t trí nhớ thôi, cũng không cố ý…”
“Biến thành nữ” Bạch Tử Phi tức giận rống to
Bạch hồ ly ủy khuất nói “ ta nhớ rõ ta có tiểu đệ đệ nha…” vừa nói, vừa đưa tay chỉ xuống dưới.
Bạch Tử Phi quả thực sắp bị nó làm cho tức điên rồi, hồ ly này biến thành bộ dáng của hắn, nếu cởi hết quần áo thì chẳng khác gì hắn khỏa thân trước gương…còn có…chịu không nổi ah…
Bạch Tử Phi tức giận cầm cuốn sách đập vào đầu bạch hồ ly “ biến đi, nhanh
lên, chậm thêm chút nữa là tên kia không cứu được ah. Ta nhớ rõ thần
châm ở đây, mau châm cho hắn, chắc chắn sẽ có tác dụng”
“Thần châm?” Bạch hồ ly nhảy loi choi “ tiên nhân, ngươi muốn giết người?
thật ác độc nha, một châm này hạ xuống sẽ thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của phàm nhân ah”
Bạch Tử Phi rốt cuộc cũng tìm được một cái hộp đỏ thẫm trên giá sách, trong
hộp có băng ngân châm lòe lòe tỏa sáng, cầm lấy cây châm, thản nhiên nói “ phải, chính là muốn thiêu đốt lục phủ ngũ tạng”
“Oa, tiên nhân quá mức khủng bố” bạch hồ ly sợ tới mức thối lui ba bước.
“Bớt nói nhảm đi, mau đi cùng ta” Bạch Tử Phi đưa tay kéo bạch hồ ly, chạy như điên rời khỏi thư phòng.
Các vị công tử Ngôn gia đều đang có mặt ở phòng khách Bạch phủ, Vân Tịnh
Thư hôn mê bất tỉnh cũng đã được đưa vào phòng. Ai nấy đều có chút nôn
nóng, nhìn thấy Bạch Tử Phi kéo tay một hồ ly chạy ra thì đều giật mình.
Ngôn Sơ Tam sợ nhất là xấu nữ, vội vàng lấy khăn tay bịt mũi, trốn sau lưng Ngôn Sơ Nhất.
Thế nhưng bạch hồ ly vừa vào phòng đã nhìn thấy hắn, hai mắt bừng sáng “ oa, mỹ nhân, ta thích mỹ nhân”
“Mỹ cái đầu ngươi, tập trung lo chính sự trước” Bạch Tử Phi vội kéo hắn lại.
Hồ ly mất trí này thực không ra làm sao, Bạch Tử Phi trong lòng cũng có
chút bất an. Vốn muốn dùng phương pháp thi châm để bức độc chữa thương
nhưng chuyện này rất nguy hiểm, hơn nữa còn giao cho một hồ ly mất trí
cho nên hắn không dám nắm chắc phần thắng.
Huynh đệ Ngôn gia thấy ánh mắt do dự của hắn thì cũng có chút hoài nghi, Ngôn Sơ Nhị lên tiếng hỏi “ Bạch tiểu tử, ngươi thực sự có thể cứu được hắn
sao? hắn chính là Vân môn Chu Sa công tử ah”
“Ý của ngươi là, nếu ta không cứu được hắn thì Vân môn sẽ tìm tới ta giết
người diệt khẩu? hay hắn là con rể Ngôn gia các ngươi vừa chọn được cho
nên không thể để hắn chết?” Bạch Tử Phi mỉa mai.
Ngôn Sơ Nhị nhún vai, từ chối cho ý kiến
“Yên tâm, nếu ta không cứu được hắn thì sẽ một châm cho hắn chết được yên
lành, sẽ không cho hắn cơ hội làm hại tới ta” Bạch Tử Phi lắc lắc ngân
châm trong tay nói.
Huynh đệ Ngôn gia nhìn thấy ngân châm lóe sáng trong tay hắn thì như hít phải một ngụm khí lạnh.
