khác đều không có ở trong phòng, chỉ có mình cô đang chán nản ngồi trên
giường.
“Máy tính của em đâu?”, Trâu Bác thấy trên bàn của Quách Liên Hoa không có máy tính liền hỏi.
Quách Liên Hoa chỉ vào chiếc bàn ở lối ra vào, trên đó có chiếc máy để bàn, màu hồng phấn rất đẹp.
“Em không có máy tính, nhưng em làm hỏng máy tính người khác, giờ em rất sợ lúc về bạn ấy sẽ mắng em. Hôm thứ Sáu, em nói với bạn ấy là muốn mượn
máy tính để tìm tài liệu, nhưng không ngờ bạn ấy đổi mật khẩu. Em lén
vào bằng mật khẩu cũ thế là máy tính treo luôn”, Quách Liên Hoa nói với
vẻ vô cùng đáng thương.
Trâu Bắc tuy là nam sinh nhưng cũng hiểu
được tâm tư nữ sinh đó. Chẳng qua là cô gái ấy không muốn cho Quách Liên Hoa mượn máy tính nên đã giở chút thủ đoạn. Ngay lập tức, trong suy
nghĩ của Trâu Bác, Quách Liên Hoa giống như chú cừu non bị thương, yếu
đuối, bần hàn, bị người khác lăng nhục, khiến Trâu Bác rừng rực tấm lòng muốn bảo vệ cô.
Trâu Bác sửa xong máy tính rất nhanh. Quách Liên Hoa ngồi sau anh, cô dùng nước hoa, tuy là loại nước hoa rẻ tiền nhưng
hầu như nam sinh rất khó phận biệt được giá cả của những loại nước hoa.
Trâu Bác chỉ cảm thấy phía sau lưng mình phảng phất hương thơm, đó là
mùi rất riêng của con gái, thoang thoảng, ngọt ngào, khiến anh thổn
thức.
“Ở đây, trước kia còn có QQ bản 2011, nhưng dùng cứ trục
trặc suốt”, Quách Liên Hoa khom lưng sán đến chỉ vào màn hình mà nói.
Trâu Bác khắp người run run, chỉ cảm thấy phía sau mình thật mềm mại,
thơm ngát, bản thân dường như cũng chạm phải một luồn điện cao áp, tất
cả các tế bào đều bị kích động run lên cầm cập, chộn rồn nhức nhối.
Còn Quách Liên Hoa lại dường như không hề quan sát: Đôi gò bồng đảo của cô đã chạm phải lưng Trâu Bác.
Cứ như thế, Quách Liên Hoa ba lần bốn lượt khom người xuống phía trước,
chỉ vào màn hình rồi nói, ngực nhiều lần chạm vào lưng Trâu Bác mà cô cứ coi như không có chuyện gì xảy ra.
Mấy lần trêu ghẹo như thế,
nhiệt huyết tình yêu ở độ tuổi thiếu niên của Trâu Bách căng tràn, đầu
óc không còn suy nghĩ được gì, anh quay người lại, ôm lấy Quách Liên
Hoa.
Nếu bạn cho rằng Quách Liên Hoa khi đó lập tức lửng lơ con
cá vàng với Trâu Bắc thì bạn đã hoàn toàn sai lầm. Bởi Quách Liên Hoa
không phải cô gái xinh đẹp nhưng ngu xuẩn, có hành vi phóng khoáng.
Trâu Bác vừa kéo Quách Liên Hoa lại, cô lập tức sợ hãi, phẫn nộ, thẹn thùng đầy Trâu Bác ra.
“Anh làm gì thế?”, Quách Liên Hoa lập tức đi đến bên cửa, tỏ ra là một người con gái trong sáng, mạnh mẽ, nhưng ánh mắt đáng thương của cô lại như
một chú cừu non vừa bị bạo hành.
Trâu Bác kinh ngạc trước sự phản ứng của Quách Liên Hoa, nhưng anh đã phân tích đáp án: Hóa ra cô ấy
không quyến rũ mình, hóa ra cô ấy không cố ý, hóa ra mình quá kích động, quá cầm thú rồi.
“Xin lỗi, anh không cố ý. Anh, anh…”, Trâu Bác
vội giải thích, nhưng anh vẫn còn thiếu kinh nghiệm của những tên lưu
manh, nhất thời không thể nghĩ ra có gì để giải thích cho sự kích động
tâm lý vừa rồi của mình.
Khi Trâu Bác tỏ vẻ mặt lúng túng, Quách
Liên Hoa nở một nụ cười vừa miễn cưỡng vừa e thẹn, cô rụt rè nhìn Trâu
Bắc, im lặng không nói. Khi Trâu Bác nhìn biểu hiện đó thì cho rằng cô
ấy đã bỏ qua cho mình, trong lòng mới nguôi ngoai đi nhiều.
Sau khi Trâu Bắc đi từ phòng ký túc của Quách Liên Hoa ra, trong lòng có rất nhiều suy nghĩ đan xen.
Anh vừa có sự cảm thông, lại vừa có dục vọng, đồng thời còn có một chút
kính nể và yêu thích đối với người con gái xinh đẹp này. Cô ấy bỗng trở
thành một chiếc cây cắm sâu vào trong lòng anh, mau chóng lớn lên, nở ra những cánh hoa đung đưa, thỉnh thoảng xuất hiện trong ý nghĩ, tung tăng nhảy múa khiến anh rạo rực. “Mấy hôm nay anh có
điều gì đó rất lạ, hình như luôn suy nghĩ viển vông đi đâu đó” Những tâm tư thường ngày của Trâu Bác không có gì lọt khỏi mắt Bạch Tiêu.
Trâu Bác nhìn Bạch Tiêu với bộ ngực phẳng lì như sân bay, tỏ ra lạnh nhạt và chẳng hứng thú gì, trong lòng có một nỗi bực bội mà không thể nói ra.
Tất cả sự trong sáng, nhã nhặn, lương thiện vốn có của Bạch Tiêu bây giờ đều trở thành nhạt nhẽo, vô vị, hoàn toàn không làm cho anh rung động
như luồng điện cao áp chạy ngang qua giống như Quách Liên Hoa.
Bản năng giống đực chính là tính động vật rõ ràng quá mức.
“Không, là do em nghĩ nhiều thôi”, Trâu Bác chậm rãi giải thích cho Bạch Tiêu.
“Em có chuyện muốn hỏi anh, có phải thật sự là anh trúng xổ số không? Anh
biết không, mấy tháng nay anh và em đã tiêu hết hơn năm mươi vạn tệ
rồi”, Bạch Tiêu thực sự không thể giấu nỗi hoài nghi trong lòng được
nữa, cô lấy hết dũng khí hỏi Trâu Bác xem có thật sự là anh được ông
trời ban cho giàu có bất ngờ không.
“Em chỉ cần tiêu tiền là được rồi, hỏi nhiều như vậy để làm gì?”, khi tâm tư người đàn ông không gửi
gắm về nơi người phụ nữ thì những câu mà anh trả lời cô sẽ luôn mất kiên nhẫn.
“Thế khoản tiền đó từ đâu mà đến? Có phải anh đã làm chuyện gì đó phi pháp không?”, Bạch Tiêu quyết hỏi cho rõ chân tướng.
“Sao em phiền phức thế? Có phải em muốn bới móc anh không? Số tiền này không th