đúng lúc thấy Y Tuệ đang cầm bình sữa trêu chọc đứa bé, nghe thấy tiếng mở cửa
cũng không quay đầu mà nói vọng ra: “Thằng nhóc này đùa thật vui, mình
quyết định, lão nương muốn đi đâu thì phải mang tên nhóc này theo, dùng
Nháo Nháo làm lá chắn!”
“A, vậy bạn cứ đưa đi.” Cô ỉu xìu trả
lời, đi lên trước ôm lấy đứa bé, một ngày không thấy mẹ Nháo Nháo làm
nũng kêu “Oa y oa nha”.
“Sao vậy? Công việc khó tìm?” Y Tuệ ngẩng đầu nhìn dáng vẻ của cô, trực tiếp hỏi.
“Ừ.”
“…Trợ lý biên tập tòa soạn, bạn có làm hay không?” Y Tuệ đã sớm đoán được,
chính là muốn để Tống Hàng Hàng tự mình chạy đi tìm trước, bằng không
với tính tình tâm cao khí ngạo của cô, sao có thể xem trọng chức vụ như
thế?
“Hả?”
“Ông chủ đang tuyển người. Mình nói trước một chút, sẽ không có vấn đề gì.”
Tống Hàng Hàng suy nghĩ không bao lâu, nhẹ nhàng gật đầu.
Đêm khuya yên tĩnh, đoán chừng Y Tuệ ở căn phòng cách vách vẫn còn hăng say gõ bàn phím, đứa bé đã ngủ say trong nôi.
Trở về từ tòa soạn, Tống Hàng Hàng nằm ở trên giường, nhìn sắc trời mờ mịt
ngoài cửa sổ lại nghĩ tới công việc ngày hôm nay, nghĩ đi nghĩ lại, hai
mắt nặng trĩu, khẽ nhắm lại.
Không đúng! Hôm nay còn có chuyện chưa làm! Cô chợt mở mắt, lấy chiếc điện thoại di động cũ dưới gối ra.
Cô đã sớm mua máy mới, đổi số Bắc Kinh, nhưng vẫn giữ lại máy cũ này, mỗi
ngày như thường lệ nhắn một tin nhắn. Bộ nhớ trong điện thoại di động đã sớm đầy, cô vẫn không xóa bỏ, một cái lại tiếp một cái sao lưu lại trên laptop.
“Cố Ngự Lâm, em nói anh biết, Y Tuệ giúp em tìm được một công việc trợ lý biên tập tòa soạn, hôm nay là ngày đầu tiên em đi làm, luống cuống tay chân, không biết có liên lụy đến Y Tuệ hay không, em
cảm thấy mình thật sự rất vô dụng. Nhưng anh yên tâm, Tống Hàng Hàng em
là ai, chỉ có chuyện em không thích làm, không có chuyện em không làm
được, hôm nay em được tiền bối chỉ điểm rất nhiều, chắc chắn ngày mai sẽ không tái phạm sai lầm nữa.”
Viết xong, cô nhấn số điện thoại quen thuộc, chọn “Gửi đi”, tiếp tục gửi tin nhắn tiếp theo.
“Bây giờ anh đang ở đâu vậy? Không biết anh đã trở lại Thành phố K hay chưa, có nhớ em không? Đúng rồi, lúc trước vẫn quên nói địa chỉ nhà Y Tuệ cho anh, phòng 602 - số 72 - đường XX - khu XX - Bắc Kinh, nhất định phải
tới tìm em… Thời gian của em cũng chỉ hữu hạn, đừng quá thời hạn đó! Nói cho anh biết, trong tòa soạn có một quản lý, dáng dấp rất đẹp trai đó,
hắc hắc! ...”
Không biết tại sao, rõ ràng đang nói sự tình vui
mừng, hốc mắt đã ươn ướt. Cô nhẹ nhàng nâng tay, mu bàn tay loạn xạ lau
lau mắt, lại dùng sức hít hít mũi để cỗ nhiệt lưu kia dừng lại trong hốc mắt. Bác sĩ nói cô không thể khóc, bằng không thị lực sẽ lại giảm
xuống.
Nhưng đồ chết tiệt, rốt cuộc anh trốn ở đâu? Tại sao điện
thoại cũng không gọi được, tin nhắn em gửi cho anh, liệu anh có nhận
được? Liệu, anh có thích em… dù chỉ một chút hay không…
Tầm mắt của cô dần dần hướng ra ngoài cửa sổ, trăng sáng lơ lửng thật cao
trên bầu trời, chiếu khắp thành phố này, dõi theo cô và anh.
Không biết anh ở phương xa rất xa nào? Ánh trăng… có chiếu xa đến thế không… Edit: August97
Tống Hàng Hàng giữ chức trợ lý biên tập cũng không lâu. Một tháng sau, có một lần không đủ nhân thủ, quản lý tài vụ tạm thời điều cô tới phòng tài vụ làm chút việc vặt, lại ngoài ý muốn phát hiện cô hết sức quen thuộc với công việc, hoàn toàn không giống như một người mới vừa tốt nghiệp trung học không có kinh nghiệm gì. D~Đ~.L~Q~Đ
Quản lý đặc biệt hỏi thăm cô, câu trả lời của cô là khi nghỉ hè hồi Cao trung, họ hàng trong nhà mở công ty nhỏ, cô có đến giúp nên cũng có chút kinh nghiệm. Quản lý nửa tin nửa ngờ, sau đó liền điều cô đến tổ công tác của mình.
Hôm nay không quá nửa năm có thừa, mặc dù Tống Hàng Hàng cũng không dám biểu lộ nhiều những kinh nghiệm quản lý cao cấp kiếp trước, nhưng dựa vào thái độ làm việc chịu khó học hỏi, rất nhanh liền trở thành tâm phúc trong phòng tài vụ. Trải qua kỳ khảo sát ban đầu, quản lý cũng rất yên lòng giao nhiều công việc cho cô làm.
Kể từ đó, cô càng thêm ngày ngày đi sớm về trễ, hơn nữa gần đây Y Tuệ luôn kêu khổ với cô, Nháo Nháo đã hơn một tuổi rồi, có thể bò có thể đi, thường thường chơi đùa náo loạn khắp nhà. Hai người suy nghĩ, cũng nên để bé đi nhà trẻ rồi.
Ngày hôm nay hết giờ làm, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, đã tám giờ tối, không biết trăng đã lên từ khi nào.
Tống Hàng Hàng đưa tay che miệng đánh ngáp một cái, xoa xoa hai mắt có chút mỏi, quay đầu lại nhìn tòa soạn trống rỗng, trong lòng không khỏi nảy sinh chút cảm xúc không hiểu.
Cũng không phải oán giận, gần đây thường là như vậy, quản lý luôn để lại cho cô đống lớn công việc, rồi làm dáng vẻ nghiêm túc với cô, cô biết quản lý là coi trọng cô, lo lắng kinh nghiệm cô chưa đủ mới để cho cô tích lũy kinh nghiệm từ thực tiễn. Tống Hàng Hàng chỉ là cảm khái, quanh đi quẩn lại, cư nhiên mình lại bước vào cùng một nghề, làm công việc tương tự, thậm chí là đồng dạng ca đêm. D~Đ~.L~Q~Đ
Cả tòa soạn, không phải không có ai cũng tăng ca giống cô. Tống Hàng Hàng xoay người