p, giọng nói dịu dàng kèm theo một chút áy náy: "Đau nhiều không?"
Ngẩng mặt hướng đến ánh mắt thâm tình chân thành của hắn, tự nhiên cảm thấy dao động không ngừng, khó chịu trên tay theo động tác của hắn mà giảm đi vài phần. Tôi quay mặt, cắn môi nói: "Ổn rồi, tốt hơn nhiều".
Hi Âm vuốt ve từng tấc da thịt của bàn tay tôi, hết sức mềm mại. Giữa ngón cái và ngón trỏ của hắn có một vết chai nhỏ, thô ráp kích thích ra cảm giác tê dại.
Qua một lúc lâu, hắn bỗng nhiên gọi tôi: "Tiểu Mai".
Tôi nghe tiếng ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú của Hi Âm chợt phóng to ra trước mắt tôi, tôi chưa kịp phản ứng chuyện gì, đôi môi liền bị một thứ ấm áp ngăn chặn.
"Ưm...". Bỗng nhiên mọi thứ như vậy, tôi kinh ngạc quên cả thở, trong phút chốc đầu óc trống rỗng, giống như bị người ta niệm chú cố định lại, thân mình không thể động đậy.
Đôi môi hắn mỏng mà mềm mại, uyển chuyển cọ sát cánh môi tôi, tay hắn vốn nắm tay tôi không biết từ lúc nào lẳng lặng chuyển sang bên hông.
Nhưng mà trong chớp mắt, hắn lại rời khỏi tôi, ánh mắt dào dạt không thôi: "Tiểu Mai..."
Tôi theo bản năng dùng tay sờ sờ vào môi mình, 'nụ hôn bất ngờ' trong im lặng mới vừa rồi không thể tự kìm chế nổi. Hình như có một ngọn lửa từ hai bên tai cháy lan ra, làm cho mặt tôi đỏ tía tai, thất thường, khó thở...
Mới vừa rồi là hắn...hôn tôi? Mới vừa rồi đúng là hắn hôn tôi!
Nhưng...nhưng...nhưng..........nhưng hắn là cao tăng đắc đạo, làm sao lại gần gũi nữ sắc chứ!
[Hi Âm: A di đà Phật, nữ sắc chỉ là mây bay ~ '>
Nếu là trong tiểu thuyết bình thường, sau khi tiểu thư bị người ta cưỡng hôn, thông thường sẽ cho tên đăng đồ tử* kia một cái tát, yểu điệu nói: "Đồ háo sắc, dám sàm sỡ ta!"
*đăng đồ tử: chỉ những tên háo sắc
Nhưng Hi Âm...Tôi...Hắn sàm sỡ tôi sao? Cẩn thận đứng dậy tính toán, hình như đây cũng không phải là lần đầu tiên. Lần trước hắn truyền khí cho tôi ở trong nước, cũng từng hôn tôi một cái.
Có lẽ nào, hắn có ý định hoàn tục?
Lúc ấy, tôi bị Hi Âm hôn hay bị Hi Âm sàm sỡ, tôi băn khoăn chưa quyết định được, nhưng lại quên mất chuyện quan trọng - vì sao hắn lại hôn tôi. Sau này muốn khơi lại, mỗi lần đều không khỏi cảm thán đầu óc của chính mình quá ngờ nghệch, thật là chậm chạp.
Thân hình Hi Âm khẽ nhúc nhích, bất động thanh sắc siết chặt tay, gắt gao ôm tôi trước ngực. Vì vậy tôi lợi dụng một tư thế khuất trước ngực hắn, khiến cho người đi đường liên tục nhìn vào, chỉ trỏ. Tôi xấu hổ không thôi, muốn di chuyển, thế nhưng thân mình không tự chủ được xụi lơ trong ngực hắn, tránh ra không được.
"Tiểu Mai, trước đây nàng từng nói với ta, quá khứ của nàng chỉ khiến cho nàng toàn thân thương tích và giấc mơ sâu hoắm lúc đêm khuya, nàng không muốn nhớ lại nó. Nàng còn nói, nếu ông trời sắp xếp cho nàng lưu lạc vào trong chùa, có lẽ là cho nàng cuộc đời mới, nàng nguyện ý an ổn với số trời, cả đời không lìa xa". Hắn nói bên tai tôi, hơi thở ấm nóng tùy tiện phả ra, không khác gì đổ thêm dầu vào lửa, tha thiết nói: "Những lời này, còn có ý nghĩa không?"
Tôi lúng túng gật đầu: "Còn".
"Vậy...Bùi Lãm thì sao?"
"Ấn tượng của ta đối với hắn giới hạn ở ngày ấy, trong chùa Đại Lôi Âm xa xa thấy một gương mặt, ngoài ra không có cảm giác nào khác". Đánh giá vẻ mặt của hắn, tôi thử nói: "Trước đây ta có biết hắn, đúng không?"
Im lặng trong nháy mắt, Hi Âm kiên định nói với tôi: "Không cần truy cứu chuyện cũ, nàng chỉ cần nhớ rõ hiện giờ nàng cũng không biết hắn, vậy là đủ rồi".
Khi trở lại Tang phủ lúc chạng vạng, lại thấy một màn kịch thần bí - chỉ thấy đèn đuốc sáng trưng trong phòng, mĩ nam mặc cẩm bào ngồi ngay ngắn trên ghế, tay cầm chén trà hoa xanh thản nhiên uống trà. Tang lão gia ngồi kề đó, hai người trò chuyện rất vui vẻ.
Chỉ nghe Tang lão gia nói: "...Nếu tiểu nữ không bị bệnh thành tình trạng như hiện nay...lão phu...ôi!"
"Tang lão gia yên tâm, việc này ta sẽ mau chóng cho người điều tra rõ ràng. Dù sao Lâm Tranh và Tang tiểu thư cũng đã có hôn ước từ trước, có thế nào cũng không để cho người khác có cơ hội nói Tang lão gia là người không giữ lời. Đứa nhỏ Minh Hiên này từ bé đã bị người ta chiều hư, nếu quả thực là hắn thất lễ, ta sẽ bắt hắn chịu đòn nhận tội với Tang lão gia". Mĩ nam mặc cẩm bào buông chén trà, mỉm cười nói: "Bấy lâu nay nghe Tang phủ chính là Tây Nam lâm viên đứng đầu Cẩm Thành, hôm nay nhìn thấy, quả là danh bất hư truyền. Muốn ở quý phủ làm phiền mấy ngày, nếu có chút không tiện, mong Tang lão gia rộng lòng tha thứ".
Tang lão gia được sủng mà kinh hãi, trợn tròn cặp mắt đục ngầu, chắp tay thở dài nói: "Thái...Bùi công tử nói quá lời! Công tử đường xa từ kinh thành đến, lão phu là chủ nhà nên tận tình. Công tử không ghét bỏ tệ xá quê mùa, quả thực là vẻ vang cho tệ xá, sao lại không tiện chứ?". Nói xong gọi quản gia hỏi: "Quản gia, phòng nghỉ chuẩn bị ổn thỏa chưa?
Quản gia cung kính trả lời: "Bẩm lão gia, tất cả đều chuẩn bị ổn thỏa". Nói xong, ông ấy liền đưa mắt ra hiệu cho đoàn tùy tùng của mĩ nam mặc cẩm bào đến phòng nghỉ đặt hành lý.
Bước chân Hi Âm dừng một chút, trên mặt vẫn là vẻ thản nh
