XtGem Forum catalog
Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327274

Bình chọn: 9.00/10/727 lượt.

hất định không phải là

một người thuộc loại siêu việt như cô nàng, cô nàng là chuyên về ban khoa học

xã hội, tôi là chuyên về ban khoa học tự nhiên, tôi thậm chí còn tưởng tượng ra

việc hai chúng tôi kết hợp với nhau, nói không chừng sẽ tạo ra cao thủ đấy.

Đối với tôi, ý nghĩ này chẳng trong sạch,

Lăng Linh cười nhạt, tôi xấu hổ cúi thấp đầu.

Cuối cùng cũng chịu đựng hết một tiết Ngữ

Văn, tôi đang ngồi tại chỗ mệt mỏi duỗi thắt lưng, chợt nghe thấy Lục Hạo đứng ở

cửa gọi tên tôi: “Chu Đạm Đạm, có người tìm!”

Tiếng tru lên của hắn phá tan sự yên

tĩnh trong phòng học, mấy bạn học phía trước đều ngẩng đầu nhìn người ngoài

phòng học rồi lại nhìn tôi.

Tôi đứng dậy trừng mắt với Lục Hạo, từ

phía sau đi đến trước bục giảng.

Chu Dật đang sửa bài tập, thờ ơ giương mắt

lên, sau đó vẻ mặt vô hồn cúi xuống, giống như tôi là người vô hình vậy. Tôi bước

nhanh tới cửa phòng học.

Lí Đông Lâm đưa quyển vở ghi bài Tiếng

Anh của hắn qua: “Đây là những ghi nhớ ngày hôm nay, nội dung trọng điểm tớ đều

đánh dấu giúp cậu rồi.”

Tôi vội vàng nhận lấy: “Cảm ơn cậu nha.”

Hắn thản nhiên cười: “Không có việc gì,

tớ đi xuống trước đây.”

Trở lại chỗ ngồi, Lăng Linh nháy mắt với

tôi, tôi biết ý của cô nàng, cũng nhe răng trợn mắt làm một vẻ mặt kì quái, sau

đó vùi đầu nghiên cứu vở ghi chép của Lí Đông Lâm.

Lí Đông Lâm là lớp trưởng của lớp Đinh

Trạch, năm này qua năm khác tên đều duy trì đầu bảng, tôi đã nghe nói qua tiếng

tăm của hắn từ lâu, chẳng ngờ hắn lại là bạn bè của Đinh Trạch, Đinh Trạch giới

thiệu cho chúng tôi quen nhau, tôi và hắn cũng tự nhiên mà quen thân hơn, nhưng

mà phần lớn cũng đều là đem vở ghi chép đến giống như hôm nay vậy.

Mạch suy nghĩ của cô giáo Tiếng Anh ban

chúng tôi vô cùng lộn xộn, có đôi khi tôi cũng bị bà ấy quay đến chóng mặt,

nghe nói giáo viên Tiếng Anh của lớp Lí Đông Lâm là dạy tốt nhất trong tất cả,

tôi liền vác da mặt dày đi mượn vở ghi chép của hắn.

Trước đây, lúc chưa quen Lí Đông Lâm,

luôn nghe nói hắn tự cao tự đại, ỷ vào sự tài giỏi và lớp vỏ bọc bên ngoài dễ gần

của mình, thật sự là không coi ai ra gì.

Đối với người thật sự tiếp xúc mới phát

hiện cậu Lí Đông Lâm này không chỉ hiền lành mà còn rất nhiệt tình, không giống

với những học sinh có thành tích tốt khác không chịu tiết lộ phương pháp học tập

của họ.

Nhưng thực chất bên trong lại lộ ra thói

kiêu ngạo, nguyên nhân đại khái là từ việc lấy tư cách ưu tú mà hình thành nên.

Lục Hạo thấy tôi đang cầm vở ghi chép của

Lí Đông Lâm như báu vật mà đọc, cợt nhả chạy đến chỗ ngồi của tôi, không chút

nào kiêng nể đến hình tượng của tôi lớn tiếng nói: “Nè, Chu Đạm Đạm, cậu và Lí

Đông Lâm sao lại quen nhau hử? Lẽ nào hai cậu đang…”

Nghe thấy giọng điệu trêu chọc này của hắn,

mọi người xung quanh không hẹn mà cùng cười trêu…

Tôi ai oán ngẩng đầu: “Làm sao có thể…”

Sau đó ngẩng đầu, len lén ngắm Chu Dật

đang ở trên bục giảng, nhưng hình như anh ta không nghe được, chăm chú cầm bút

máy vạch vạch vẽ vẽ, trong nháy mắt tôi lại rớt xuống thung lũng.

Sinh hoạt lớp buổi chiều, toàn bộ các lớp

năm ba trong nhà trường được phổ biến thông báo, không ngờ là cho chép các lớp

năm tham gia đại hội thể dục thể thao của nhà trường.

Ngay tức thì, tầng học của đám năm ba

chúng tôi bỗng nổ tung, tất cả tầng trên tầng dưới đều là âm thanh xôn xao reo

hò, thậm chí có người còn không ngừng tung hô muôn năm.

Lớp chúng tôi cũng điên cuồng, đặc biệt bọn

Lục Hạo là một nhóm người nhiệt huyết.

Trước đây, khóa năm ba của Nhất Trung đều

không được phép tham gia đại hội thể dục thể thao, ngày trước, lúc chúng tôi ở

trên sân tập hoan hô nói cười, luôn luôn thấy một đám anh chị khoá trên liều

lĩnh, phản động, oán hận hùng hổ đi tới đi lui trên dãy tầng học của năm ba.

Cho nên lần này chúng tôi đặc biệt may mắn,

không biết chừng là có vị nào đã báo cáo với Hội đồng Giáo dục đây là một quyết

định không sáng suốt nhất, mới đổi lại cho chúng tôi cơ hội vận động đáng quý

này.

Lục Hạo lợi dụng nhảy lên ghế: “Thầy

Chu! Em đăng kí tham gia chạy năm nghìn mét nam.”

“Em đây đăng kí nhảy cao!”

“Em đăng kí… Đội cổ động viên!”

“Ha ha ha ha ha ha…”



Tôi cũng bị bầu không khí này kéo đi,

đang ngồi thảo luận với Lăng Linh về việc chơi thế nào trong đại hội thể dục thể

thao.

“Tớ cũng không muốn tham gia hạng mục

nào, cùng lắm là vẽ tranh cổ động cho lớp chúng ta, cậu thì sao Đạm Đạm?”

“Tớ không biết đâu, nhưng mà đây là đại

hội thể dục thể thao cuối cùng của chúng ta, nhất định phải quý trọng.”

Lúc năm nhất, tôi đặc biệt thích đại hội

thể dục thể thao, từ Trung học cơ sở đến Trung học phổ thông, đại hội thể dục

thể thao mùa đông hàng năm thời tiết đều cực kì đẹp, mặc dù trời vẫn lạnh,

nhưng bầu trời sẽ luôn luôn có ánh nắng mặt trời lan ra xung quanh, mỗi năm học

sinh đều đắm chìm vào ánh nắng rực rỡ của mùa đông, cười đến vô cùng sáng lạn,

âm nhạc trên sân tập khiến lòng người phấn khởi, hỗ trợ cho âm thanh hò hét đều

khắc thật sâu trong kí ức của tôi.

Sau khi tan học, một đám người ồn ào

chen nhau chạy đến ph