của Chuyên gia Mục, yên lặng mà run rẩy hơn.
Được rồi, Chu Dật lớn lên rất dễ nhìn,
này rất bình thường.
Chu Dật hiện tại là tổng giám đốc, bình
thường.
Tổng giám đốc tiền lương cao, bình thường.
Nhưng, ba điều này hợp lại một chỗ hình
như là có chút không bình thường lắm!
“Khụ!” Tôi ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt mất
tự nhiên nhẹ giọng hỏi anh: “Anh… Có thang máy chuyên dụng không?
“?” Anh vẻ mặt không hiểu. “Cái gì?”
“Thang máy chuyên dụng đấy, chạy thẳng đến
phòng làm việc của anh.” Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói thêm: “Cái loại
này người bình thường không được cho phép không thể đi vào ấy.”
Anh nhíu mày nhìn tôi: “Vậy bọn họ làm
sao báo cáo công việc với anh?”
“…”
Thang máy ‘đinh’ một tiếng, tôi ôm tâm
tư kích động vạn phần đi theo Chu Dật, ở phía sau rảo bước tiến vào phòng làm
việc của anh.
“Ôi chao!”
“Thế nào?”
Tôi liền vội vàng xua tay: “Không có gì,
anh làm việc đi, em ngồi ở đây chờ anh.”
Tôi ngay ngắn ngồi lên sô pha đối diện
bàn làm việc, nhìn xung quanh phòng làm việc của anh. Trang hoàng so với trong
ý nghĩ viển vông của tôi hoàn toàn khác nhau.
Không có thảm mềm mại, không có cửa sổ
sát đất quan sát toàn cảnh thành phố, ngay cả phòng vệ sinh riêng cũng không
có.
Trên cái bàn làm việc thật lớn màu đen để
đầy tài liệu dày, có chút lộn xộn, một cái kính mắt cũng là tùy tiện đặt ở
trên, đối diện bàn làm việc là sô pha, bên cạnh bên trái cửa sổ nhẹ nhàng bày
biện một cái giá sách bằng gỗ, bên trong không giả bộ chất đầy, cũng không thấy
rõ là để sách gì.
Toàn bộ phòng làm việc làm người ta có một
cảm giác thân thể khỏe mạnh, chững chạc, làm cho người vào đây không tự giác mà
nghiêm túc hẳn lên.
Nhưng thật ra trên cái bàn nhỏ bên cạnh
sô pha đặt một cái máy CD màu trắng tinh xảo, xung quanh là mấy lớp đĩa nhạc.
“Haizz!” Tôi thở dài, may mà là như thế
này, nếu như phòng làm việc của Chu Dật biến thành xa xỉ hoa lệ như trong miêu
tả của tên Mục Tư Ngôn kia, tôi có thể sẽ sinh ra một loại kích thích làm cho
sét đánh chết tôi.
Chu Dật vừa tiến đến vừa buông thõng cái
áo khoác vắt lên sô pha, sau đó lấy tài liệu trên bàn làm việc sắp xếp một
chút, ngẩng đầu nói với tôi: “Có lẽ phải chờ anh hai mươi phút, ở đây anh có
notebook, nếu như em buồn chán, liền lên mng chơi.”
“Không cần, anh nhanh làm việc đi, em sẽ
ngồi một chỗ nghỉ ngơi, tiện thể nghĩ xem tý nữa mời ăn cái gì.”
Anh cúi đầu, vừa bỏ mấy tờ giấy vào máy
hủy giấy vừa nói: “Em muốn ăn cái gì đều được, anh thoải mái.”
Như vậy sao được!
Tôi âm thầm bắt tay vào phân tích kĩ
càng những cái mà Chu Dật không ăn, anh không thích quá cay, đồ ngọt không được,
quá béo cũng không được, quán ăn không sạch sẽ ven đường nhất định phải ghét bỏ!
Tôi vừa nhìn anh vừa nhớ lại vẻ mặt của
anh lúc không cho phép tôi ăn ở những sạp hàng bày bán ven đường.
Liệt kê hồi lâu, bỗng nhiên phát hiện,
người này thật đúng là khó hầu hạ.
Trước đây, lúc ở cùng một chỗ, đều là
anh chiều theo tôi, tôi cũng yên tâm thoải mái, bảo anh cùng tôi ăn lẩu, ăn
bánh kem, thậm chí là món nướng ven đường. Anh rõ ràng là không thích, nhưng mỗi
lần tôi không nghe theo, không bỏ qua, vẫn kiên trì ăn.
Tôi ngẩng đầu, dừng ở Chu Dật ngay trước
mặt đang gọi điện thoại xác nhận đơn đặt hàng, một cảm giác áy náy tự nhiên nảy
sinh.
Tôi chưa từng hi sinh gì vì anh, thậm
chí hiểu rõ anh không thích cái gì, nhưng vẫn kiên quyết ép buộc anh làm, chỉ
biết một mực đòi lấy.
Ích kỉ lại không hiểu chuyện.
Cúp điện thoại, Chu Dật không mảy may
phát hiện tôi đang đờ ra nhìn anh.
Anh cầm lấy bút máy, viết xuống một
trang lớn từ đông sang tây với tốc độ cực nhanh, lại lấy qua một chồng tài liệu
ở bên cạnh, tỉ mỉ lật lên xem.
Trong lúc thư kí ra vào vài lần, cũng có
các trưởng phòng khác tới bào cáo công việc. Thoạt nhìn bận rộn đến mức không
thể phân thân.
Hoàn toàn khác nhau với lúc anh làm thầy
giáo, đối với cấp dưới anh đều nói chuyện rất bình tĩnh, nhưng lại toát ra một
loại ý tứ hàm xúc không thể ngỗ ngược, có lúc nội dung báo cáo của đối phương
quá vặt vãnh, anh cũng sẽ không lưu tình chút nào cắt ngang lời đối phương, vẻ
mặt lạnh lùng nghiêm túc, cực kì dọa người
Tôi vẫn cho rằng tổng giám đốc là một
công việc vừa dễ dàng vừa dễ chịu, càng đừng nói là đi làm ông chủ ở công ty của
gia đình mình như Chu Dật. Chẳng qua chỉ là đi ăn cơm xã giao với khách hàng
quan trọng, kí tên vào một số văn kiện quan trọng, những việc vặt vãnh hay gì
đó còn lại đều để nhân viên cấp dưới có thể là trợ lí sắp xếp thỏa đáng.
Nhưng tôi không nghĩ tới, làm một giám đốc
lại phải xử lí nhiều việc lớn nhỏ như vậy, bận tối mày tối mặt.
Từ lúc đi vào phòng làm việc cho tới bây
giờ, Chu Dật vẫn đều nhíu chặt lông mày, sắc mặt cũng không tốt. Tuy rằng
«Phong Dật kim cương» chỉ là một thương hiệu dưới trướng tập đoàn Hác Phong
nhưng quy mô không nhỏ, cho nên áp lực công việc phỏng chừng cũng không nhỏ.
Đột nhiên, điện thoại di động trong túi
quần rung lên, mở ra xem, đúng là một tin nhắn của Lý Đông Lâm gửi đến:
Đạm Đạm, nói lời xin lỗi với a