Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326963

Bình chọn: 9.5.00/10/696 lượt.

ời qua lại, nhưng bà chủ nhà thủy tạ

rất tốt.

Bên ngoài nơi này kẻ đến người đi tấp nập,

đối diện nó chính là khu mua sắm sầm uất nhất thành phố A. Tầng thứ nhất ngay mặt

đường là một cửa hàng kim cương nổi tiếng, trang hoàng lộng lẫy, tựa như tất cả

những viên kim cương bên trong đều đua nhau phát sáng, ra vào đó chỉ có những kẻ

giàu sang. Tôi đã vào nơi ấy vài lần khi mẹ còn là quản lý cửa hàng, cho nên mấy

chị nhân viên bán hàng bên trong đều biết tôi.

Thế nhưng hôm nay chỉ còn lại cảnh còn

người mất, từng đợt nhân viên cửa hàng đã thay đổi. Tôi cũng chẳng đặt chân đến

nơi đó nữa, chỉ ngồi tại nhà thủy tạ này lẳng lặng dõi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôi bỗng nhiên nhìn thấy Chu Dật hiên

ngang đi ra khỏi tiệm kim cương. Tôi nghĩ mình nhìn lầm, dụi mắt lại lần nữa,

quả thật không sai: Đó chính là bản sao thu nhỏ của Chu Dật.

Một giáo viên phổ thông bình thường cũng

có thể ra vào cửa hàng kia sao? Tôi nhíu mày nghĩ.

Tuy nhiên mấy giây sau, suy nghĩ ấy đã

tiêu tan, có khi người ta chỉ lượn vào dòm ngó cho no con mắt mà thôi.

Vừa nghiêng đầu, tôi lại thấy một gã

trung niên cung kính tiễn Chu Dật ra ngoài. Lão béo ụ ấy tôi biết, ông ta là

nhân viên duy nhất mà cửa hàng không thay đổi… Khi mẹ còn làm việc ở đó, gã ta

là phó quản lý.

Bình thường mấy người như gã chỉ tiếp

đãi khách quý.

Nhìn thấy ông phó quản lý đối đãi rất

cung kính với Chu Dật, có vẻ như nói gì nghe đó, làm tôi chẳng biết phản ứng

gì. Thầy Chu cũng được coi như là người giàu có ư?

Tôi cẩn thận nhớ lại chiếc xe, căn hộ

anh ta dùng… tất cả rất xứng đáng với mức thu nhập của một giáo viên dạy trung

học, chứ không giống với những thứ mà một cậu ấm nên dùng. Dĩ nhiên, trừ việc

toàn thân anh ta tỏa ra một khí chất sang trọng, thì tôi không thể không thừa

nhận. =_=

Trong đầu tôi lạnh run, khi xuất hiện

hình ảnh người ta vây quanh Chu Dật kêu lên: “Thiếu gia, Chu thiếu, Chu công tử,

Dật gia

Tôi đang chìm trong cảm giác ớn lạnh,

thì Chu Dật đã băng qua đường, mở cửa nhà thủy tạ bước vào. Bên trong chỉ có

tôi và một người khách, anh ta lập tức bước lại đây.

Tôi nhìn anh ta chằm chằm, tưởng tượng tới

cảnh anh ta bị một đám nữ vệ sĩ bao quanh…

Anh ta chỉ vào mặt tôi: “Đây là vẻ mặt

gì?”

Tôi vội vàng xua tay: “Không, không có

gì đâu ạ. Bỗng dưng thấy thầy đẹp trai quá.”

Môi anh ta nhếch lên, tâm trạng xem ra rất

tốt. Miệng tôi cũng cong lên một cách tự kỉ.

Tôi không nhịn được tò mò, đợi anh ta ngồi

xuống, liền hỏi ngay: “Thầy, thầy mua nhẫn cho bạn gái à?”

Anh ta sửng sốt nhìn tôi bằng ánh mắt phức

tạp, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Vừa rồi em nhìn thấy thầy hả?”

Tôi vốn chỉ có ý định trêu ngẹo, không

nghĩ tới anh ta lộ ra ý nghiêm túc, tôi gật nhẹ đầu: “Vâng, em thấy thầy đi với

phó quản lý ‘Phong Dật kim cương’ đấy.”

Anh ta đưa mắt nhìn bảng hiệu ‘Phong Dật

kim cương’ ở đằng đối diện, giọng không lạnh không nhạt, nói: “Em quen với viên

quản lý?”

Bấy giờ tôi mới biết mình nói hớ, càng

không muốn để người khác biết chuyện trong nhà. Đối mặt với ánh mắt hoài nghi của

anh ta, tôi đành thú thật: “Vâng ạ, trước kia mẹ em làm việc ở đó.”

Anh ta im lặng nhìn Phong Dật kim cương,

một lúc lâu sau mới nhàn nhạt nói: “Viên quản lý là bạn tôi.”

Tôi gật đầu. Hóa ra là như vậy, còn tưởng

đâu anh ta định che giấu thân phận cao quý nữa chứ.

“Ùm, thầy làm thầy giáo là được rồi.”

Anh ta bị câu nói bất ngờ của tôi làm

nghẹn họng, sau đó cười nhẹ hỏi tôi: “Là ai ngay từ đầu nói thầy không xứng làm

giáo viên nhỉ?”

“Giờ thay đổi suy nghĩ không được sao thầy?”

Tôi hỏi lại.

Lúc học lớp mười tôi đã có năng khiếu đặc

biệt tốt trong môn Ngữ Văn. Môn hóa hơi kém một chút, vốn hôm nay anh ta sẽ phụ

đạo thêm Ngữ Văn cho tôi… Ai dè anh ta lại cầm theo mấy quyển sách khoa học tự

nhiên.

Tôi giật bắn người, thì ra anh ta là một

giáo viên toàn năng sao?

“Thầy ơi, hồi trước còn học phổ thông,

thành tích của thầy tốt không?”

Tay anh ta nắm thành quyền chống cằm, miễn

cưỡng nhớ lại, nói: “Không tốt, cũng nổi loạn giống y chang như em.”

“Này này, thầy không phát hiện ra bây giờ

em đang cải tà quy chánh sao?”

Anh ta cười ha hả, đưa tay xoa đầu tôi

như vuốt ve một con cún nhỏ, làm tôi bực bội: “Em có phải là cún con đâu, thầy

đừng xoa đầu như thế.”

Anh ta phớt lờ, tiếp tục nói: “Thầy còn

nghịch hơn em, nửa tháng trước khi thi vào đại học, buổi tối thầy trốn học đi uống

rượu, đua xe với bạn bè.”

Wow, thì ra tuổi trẻ của Chu Dật cũng là

thiếu niên lắm nhiệt huyết nha. Tôi bỗng cảm thấy thân thiết với anh ta, còn

xém muốn kề vai sát cánh: “Hóa ra Chu Dật thầy còn có đoạn lịch sử huy hoàng

như thế, em còn tưởng thầy chỉ là con mọt sách.”

“Nhưng con mọt sách không xảo quyệt giống

thầy!”

Anh ta nghe xong sửng sốt, sau đó cười

ha ha: “Em… gọi tôi là thầy Chu.”

Tôi khinh thường bĩu môi.

Vừa cùng anh ta tâm sự, vừa nghe anh ta

giảng bài thật sự vui vẻ và thoải mái hơn so với tưởng tượng của tôi rất nhiều.

Sau mấy tiếng trôi qua, anh ta đề nghị nghỉ ngơi chốc lát, tôi ra quầy bar lấy

hai ly nước, đưa cho an


Insane