hộ!” Bạch Tử Phi tức giận đáp trả, nắm lấy tay nàng, kéo nàng từ không trung xuống.
Sơ Thất rơi xuống, quay cổ tay nắm lại bàn tay hắn.
Nàng tuy biết mình đã sớm phiêu phiêu ẩn ẩn, có thể bay lượn nhưng khi được
hắn nắm tay thì vẫn có cảm giác yên ổn. Cảm giác này so với lúc hắn và
nàng ở Ngôn gia cũng không giống nhau, có lẽ do đang trong tình cảnh
nguy hiểm, phải nương tựa lẫn nhau mà nảy sinh cảm xúc như vậy.
Đám yêu ma quỷ quái nhìn thấy hồn của Sơ Thất xuất hiện thì không ngừng rít gào
“Lại xuất hiện thêm một phàm nhân, ăn nàng”
“Được, chúng ta mỗi người một phần, ăn bọn họ đi”
Nói xong liền nhào tới tấn công, Ngôn Sơ Thất cũng vội vàng chắn trước Bạch Tử Phi, vung ngọc bích kiếm đánh trả.
Bạch Tử Phi bỗng nhiên cảm thấy đau lòng, nhớ tới lời An hồ ly từng nói:
ngày nào đó, nàng sẽ trả qua sinh lão bệnh tử, rơi vào lục đạo luân hồi. Hắn đột nhiên muốn rơi lệ, muốn nắm tay nàng, vứt bỏ thế giới thần tiên cùng thiên quy, cả Hỗn thế đan, cứ đời đời kiếp kiếp nắm tay nàng, ngày ngày đêm đêm không phân ly, từ nay về sau vĩnh viễn không chia xa…
Đương đương!
Bạch Tử Phi hét to “ Sơ Thất, cẩn thận”
Hắn vội lấy ra pháp khí hướng về phía nàng, ngọc bích kiếm lập tức tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Hồng ma, Lục yêu đang hùng hổ xông tới…
Mây tía xuất hiện, thần tiên hạ phàm.
Có lẽ chính là dùng để diễn tả tình cảnh trước mắt.
Nam nhân trong việc tuấn tú vô cùng, khí độ phi phàm. Ngân giáp trên người
hắn tỏa sáng, chung quanh lại có mây nhiều màu lượn lờ, quanh thân hắn
tựa hồ như bao phủ bởi một lớp khí trong suốt làm ai nấy đều không dám
đến gần. Khi hắn bước vào phòng, cước bộ nhẹ nhàng, không tạo ra chút âm thanh nào, giống như là một cao thủ khinh công thượng thừa. Vào đến
phòng, hai mắt sắc bén đảo quanh một vòng, ánh mắt tỏa sáng đầy khí
phách.
“Ngươi. . . . . .tiên không ra tiên, ma chẳng phải ma, ngươi là người?” hắn
trừng mắt hỏi Vân Tịnh Thư, thanh âm vang dội mà thanh thúy, lại cúi đầu nhìn thân thể Ngôn Sơ Thất được Vân Tịnh Thư che chắn ở phía sau “
người này…hồn phách đã rời khỏi, nàng bị ma cắn”
Nội tâm của Vân Tịnh Thư không khỏi chấn động.
Người tới không phải hạng tầm thường, chỉ mấy chiêu đã thu phục được đám yêu
quái, còn đánh bại quả cầu lửa, xem ra không phải là phàm nhân. Hắn chân đạp lên tường vân, quanh thân có ngũ thải hà quang, chắc chắn là thần
tiên hạ phàm rồi. Người này cũng mạnh hơn Bạch Tử Phi nhiều, dù ở xa
nhưng Vân Tịnh Thư đã cảm nhận được tiên khí cường đại của hắn mà khi
hắn mở miệng nói chuyện thì cảm giác bức bách càng thêm rõ ràng, càng
mãnh liệt.
Vân Tịnh Thư đứng thẳng, thái độ không kiêu không nịnh dù trước mặt là tiên nhân “ ân, nàng bị Hạt Tử Ma cắn”
Nam nhân kia không lên tiếng, đưa tay đặt lên cổ tay Ngôn Sơ Thất.
Mạch tượng vẫn ấm áp nhưng rất yếu ớt, dường như không rõ ràng lắm, càng làm cho người ta kinh hãi là toàn bộ máu huyết của nàng dường như đều đang
chảy về chỗ nách, thân thể lạnh như băng, nàng lẽ ra đã sớm toi mạng
nhưng lúc này chỉ là hồn phách rời khỏi thân thể, vậy hắn làm sao không
buồn bực cho được.
Vừa đưa mắt xuống, hắn đã chấn động, xoay người, từng bước bước tới trước mặt Vân Tịnh Thư
“Ngươi! Quả thực không phải tiên!”
Vân Tịnh Thư nhướng mày, nhưng không hề thối lui, còn dùng thâm mình che chắn cho Ngôn Sơ Thất “ không phải”
Người nọ nhíu mày, nhìn liếc qua một lần rồi cảm thán “ chuyện lạ”
Trong lúc hai người đang giằng co, trên không trung đột nhiên vang lên tiếng thét chói ta
“A..a, ta không muốn trở về, tiên nhân…”
Một đạo ánh sáng từ trên cao chiếu xuống, tiếp theo là bịch, một ngân hồ ly đã rơi xuống trước mặt mọi người.
Vân Tịnh Thư sửng sốt.
Hắn đã từng thấy con hồ ly này, lúc ở Đường môn nó đã từng nấp trong ngực của Bạch Tử Phi, sao giờ lại xuất hiện ở đây?
An hồ ly vừa nhìn thấy Vân Tịnh Thư lập tức quát to “ Vân công tử, mau cứu gia của ta…”
Còn chưa nói xong, nó đột nhiên cảm thấy phía sau chợt lạnh.
Cảm giác này giống như là bị rút hết gân cốt, An hồ ly cảm thấy móng vuốt
của mình đang run lên. Nó cẩn thận, chậm rãi, thật chậm rãi quay đầu lại nhìn, rồi thét lên một tiếng, ôm đầu bỏ chạy
“A! Tuần Sử Thiên Quân! Tha mạng, tha mạng! Ta chỉ là một tiểu yêu, cái gì đều không có làm! Cái gì đều không có làm!”
An hồ ly thật sợ hãi, liều mạng chạy trốn, vừa vọt ra ngoài cửa sổ mạnh đến nổi suýt chút nữa là va đầu vào cột.
Nam nhân trong phòng chỉ nhướng mày, khẽ giơ tay lên
Một đoàn ánh sáng liền lập tức bao quanh An Hồ ly, dù nó dùng lực thế nào
thì cũng không thể trốn được, động đậy một chút cũng không thể.
An hồ ly thiếu chút nữa khóc thành tiếng “ Thiên quân, tha mạng a, tha
mạng, ta chỉ là một tiểu hồ yêu, chuyện gì cũng không có làm, ta không
hại người, cũng không hấp tinh khí của người khác. Thiên quân tha cho ta đi, tha cho ta đi”
Tuần Sử Thiên Quân hơi dùng lực, ánh sáng bao trùm trên thân An hồ ly liền
quay trở lại tay hắn, bàn tay tóm lấy cổ hồ ly, hai mắt hiếp lại, lạnh
lùng lên tiếng “ đã làm chuyện gì sai hả, sao lại sợ như vậy?”
An hồ ly run rẩy nói không nên l