Polaroid
Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211984

Bình chọn: 9.5.00/10/1198 lượt.

lại.

“?”

“Chiều mai có bận gì không? Anh đưa em đến

một nơi.”

Tôi chế nhạo nói: “Đây có tính là hẹn hò

không đấy, thầy~~”

Anh bật cười: “Nhanh về nhà đi. Nghỉ

ngơi thật tốt đấy. Không được chạy lung tung.”

Nghe anh dặn dò xong, tôi xấu hổ đỏ mặt,

xoay người chạy…

Không tới một phút đồng hồ, điện thoại

di động báo có tin nhắn của người nào đó: “Không phải bảo em đừng chạy rồi sao,

Hôm nay nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai gặp.”

Tôi xem tin nhắn xong bước chậm lại,

quay đầu lại nhìn, xe của người nào đó vẫn đứng tại chỗ.

Tôi hướng cửa sổ xe vẫy vẫy tay, chậm

rãi đi về phía nhà mình.

n�

/p�rPd

Tôi run rẩy đứng lên, anh ta chạy tới

trước mặt tôi, khoé mắt, đuôi lông mày đều lạnh lẽo, thấy cả người tôi ướt đẫm,

càng không nói hai lời kéo tôi vào dưới ô.

Tôi bướng bỉnh căn đôi môi run rẩy, Chu

Dật bỗng dung nắm cằm tôi, bức tôi nhìn thẳng hai mắt sắc bén của anh ta, mỗi

chữ mỗi câu đều tức giận bức người nói: “Chu Đạm Đạm, thầy thực sự là quá thất

vọng với em rồi.”

Tôi không đẩy anh ta ra, nước mắt lại một

lần nữa không chịu thua kém mà chảy xuống: “Em cũng rất thất vọng đối với thầy!”

Anh ta bung dù đứng ở trong mưa, đôi mắt

đen kị nhìn tôi, không đành lòng mà giơ tay lau nước mắt cho tôi, tôi phẫn nộ

kéo tay anh ta ra: “Thầy có biết vì sao em thất vọng với thầy không?”

“Bởi vì thầy ngay cả một cô gái mười tám

tuổi cũng không bằng! Thầy ngoài miệng thì nói không thích, lại còn đuổi theo

em, em là gì của thầy hả, không cần thầy chăm sóc như thế, thầy là một loại người

nhát gan.”

Vẻ mặt anh ta tái nhợt, trước nắm cổ tay

tôi: “Chu Đạm Đạm, em theo thầy về nhà.”

“Ai muốn về với thầy, em không cần. Thầy

buông ra!”

Tôi dùng sức thoát ra khỏi tay anh ta,

còn tiện thể đá anh ta một cái, sau đó rống lớn một câu: “Thầy! Em ghét thầy!”

Liền xoay người chạy…

Mưa to giống như viên đạn bắn vào người

tôi, đối với tôi đã không còn cảm giác đau đớn, ý nghĩ vừa bị cồn làm mê muội

đã bị nước mưa gột sạch, tỉnh táo lại.

Tôi đi trên đường, còn không bằng một

con chuột ướt sũng, có đôi tình nhân tốt bụng đem cái ô dư ra cho tôi, tôi cười

từ chối. Tôi chỉ muốn cho trận mưa này thức tỉnh mình, làm cho tôi không còn si

mê con người nhát gan Chu Dật này nữa!

Tôi ướt sũng lang thang trên đường,

không dám về nhà.

Lbiết Chu Dật thì ngược lại với tôi,

đang ở trên đường lo lắng tìm tôi.

Áo khoác của tôi bỏ quên trong quán bar,

trên người chỉ còn khoảng ba mươi mấy đồng, ở trạm taxi kêu một chiếc xe, báo

ra địa điểm của một người quen, cuối cùng trả tiền thì tiêu hết gần ba mươi hai

đồng.

Chỗ này tôi đã tới hai lần, vừa xa lạ vừa

quen thuộc như vậy, tôi ướt sũng đứng trong thang máy, cảm thấy bản thân lại

làm một chuyện ngu xuẩn.

Nhưng tôi làm nhiều chuyện ngu xuẩn như

vậy, bạn cũng quan tâm chuyện này sao?

Tôi đi tới trước cửa nhà anh ta, lẳng lặng

đứng một lúc, sau đó do dự ôm đầu gối ngồi ở cửa.

Liên quan đến việc mắc mưa, cả người tôi

đều đang lạnh run, tay chân cứng ngắc, môi lạnh buốt, quần áo ẩm ướt, mưa lạnh

xâm chiếm cùng việc tiếp xúc với sàn nhà lạnh giá, một sự bứt rứt lan tràn đến

toàn thân lạnh lẽo.

Tôi lấy tay lau khô nước trên mặt, vẫn

ngồi tại chỗ không nhúc nhích.

Có lẽ rất nhiều năm sau, tôi sẽ cảm thấy

quyết định lúc này của tôi không ngu ngốc, suy nghĩ cũng không cần suy nghĩ làm

ra một số chuyện không có lí trí, nhưng hiện tại tôi không quan tâm, tôi giữ vững

dũng khí dám yêu dám hận chạy tới cửa nhà Chu Dật chờ anh ta, mặc dù không biết

anh ta không ở nhà.

Nếu đêm này, tôi không cương quyết làm

như vậy, tôi nghĩ tôi sẽ hối hận, nhưng tôi không muốn khiến cho mình lúc còn

trẻ như vậy lại làm rất nhiều rất nhiều chuyện hối hận, thế cho nên sau này già

rồi, một phần ba hồi ức của tôi tất cả đều là hối hận.

Tôi ôm đầu gối ngồi ở cửa nhà anh ta thật

lâu thật lâu, điện thoại di động hết pin tắt máy, tôi không biết thời gian.

Giữa lúc tôi sắp buồn ngủ thì thang máy

đối diện “Đinh” một tiếng làm tôi giật mình tỉnh giấc, tôi vội vàng đứng thẳng

dậy, linh tính mạnh mẽ nói cho tôi biết là Chu Dật.

Cửa thang máy chậm rãi mở ra, bên trong

đi ra một thân ảnh uể oải, cây dù đen ban đầu đã không còn, mái tóc đen dày

cũng không còn hình dạng.

Vẻ mặt Chu Dật trắng bệch lấy ra chiếc

chìa khoá đi về hướng tôi, sau đó ngẩng đầu, tay dừng lại giữa không trung,

cùng lúc kinh hỉ nhìn tôi, bước qua.

Môi của anh ta hơi mở ra, âm thanh trầm

thấp khàn khàn: “Em… Sao lại ở chỗ này?”

Tôi cắn môi, thì thào nói: “Thầy…”

“Em đứng lên trước đi.”

“Chân tê rồi, không đứng lên được.” Tôi

đáng thương nói.

Anh ta ngồi xổm xuống, hai tay vắt ngang

hai tay của tôi, ôm tôi lên. Lập tức lấy chìa khoá ra mở cửa phòng.

Tôi dè dặt kéo góc áo của anh ta: “Thầy,

em đến để xin lỗi.”

“??”

“Vừa rồi ở cửa quán bar em không nên nói

thầy như vậy, em sai rồi, sau này em không bao giờ sẽ đến làm phiền thầy nữa…”

Tôi còn nói chưa dứt lời, cả người đã bị

anh ta ôm chặt, trọng lượng cơ thể hầu như đều dựa vào trong ngực anh ta, cằm bị

bàn tay to của Chu Dật nâng lên, một nụ hôn c