The Soda Pop
Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328370

Bình chọn: 7.5.00/10/837 lượt.

Phong Lan thắc mắc với Đinh Tiểu Dã.

“Ừm!” Nửa người anh vẫn đang ở trên người cô. “Bây giờ lại càng đau, không

muốn cửa động chút nào. Em đi rót cho tôi cốc nước đi.”

Hai người quả là sáng suốt trong việc ăn tiệc mừng sinh nhật trước, vì sau đây sẽ không còn bữa tối nào nữa.

Trong kế hoạch tất nhiên có cả bánh ga tô sinh nhật. Đến đêm, Phong Lan tìm

trong tủ lạnh được một hộp pizza đông lạnh, cô rã đông bằng lò vi sóng

rồi thổi nến sinh nhật cắm trên chiếc bánh đó.

“Ước điều gì mà thành tâm vậy?” Đinh Tiểu Dã thấy thú vị trước dáng vẻ trịnh trọng khi ước của cô.

Phong Lan nói: “Tôi không nói cho cậu được, nói ra sẽ không linh nghiệm nữa.”

Cô đợi đến ngày đã hứa của cô. Người ta vẫn nói, những ai chân thành đều

xứng đáng có ngày này đấy thôi? Lấp cơn đói bụng bằng chút rau quả rồi

Đinh Tiểu Dã cắt sửa tóc mái sắp che lấp mắt cho Phong Lan. Phong Lan

đôi khi cũng tự cắt tóc mái cho mình, việc này đối với cô không đến nỗi

phức tạp. Đến lượt cô cạo râu cho Đinh Tiểu Dã, khi lưỡi dao sắc mỏng

lướt qua lướt lại trên da, tất cả đàn ông đều trông rất ngoan ngoãn.

“Đinh Tiểu Dã, hãy nói với tôi một câu chân thành, phải tuyệt đối là lời từ

tâm can, chỉ cần một câu thôi.” Tay Phong Lan nhẹ nhàng ấn lên cằm anh,

lưỡi dao dừng lại cạnh yết hầu anh.

Đinh Tiểu Dã đang nhắm mắt

vội mở thật to, nhìn gương mặt Phong Lan từ khoảng cách thật gần, mái

tóc xõa tung của cô rơi trên má anh, ngón tay nóng ấm, lưỡi dao lạnh

ngắt, yết hầu của anh khẽ động đậy.

“Thật ra, tôi…”

“Nói nhanh!” Phong Lan không nén nổi cảm giác bồn chồn trong lòng.

“Thật ra tôi phát hiện khi uống say trông em rất xấu, sau này đừng uống nhiều như vậy nữa, đỡ làm mất mặt người khác.”

Anh nói xong liền cười khoái chí, da thịt rung rung, chạm vào lưỡi dao.

Phong Lan não nề, vứt con dao xuống, tát khẽ vào mặt anh. “Thà chết chứ

không chịu đầu hàng phải không? Xem ra tôi phải cứng rắn với cậu rồi!”

Đinh Tiểu Dã phản đòn. “Cứng rắn là sở trường của tôi. Với chiếc sĩ kiên

trung bất khuất, em phải lấy thân báo đáp, lấy nhu chế cương.” Mười hai giờ đến sớm hơn hai người nghĩ. Phong Lan gối đầu lên đùi Đinh Tiểu Dã, đau khổ nói: “Thế là hết một ngày rồi sao?”

Đinh Tiểu Dã im lặng, quấn những lọn tóc của cô vào tay mình. Mái tóc màu

nâu đậm của Phong Lan mềm mại trơn mượt, khe khẽ uốn lượn, giống như

những con rắn trườn giữa những kẻ tay.

“Cậu muốn kể với tôi

chuyện gì? Tại sao lại xung đột với Tăng Phi?” Phong Lan biết có những

chuyện không sớm thì muộn cũng phải đối diện.

Đinh Tiểu Dã chưa

bao giờ muốn lừa dối Phong Lan, anh chỉ tìm mọi cách để né tránh, bởi

anh biết sự thực mà anh đưa ra không phải là đáp án mà Phong Lan mong

đợi.

Anh nói: “Bảy năm trước tôi đã làm sai một chuyện.”

“Sai đến mức độ nào?” Phong Lan hỏi. Từ lâu cô đã nhìn ra có một làn sương

mờ màu xám bao quanh Đinh Tiểu Dã, chính vì rào cản này mà mỗi lần sắp

tiếp cận thật gần cô, anh lại chần chừ dừng bước.

Trong đầu Phong Lan cũng từ giả định nhiều khả năng khác nhau. Đồng tính, bệnh hiểm

nghèo là khả năng xấu nhất mà cô từng phỏng đoán. Nhưng từ khi xuất hiện cả Tăng Phi, tất cả mọi thứ đều dẫn đến đáp án mà lòng cô không muốn

chạm đến.

“Cậu chắc không phải là tên tội phạm mắc tội hiếp dâm,

giết người, cướp của, tên tội phạm vô nhân đạo nghiêm trọng đấy chứ?”

Phong Lan hỏi.

“Đúng đấy. Tôi phạm pháp, cho nên mới trốn ở Sát

Nhĩ Đức Ni bảy năm trời.” Đinh Tiểu Dã cảm giác được Phong Lan đang từ

từ nhổm người ngồi lên. Tóc cô vẫn nằm trong tay anh, nên vô tình bị kéo đau, cô khẽ kêu lên. Đinh Tiểu Dã vội vàng thả tay như con rắn thần bị

đánh động, ngoằn nghoèo trườn đi.

Việc chỉ hoài nghi trong lòng

và sự chứng thực phát ra từ miệng anh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Phong Lan đi ra sofa, ngồi xuống một góc, cô phải làm thế thì mới có

thể bình tĩnh nghe hết câu chuyện mà Đinh Tiểu Dã sắp kể tiếp.

Đinh Tiểu Dã bất lực nhìn vào bàn tay trống trơn của mình. Bất ngờ ư? Không

hề chút nào. Một người bình thường, mong chờ một cuộc sống yên ổn, muốn

giữ khoảng cách với anh thì có gì là lạ?

“Bây giờ biết sợ rồi hả?” Anh đan hai tay vào nhau, cúi đầu cười.

Phong Lan chìa tay, chặn câu nói của anh lại. “Tóm lại là tội gì?”

Đây không phải là chuyện sợ hay không sợ, vấn đề cụ thể phải được phân tích cụ thể, quan trọng là ở tính chất và động cơ của tội phạm. Phong Lan

cắn môi, thẳng thắn thừa nhận: “Tôi không thể chấp nhận tội hiếp dâm,

mua bán phụ nữ, buôn bán ma túy, lạm dụng trẻ em… cướp giật cũng rất

đáng ghét.”

Phong Lan càng nói, trong lòng càng lạnh lẽo. Cô chỉ

là một cô gái bình thường, những tội ác không chấp nhận được quả là rất

nhiều.

“Tôi có liên quan đến một cái chết, người chết là một cảnh sát!” Đinh Tiểu Dã đáp lại cô bằng một câu trả lời thẳng thắn. Anh

không chịu được cảnh kéo dài quá trình công bố sự thật này, việc mà đối

với anh chẳng khác nào một kiểu tra tấn.

Khá lâu sau Phong Lan

mới mụ mị kêu lên một tiếng “ồ”. Vừa xong cô tâm niệm sẽ có một may mắn

nào đấy, có thể chỉ là một vụ án kinh tế đơn giản, nhưng làm gì