run.
Đánh chó? Mắng mèo? Ngôn gia không phải là tiêu cục sao? còn có chăn nuôi
gia súc gia cầm ah? Nhưng cũng không sao, Vân môn cũng không có chó hay
mèo gì đó…
“Thế bá, cực kỳ” Vân Tịnh Thư hơi nâng tay, nhả ra bốn chữ.
Cái gì? Cấp tử?
Ngôn đại lão gia khóe miệng run rẩy, đứa nhỏ này thực không có lễ phép, lần gặp mặt đầu tiên đã muốn làm cho hắn tức chết ah.
Ngôn Sơ Nhị thấy biểu tình của phụ thân, hiểu rằng lão cha không hiểu phong
cách nói chuyện ít lời đủ ý của Vân công tử, vội vàng lên tiếng giải
thích “ cha, không phải là cấp tử, ý của Vân công tử là thế bá nói rất
hay. Đứa nhỏ này nói chuyện luôn luôn ngắn gọn, rất giống Sơ Thất nhà
chúng ta ah”
Ah, thì ra là thế.
Ngôn đại lão gia được Ngôn Sơ Nhị chỉ điểm thì đã hiểu, nhưng vẫn không nhịn được mà trong lòng thầm than. Sơ Thất đã trầm mặc ý lời, ai ngờ vị hôn
phu cũng là cái hũ nút như nàng nhưng nghĩ lại Vân công tử tướng mạo anh tuấn, danh chấn thiên hạ thì Ngôn lão gia vẫn rất hài lòng với người
con rể này.
“Haha, Vân công tử thực sự là ít lời đủ ý ah. Lão phu bội phục. Sơ Thất nhà
chúng ta vốn ít nói, kết hợp với Vân công tử đúng là tuyệt phối nha”
Ngôn lão gia cười đến nỗi sắp biến thành Phật Di Lặc.
Ngôn Sơ Thất rốt cuộc không thể ngồi yên được nữa.
Năng lực nói chuyện khoa trương của lão cha đúng là ngày càng tinh tiến.
Nàng tuy biết Vân công tử danh khí vang dội, nhưng nàng lại để ý nam tử
cách vách từ lúc nàng ba tuổi đã dở trò phi lễ nàng kia. Nàng luận võ
thất bại cũng không biết hắn nghĩ thế nào?
Ngôn Sơ Thất không tiếng động đứng dậy.
Ngôn đại lão gia giật mình la lên “ trời ơi, nữ nhi bảo bối, trước khi đứng
lên ngươi làm ơn phát ra âm thanh được không? vi phụ ngày nào đó cũng bị hành động đột ngột của ngươi hù chết ah. Ngươi đứng lên làm gì, ta còn
chưa nói xong”
Ngôn Sơ Thất liếc mắt nhìn phụ thân một cái, lại liếc mắt nhìn Vân Tịnh Thư.
Nàng hơi nhướng mi làm cho hàng lông mi dài như cánh quạt khẽ run lên.
Ba nha hoàn đứng sau lưng nàng lập tức chấn hưng tinh thần.
Ngôn Tiểu Thanh mở màn “ tiểu…”
“ tiểu cái đầu ngươi”, Ngôn đại lão gia thực sự bị ba chủ tớ các nàng làm cho tức chết, cho nên lập tức mở miệng cắt ngang lời nha hoàng “ ba đứa các ngươi không được lên tiếng, nếu còn một câu ngắt ra làm ba để nói
thì ta lập tức đưa các ngươi ra bên ngoài luận võ chiêu phu”
Ngôn Tiểu Thanh, Ngôn Tiểu Lam cùng Ngôn Tiểu Lục nhất thời đều sợ tới mức cắn môi.
Luận võ chiêu phu? Các nàng không phải là tiểu thu, một cái nhấc tay cũng có thể hạ đo ván đối thu ah, các nàng chỉ là những nữ nhân trói gà không
chặt, tay chỉ biết thêu hoa, nếu bị đem ra ngoài kia luận võ thì thế nào cũng bị một đám oán phu không chiếm được tiểu thư trút giận ah. Oa, lão gia thực là đáng sợ.
Ngôn Đại lão gia thấy ba nha hoàn sợ đến suýt chút nữa nhét tay vào miệng
thì đắc ý, chỉ tay vào nữ nhi nói “ nữ nhi bảo bối, ngươi nói”
Ngôn Sơ Thất bị phụ thân làm cho không biết phải nói thế nào, chỉ hơi nhướng mi nói “ trở về phòng, nghỉ ngơi”
Ngôn đại lão gia thực muốn chui đầu xuống đất.
Quả nhiên là nữ nhi ít lời của hắn, cùng với Vân công tử thật xứng đôi hết sức.
Ngôn Sơ Thất không để ý tới biểu tình của phụ thân, xoay người tính đi về phòng.
Ngôn đại lão gia lập tức nắm tay nàng “ Sơ Thất ah, sao có thể trở về phòng
lúc này được, vị hôn phu của ngươi còn đang đứng đây nha, chẳng lẽ ngươi là chủ nhân lại vắng vẻ khách như vậy? mau, mau, hôm nay là dịp đoàn tụ sum vầu, mau dẫn hôn phu tương lai của ngươi đi dạo hậu hoa viên cùng
ngắm trăng tâm tình đi phần thưởng Sơ Thất”
Té xỉu!
Ngôn Sơ Thất thực không biết phải nói thế nào.
Phụ thân đại nhân có biết cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất thân hay không?
cư nhiên bảo nữ nhi mình màng theo nam nhân đi hậu hoa viên. Còn coi
nàng là phần thưởng nữa chứ? Cho dù nàng thực sự bị hắn đả bại cũng đâu
có nghĩa hắn sẽ trở thành hôn phu của nàng chứ?
Ngôn Sơ Thất tuy trong lòng bất mãn nhưng không có lên tiếng, chỉ dùng ánh
mắt trong như nước không hờn không giận nhìn Vân Tịnh Thư.
Dù là thế, trong lòng Vân Tịnh Thư cũng đã sáng tỏ.
Lấy kinh nghiệm lăn lộn giang hồ từ nhỏ, ánh mắt nữ tử trước mắt tuy vẫn
rất anh khí nhưng vẫn trốn tránh ánh mắt hắn như trước. Nàng dường như
có chút bất mãn với hắn, giống như muốn nhanh chóng rũ bỏ hắn. Vân Tịnh
Thư đột nhiên cảm thấy không phục, hắn là Chu Sa công tử danh chấn