g cũng biết nếu xuống xe để Vô Ngọc lộ diện, rất có thể sẽ mang đến phiền toái không cần thiết, chỉ có nhịn một chút. Bất quá, Tiểu Bạch mua cái gì đây.
Lát sau, Trình Thiên Miểu đã biết Thẩm Mục Bạch đi mua cái gì, Thẩm Mục Bạch trở lại, kéo màn xe đem một quả táo nhét vào tay Trình Thiên Miểu, liền lui ra ngồi trở lại phía trước. Trình Thiên Miểu kinh ngạc nhìn quả táo trong tay, người này làm sao biết mình thích ăn táo sau khi ăn cơm? Đúng rồi, nghĩ tới, ngày ấy hắn ở đó. Thấy được Thanh Vân rửa táo cho mình. Trình Thiên Miểu muốn ném quả táo ra ngoài cửa sổ, sẽ không bao giờ ăn táo nữa. Nhưng khi nhìn quả táo trong tay đỏ bừng, do dự, không ném ra.
Cắn môi, Trình Thiên Miểu bỗng nhiên nói:
"Tiểu Bạch, ngươi đưa cho ta quả táo không rửa!" Mà giờ khắc này ở ngoài xe Thẩm Mục Bạch trong lòng đã sớm bất ổn, đang suy đoán phản ứng của Trình Thiên Miểu sau khi cầm quả táo là gì. Là đem mình mắng một chút, vẫn là thương nhớ tới nam tử kia. Nhưng như thế nào cũng không nghĩ đến những lời này. Nhưng là, nghe được câu này, tâm Thẩm Mục cũng là để xuống, trong mắt lộ ra ý cười.
Lưu loát xoay người, "Ăn đi, ta đã rửa cho nàng." Vô Ngọc nghi hoặc nhìn hành động hai người, trực giác mách bảo, sự tình dường như không phải đơn giản như vậy. Thẩm Mục tiếp tục vội vàng lên đường. Một đường coi như không có chuyện gì, thẳng đến ra thôn trấn đi được một đoạn, khi này mới xảy ra chuyện.
Ra khỏi thôn, Trình Thiên Miểu ở trong xe ngựa buồn ngủ. Hạ Thiên sau giữa trưa thì khí trời vẫn là thực nóng bức .
"Nóng quá." Trình Thiên Miểu không kiên nhẫn quạt gió.
" trán ~~" Vô Ngọc dường như nhớ ra cái gì, từ chỗ ngồi lấy ra quạt giấy đưa cho Trình Thiên Miểu, "Trình cô nương, hãy dùng quạt này."
"Nga, cám ơn a. Vô Ngọc công tử thật sự là người tốt." Trình Thiên Miểu không có nhận lấy chính là vô liêm sỉ nói, "Vô ngọc công tử nếu có thể quạt cho ta thì càng là người tốt ."
Vô Ngọc tay cứng đờ, dung nhan như ngọc hiện lên tia quái dị thản nhiên đỏ ửng, do dự, vẫn là vì Trình Thiên Miểu mà quạt.
Trình Thiên Miểu vừa lòng lắc đầu, không tiết thốt lời khen: "Vô công tử thật là một người tốt, nhất định hảo tâm có hảo báo."
Vô Ngọc tay có một chút rung rung, cô gái trước mắt thật là quái nhân. Nói không rõ ràng rốt cuộc là cảm giác gì. Khó hình dung đó là một người như thế nào. Nhất thời lạnh lùng, nhất thời tuyệt tình, nhất thời vô sỉ, nhất thời lại thiện lương. Mặc kệ nàng lúc đầu ác liệt như thế nào, cuối cùng thủy chung cũng đã đáp ứng đưa chính mình trở về. Có lẽ, cô gái trước mắt bất quá nói năng chua ngoa "khẩu xà tâm phật" thôi.
"Trình cô nương là người nơi nào?" Vô Ngọc khó khăng tìm ra chủ đề để . Đơn giản là trong xe ngựa không khí dị thường nặng nề.
"Vạn ~~~" Trình Thiên Miểu trong lời nói chưa ra tới miệng, xe ngựa bỗng nhiên phanh lại, Trình Thiên Miểu cùng Vô Ngọc nhất thời không phòng ngự đều đi chúi về phía trước, Vô Ngọc theo bản năng giơ tay giữ chặt Trình Thiên Miểu, lại không cẩn thận cùng nhau chúi về phía trước, mặt hai người dính sát vào, môi mềm mại cứ như vậy sát qua nhau, vừa chạm vào. Trình Thiên Miểu không để ý, ngồi lại hướng ngoài xe phẫn nộ rít gào:
"Tiểu Bạch, ngươi có thể đánh xe hay không a." Mà trong mắt Vô Ngọc vốn không hề có gợn sóng lại xuất hiện tia thản nhiên bối rối, cũng nhanh chóng ngồi lại, cố gắng không nhìn mặt Trình Thiên Miểu.
"Thiên Miểu, không phải là lỗi của ta a,phía trước đột nhiên có mỹ nữ chặn đường." Ngoài xe Thẩm mục nói thật là vô tội.
"Mỹ nữ?" Trình Thiên Miểu thò đầu ra nhìn về phía trước, quả nhiên thấy phụ nhân đứng trước mặt hồng y đẹp đẽ thật cao quý, mà phía sau nàng lại là một đám trang phục nam tử. Phụ nhân thoạt nhìn đã gần ba mươi, xinh đẹp mà có chút phúc hậu. Chính là nhìn chằm chằm xe ngựa bên này.
"Giết cho ta, không cần thương tổn người trong xe ngựa." Hồng y nữ tử kiều mỵ trên mặt tất cả đều là âm tàn, lời nói không có bất kỳ từ nào thừa trực tiếp hạ lệnh.
"Tình nhân của ngươi?" Trình Thiên Miểu lùi về nhìn vẻ mặt Vô Ngọc tò mò hỏi.
"Không phải." Vô Ngọc cắn chặt răng, giọng căm hận nói, "Nàng chính là nữ nhân giết mọi người bên cạnh ta. Thời điểm các ngươi cứu ta đã thấy những hắc y nhân kia đều là thủ hạ của nàng.”
"Nàng xem thường ngươi?" Trình Thiên Miểu suy đoán nói ra ngọn nguồn.
Vô Ngọc trên mặt lập tức chuyển thành màu gan heo, mất tự nhiên .
"Ha ha ~~~~, " Trình Thiên Miểu vô tâm cười, vươn tay dùng sức vỗ vỗ bả vai Vô Ngọc, "Không tệ không tệ ~~~"
Vô Ngọc ủy khuất không nói được một lời, đây hoàn toàn là sỉ nhục rất lớn.
"Yên tâm, ta cùng Tiểu Bạch không chết ngươi cũng không bị bắt đi." Trình Thiên Miểu nhìn Vô Ngọc có chút bận tâm, biểu tình an ủi, "Nhưng là, ngươi yên tâm đi, chúng ta vẫn còn không chết. Chờ Tiểu Bạch thu phục chúng xong,chúng ta tiếp tục đi, cây quạt cất đi, thời tiết thật là đáng ghét mà ." Trình Thiên Miểu khẩu khí chẳng hề để ý.
Vô Ngọc đưa cây quạt trong tay xiết chặt, hạ mắt xuống, không biết suy nghĩ cái gì.
"Tiểu Bạch, ngươi vẫn chưa thu phục được a?" Trình Thiên Miểu không kiên nhẫn vươn đầu oán trá
