Old school Swatch Watches
Thiên Nga Đen

Thiên Nga Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328565

Bình chọn: 8.5.00/10/856 lượt.

ra như vậy? Đã 15 tuổi rồi, còn kiểm soát chặt

chẽ tiền tiêu vặt của cô, gia đình cô cũng không phải là không có tiền, không

cho tiền thì ít nhất cũng phải quan tâm quan tâm đến con gái một chút, 14- 15

tuổi, đây là thời điểm các cô gái dậy thì nhanh nhất, chuyện quần áo nhỏ không

thể mặc là thường xuyên, làm mẹ thế nào lại không chú ý đến điều này?

“Dì Diệp cũng thật là,

dì không phát hiện ra quần áo của em nhỏ đi sao, sao em không nói với dì?” Tiêu

Lỗi trìu mến nhẹ vỗ về mái tóc dài của Mộ Tình. Mộ Tình nhăn mặt cau mày: “Anh

không được nói mẹ em như vậy, do mẹ em quá bận, nên đã quên.”

Tiêu Lỗi nhún vai:

“Được rồi, anh không nói. Anh dẫn em đến trung tâm mua sắm để mua, em yên tâm,

anh có mang tiền. Con gái không mặc nội y sao được, ảnh hưởng đến sự phát

triển.” Mộ Tình cười với anh, trong lòng ngọt ngào .

Thời gian họ biết nhau

cũng không phải dài, nhưng giống như đã biết nhau mấy trăm năm về trước, không

cảm thấy xa lạ, cô có tâm sự gì đều sẵn sàng nói với anh, cho dù đó là tâm sự

không thể nói với người khác, bản thân anh cũng giống như cô, có thể chia sẻ

bất cứ điều gì.

Sau khi đến trung tâm

mua sắm, họ đến một cửa hàng nội y, nhân viên bán hàng nhiệt tình giúp Mộ Tình

đo kích cỡ, lại giới thiệu vài kiểu nội y thích hợp với một cô gái cho cô. Mộ

Tình chọn vài kiểu mình thích vào phòng thay đồ mặc thử, cuối cùng chọn hai

cái, một cái màu hồng có in hình gấu, một cái màu trắng có hoa, đều rất đáng

yêu. Mặc vào người, cô cảm thấy thật hài lòng.

Tiêu Lỗi đến quầy thu

ngân thanh toán tiền, thấy tinh thần của Mộ Tình tốt hơn nhiều so với trước

kia, cũng không còn co ngực thu vai nữa, nắm tay cô đi vào thang máy. Thang máy

có nhiều người, Tiêu Lỗi ôm Mộ Tình vào lòng, không để cho người khác có cơ hội

tiếp xúc cô. Khung xương của cô nho nhỏ, ôm lấy không chút tốn sức. Mộ Tình tựa

vào vai anh, suy nghĩ, đây là anh muốn bảo vệ hay là ham muốn chiếm giữ, ở

trong thang máy, dường như không cần che chở cho cô kỹ như vậy?

Hơi thở của anh phà vào

gáy cô, nhiệt độ cơ thể lờ mờ xuyên thấu qua lớp áo sơ mi mà tập kích cô, cả

người cô được bao bọc trong thế giới nhỏ ấm áp của anh, rất có cảm giác an

toàn, loại cảm giác này cô chưa trải nghiệm qua bao giờ. Hít một hơi thật sâu,

hương vị trên người anh cũng rất dễ chịu, nhàn nhạt có một chút vị bạc hà mát

lạnh.

Mộ Tình nói: “Hết bao

nhiêu tiền? Đợi em có tiền sẽ trả lại cho anh.” Tiêu Lỗi cúi đầu và hôn cô:

“Đừng khách sáo với anh, không có bao nhiêu tiền, không cần trả anh.”

Mộ Tình lắc đầu: “Không

được, em không thể luôn nhận quà tặng của anh.” “Tại sao không thể, anh vui khi

mua cho em, lại không tốn bao nhiêu tiền. Em nghĩ xem em muốn gì, anh đều mua

cho em.” Tiêu Lỗi cười với cô, lời ngon tiếng ngọt nói cô không cần cân nhắc.

Hoàn cảnh gia đình anh ưu việt, tốn vài trăm đồng mua nội y cho cô, thật sự

không là gì cả.

Mộ Tình có chút suy

nghĩ nhìn anh, lập tức cúi đầu, không nói gì. Tiêu Lỗi sợ cô hiểu lầm ý tứ của

mình, nhanh chóng nói: “Anh mua cho em bất cứ thứ gì em muốn đều do anh tự

nguyện, anh không cần em báo đáp gì cả, em không cần mang gánh nặng tâm lý. Mộ

Tình, em sẽ không tức giận chứ, không phải anh đang khoe khoang đâu.”

Lúc này Mộ Tình mới

ngẩng đầu: “Em không nghĩ như vậy, em chỉ muốn nói, anh thật tốt.” “Thật không,

em cảm thấy anh rất tốt à?” Tiêu Lỗi nở nụ cười. Còn điều gì có thể cảm động

hơn so với một lời khen của người yêu trong tình yêu đôi lứa?

Mộ Tình gật đầu rất

nghiêm túc. Tiêu Lỗi càng hạnh phúc, ôm lấy eo cô: “Chốc nữa lên xe em lại cho

anh ôm một cái nha.” Mộ Tình nhăn mũi: “Em đã nói gì nào, anh không có khả năng

không mưu cầu báo đáp. Tuy rằng anh không cần tiền của em, nhưng anh muốn em

cho anh ôm một cái, cái này không được tính là mưu cầu à.”

Tâm tư của cô bé này

thật linh hoạt, Tiêu Lỗi có chút ngượng ngùng, cười nói: “Cái này không giống,

cho dù anh không mua gì cho em hết, anh muốn ôm em một cái, chẳng lẽ em không

cho anh ôm?” “Cũng không nhất thiết.” Khóe mắt Mộ Tình thông minh nhìn lướt

qua, ánh mắt đáng yêu giống như một tiểu hồ ly.

Lên xe, Tiêu Lỗi ôm Mộ

Tình vào lòng, anh in nụ hôn đầu tiên lên môi cô. Trước kia, anh chỉ hôn lên má

cô, chiều nay, anh muốn nhiều hơn nữa.

Lúc đầu cô còn ngây

người, không biết tại sao anh đưa cô lên ghế sau của xe, đến khi anh ôm cô ngồi

lên đùi, mới biết anh có ý định xấu, nhưng sau khi ngồi vào trong không gian

nhỏ hẹp, cô không có chỗ nào để tránh, chỉ có thể để mặc anh liếm hôn môi cô.

Ngứa ngáy, đầu lưỡi của anh trong miệng cô liếm mút, khiến cho cô trầm mê trong

đó.

Anh không chút che giấu

khát vọng đối với cô, hết lần này tới lần khác hôn cô, trong lúc vô ý bàn tay

trượt xuống ngực cô, nhẹ nhàng nắm lấy, thật mềm mại, sờ vào thật dễ chịu, cô

xấu hổ đỏ mặt, xoay chỗ khác, anh cũng nhanh chóng rút tay về, vì anh cảm giác

được vị trí nào đó bên dưới thân thể có phản ứng.

Vì để che giấu dục

vọng, anh buông cô ra, hai người ngồi lại ghế trước. Mộ Tình nhìn thấy hành

động cứng ngắc của anh, tay chân có chút luốn