Bạch Tử Phi cũng không nhiều lời, xoay người đi vào trong phòng
Ngôn Sơ Thất đứng ngay cửa, hắn vừa đi ngang qua thì đưa tay nhẹ kéo lấy góc áo hắn.
Bạch Tử Phi dừng bước.
Ngôn Sơ Thất ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt lẳng lặng nhìn hắn
Bạch Tử Phi: “. . . . . .”
Ngôn Sơ Thất: “. . . . . .”
Bạch Tử Phi: “. . . . . . . . . . . .”
Ngôn Sơ Thất: “. . . . . . . . . . . .”
Có chuyện lại không nói, cố tình ra vẻ thâm trầm thật là thống khổ, quá
mức thống khổ ah. Hắn không phải là Vân Tịnh Thư có thể cùng nàng mày đi mắt lại, nàng cứ lẳng lặng nhìn hắn không nói một lời làm cho hắn suýt
chút nữa là nghẹn chết.
Bạch Tử Phi nhẹ nắm lấy bàn tay àng đang nắm chéo áo của hắn “ yên tâm đi, ngươi không phải tin tưởng ta sao?”
Chỉ một câu này, Ngôn Sơ Thất liền nhẹ nhàng buông chéo áo hắn ra.
Ánh mắt trong veo như nước nhưng lại kiên định như núi.
Bạch Tử Phi nhìn nàng, cảm thấy sắp bị nội thương
Đại tiểu thư, ngươi làm ơn đi, nói một chữ thôi cũng được, đừng có đùa giỡn như vậy nữa, hắn là nam nhân, không phải nữ nhân ah. Ai, người ta làm
thần tiên hạ phàm, có thể gặp được nữ nhân tinh linh cổ quái, cả ngày
huyên náo vui vẻ, hắn cũng hạ phàm, thế nhưng gặp phải một nữ nhân tiếc
chữ hơn vàng ah.
Thời gian gấp rút, không tiện dây dưa, cứu người quan trọng hơn.
Bạch Tử Phi liếc nhìn Ngôn Sơ Thất một cái rồi đi nhanh vào phòng
* * * * * * * * * * **
Trong phòng nồng nặc mùi máu tươi làm bạch hồ ly suýt chút nữa là bỏ chạy.
Bạch hồ ly che mũi “ tiên nhân, mùi máu tươi quá nồng, cái này sẽ làm ta không cẩn thận mà lộ đuôi ra mất”
“Lộ thì lộ đi, ngươi có lộ toàn bộ cũng không ai quản” Bạch Tử Phi đặt sách cổ lên bàn.
“Tiên nhân, ngươi quá ác độc nha” bạch hồ ly mếu máo “ biết rõ người ta hiện
tại là nữ, là Như Hoa, còn muốn ta lộ hết toán bộ là sao?”
Bạch Tử Phi trán nổi gân xanh, chỉ tay nói “ mau đem nước nóng lại đây”
Như Hoa hồ ly hai tay ôm ngực, ai oán “ tiên nhân, ngươi thực sự muốn ta
tắm rửa sạch sẽ rồi đưa lên giường sao? ô…người ta còn chưa có chuẩn bị
tư tưởng, cho nên tiên nhân à, ngươi phải ôn nhu một chút nha…”
Như Hoa hồ ly bày ra tư thế yêu mị.
Bạch Tử Phi rốt cuộc không nhịn được nữa, quơ lấy tấm khăn trải bàn ném lên
người Như Hoa hồ ly, phẫn nộ rống to “ mau đi lấy nước tới đây”
Như Hoa bị biểu tình phẫn nộ của hắn làm cho sợ hãi, tiên nhân tức giận quả thực rất nghiêm trọng nha, vội vàng chạy nhanh ra ngoài đem nước nóng
đã được nha hoàn chuẩn bị sẵn đi vào.
Bạc
