Insane
Thần Tiên Ngươi Đang Làm Gì

Thần Tiên Ngươi Đang Làm Gì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323100

Bình chọn: 8.5.00/10/310 lượt.

g nhịn được nữa, gào lên “ đại tiểu thư, ngươi tỉnh lại giùm cái đi, ta đâu có bị khùng mà thích hắn chứ. Hắn là nam nhân, ta cũng

là nam nhân ah. Ta chỉ giúp hắn giải độc mà thôi, hơn nữa ta nhìn hắn

cũng không vừa mắt chút nào, ta cũng không có ngốc mà đi thích một nam

nhân. Ta còn muốn cưới vợ sinh con nối dõi tông đường nha, ta mà thích

hắn thì ai đảm nhiệm việc sinh con hả?”

Ngôn Sơ Thất trừng mắt nhìn hắn, còn nghĩ tới chuyện này sao?

“ân, nam nhân với nam nhân cũng có thể sinh con”

A a a a a ————

Rít gào cũng không đủ để Bạch Tử Phi phát tiết phẫn nộ cùng sự bàng hoàng,

cô đơn và bất lực trong lòng. Hắn thực muốn một tay bóp chết nữ nhân

trước mặt, nàng rốt cuộc có phải là một nữ nhân bình thường không, trong đầu có chứa não hay không? chẳng lẽ nàng bị nước vô đầu nên đầu óc bị

hỏng mất rồi?

Trong lúc Bạch Tử Phi còn đang suy nghĩ thì trong khách điếm đã vang lên tiếng hét thảm thiết “ ah…….”

Tiếp theo là tiếng đao kiếm va vào nhau, còn có tiếng người ngã xuống, trong không khí còn có mùi máu tươi

“Không tốt!” Ngôn Sơ Thất vội vàng xoay người chạy vào trong.

Bạch Tử Phi cũng vội vàng ngồi dậy, chạy theo nàng.

Ngôn Sơ Thất cùng Bạch Tử Phi chạy vào khách điếm thì tình cảnh trong này đã rất hỗn loạn, hộ vệ Ngôn gia đều té lăn quay trên đất, mà lúc này tiếng đao kiếm va vào nhau cũng biế mất giống như chưa từng có chuyện gì xảy

ra.

Bạch Tử Phi khom lưng, chăm chú nhìn mấy hộ vệ “ oa, bọn họ đều chết hết rồi sao?”

“Đừng nhúc nhích!” Ngôn Sơ Thất lập tức lên tiếng ngăn hắn lại “ có độc”

Bạch Tử Phi kêu lên một tiếng rồi vội vàng nhảy ra xa “ có độc sao ngươi không nói sớm, ta đã đụng tới người hắn nha”

Ngôn Sơ Thất liền tiến tới, nắm cổ tay hắn.

Cũng may, mạch tượng vẫn bình thường, không có dấu hiệu trúng độc.

Nhưng mà, khách điếm này rất kỳ quái, nháy mắt hỗn loạn rồi lại nháy mắt yên

tĩnh, càng làm cho người ta kinh hãi là Vân Tịnh Thư vốn bị thương đã

không thấy đâu. Vừa rồi hắn rõ ràng còn ở trong này mà, hắn còn bị

thương ah, vậy mà lại có thể biến mất vô tung vô ảnh.

“Uy, không thấy tiểu tử kia đâu” Bạch tử Phi lên tiếng phát hiện kỳ lạ.

Hộ vệ Ngôn gia toàn bộ đều nằm rạp trên đất nhưng lại không thấy Vân Tịnh Thư đâu.

Rốt cuộc là ai? Ai có thể ra tay nhanh như vậy? trong nháy mắt đánh ngã tất cả hộ vệ, còn lợi hại tới mức bắt Chu Sa công tử đi mà thần không biết

quỷ không hay?

Ngôn Sơ Thất nhăn mày.

Cả khách điếm im lìm giống như đang ngủ.

Không đúng, không đúng, tình hống như vậy tuyệt đối là không đúng.

Ngôn Sơ Thất bình tĩnh đánh giá chung quanh, vểnh tai muốn nghe ngóng một chút âm thanh.

Đột nhiên ngoài cửa vang lên một tiếng động thật lớn

“Uy, Ngôn Sơ Thất”

Ngôn Sơ Thất nghe thanh âm của Bạch Tử Phi thì hoảng sợ, vội rút kiếm vọt ra.

Bạch Tử Phi vừa rồi còn ở bên cạnh nàng, lúc này đã chạy tới bên xe ngựa,

vừa vuốt mông ngựa vừa lảm nhảm “ nơi này, nơi này, mau tới đây”

Sơ Thất tưởng hắn gặp chuyện, vội vàng chạy tới.

Bạch Tử Phi vỗ đầu xe nói “ mau, chúng ta mau đem mấy bọc hành lý này phân ra, nam trước nữ sau, ta bao lớn ngươi bao nhỏ”

Kiếm trong tay Ngôn Sơ Thất rung lên, thiếu chút nữa là đâm vào mông Bạch Tử Phi

Hắn thật rảnh nha, nhiều người bị thương như vậy, Vân Tịnh Thư lại sống

chết chưa rõ, hắn đã không muốn đi cứu người thì thôi, còn rủ nàng dọn

dẹp hành lý là sao?

“Cứu Vân công tử trước đã”

“Cứu hắn làm gì?” Bạch Tử Phi trợ mắt “ hắn chẳng phải là Chu Sa công tử

danh chấn thiên hạ sao? một mình có thể diệt bốn mươi mấy cao thủ ah,

hơn nữa ngươi vừa rồi còn nghĩ ta thích hắn, để chứng tỏ ta tuyệt không

để ý hắn, ta quyết định quăng bỏ bớt hành lý cho xe ngựa rộng rãi thoải

mái một chút rồi nhanh trở về nhà”

Mông hắn đau ê ẩm lắm rồi, vẫn là chăn ấm nệm êm trong Bạch phủ tốt hơn nhiều.

Ngôn Sơ Thất nhíu mày, nàng biết Bạch Tử Phi không có võ công nên gặp chuyện như vậy né tránh là bình thường. Nhưng mà nàng dẫn dắt hộ vệ Ngôn gia

hộ tống Vân Tịnh Thư về nhà, hắn lại ở Ngôn gia mà bị thương, về tình về lý nàng đều không thể bỏ mặc hắn mà rời đi. Ít nhất thì phải tìm được

hắn, xem thương thế của hắn thế nào đã.

Ngôn Sơ Thất rút kiếm, xoay người.

Còn chưa vào tới bên trong khách điếm thì đã nghe trên tầng trên của khách điếm vang lên mấy tiếng nổ ầm ầm.

Cửa sổ bị phá toang, một thân người vãm vỡ rơi xuống.

Bạch Tử Phi từ trên xe ngựa vội vàng nhảy xuống.

Thân người to lớn kia thẳng tắp rơi xuống chỗ xe ngựa.

“A…hành lý của ta” Bạch Tử Phi đau khổ, trơ mắt nhìn hành lý của mình bị thân mình máu me nằm đè lên.

Bên trong lầu hai rách nát có thể mơ hồ nhìn thấy một đoàn bóng người màu đen.

Ngôn Sơ Thất nhướng mày, nhún chân một cái, lập tức bay lên cửa sổ lầu hai.

“Uy uy uy! Từ từ chờ ta với” Bạch Tử Phi thấy nàng bay lên thì có chút

không phục, chống tay vào thắt lưng gào lên “ khi dễ ta không thể dùng

tiên pháp có phải không? bản công tử nếu mà bay lên thì tuyệt đối không

thấp hơn ngươi. Có từng nghe qua thiên ngoại phi tiên không? đó chính là ta a”

Nhưng tất nhiên bây giờ là không thể, nếu lỡ không cẩn thận để ngư