khát được sống.
- Nếu một ngày, tôi không còn ở đây nữa, bác sĩ, hãy thay tôi nói với ông rằng tôi rất yêu ông ấy.
- Như….!
Bàn tay Quang nắm lấy tay như, anh có cảm giác bàn tay ấy đang run lên theo những nhịp nấc. Quang rút trong túi áo chiếc khăn và nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt của Như…
Bầu trời, gió ngút ngàn và mây lang thang vô định…
* * *
Thu hẹn Quang cuối tuần đi xem phim, anh đọc tin nhắn rồi bỏ đấy. Quang giờ không còn bất kì tâm trí nào để lo cho những việc khác kể cả Thu. Sô phận Thiên Sứ đang nằm trong tay anh và tất cả những nỗ lực giờ anh dành hết thời gian và tâm sức để tìm ra cách cứu cô gái ấy. Nếu như hai năm trước, định mệnh đã để cô ấy xuất hiện trong cuộc sống của anh chỉ là trong một phút xuất thần bấm máy thì chính lúc này anh càng thấy trân trọng người con gái cô đơn nhưng mạnh mẽ ấy.
- Anh sao thế, không gọi điện, không nhắn tin, thậm chí không muốn gặp mặt cả em. Thu phụng phịu.
- Anh bận.
- Anh lúc nào cũng lấy lí do bận bịu, nhưng dù nếu như có như thế, cũng phải cho em biết để em không lo lắng chứ.
- Anh xin lỗi, nhưng tạm thời, anh không có thời gian dành cho em.
-
Thu nghe xong câu nói ấy từ Quang rồi mắt ngân ngấn nước, Thu bỏ về. Quang đứng trước cổng viện rồi trở vào bệnh, nhìn lên ban công anh thấy Như đang đứng đó, hai tay đưa ra hứng nắng, dáng Như gầy và yếu đuối trong bộ đồ trắng.
“ Thiên Sứ, hãy ở lại nhé !”
Như bắt đầu cảm nhận rõ rệt những tác dụng của thuốc và trị liệu bằng hóa chất, tóc cô dần dần rụng và da bắt đầu sạm lại, cô cũng không còn cảm giác ngon miệng mỗi khi ăn mà thay vào đó là cảm giác đau đớn choán toàn bộ cơ thể. Việc nhìn rõ ràng mọi vật và nhớ chi tiết là điều khó khăn. Ngoài những kí ức gần nhất hoặc quá sâu sắc thì còn lại Như chỉ nhớ được mọi thứ mang máng…
Khối u bắt đầu to lên mà cách cuối cùng là Như phải đối mặt là phẫu thuật. Tuần cuối cùng để hoàn tất các thủ tục và những phương pháp trị liệu riêng Như có vẻ trầm lặng hơn. Như không nhìn thẳng vào mắt Quang mỗi khi cô đến, căn phòng màu trắng mỗi lần Quang đi qua anh thấy Như ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm. Những bó hoa bắt đầu ngả sang màu úa, từng cánh hoa vương vãi trên sàn nhà….
……..
…….
Như lại nhận được 1 bó hoa nữa, 1 bó violet đẹp dịu dàng. Trên đó có ghi số điện thoại. Như ngỡ ngàng rồi bấm máy. Số máy có lưu trong danh bạ.
Như ngần ngại, rồi tắt máy, trong đầu cô là đôi mắt nâu dịu dàng, cô mỉm cười…khẽ thả bó hoa xuống.
Như đứng trước khung cửa, lặng lẽ…
“Mắt nâu dịu dàng…cảm ơn anh, nếu như em còn có cơ hội…” Quang đưa tay lên xếp những chồng bệnh án ngay ngắn lại, rồi cầm chiếc cặp, tắt điện định để ra về. Ca trực kết thúc lúc 3 giờ sáng, có vẻ như đây là một đêm trực khá nhàn nhã.
Quang kéo cửa phòng đi ra, bỗng thấy Như đứng đó tự bao giờ. Anh lúng túng. Bó hoa violet, chiếc thiệp có ghi số điện thoại….hẳn là Như đã đoán được những bó hoa mà anh vẫn đều đặn gửi cho cô.
- Bác sĩ, à không, anh Quang, em có thể gọi anh như vậy chứ? Anh có thể nói chuyện với em một lát không?
Quang khẽ gật đầu, rồi khóa cửa lại.
Sân bệnh viện ánh đèn trên cao loang loáng, xa xa có tiếng ồn ào, chắc giờ này lại có bệnh nhân cần cấp cứu.
Sương đêm mỏng manh…
Như đứng quay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh.
- Hóa ra anh chính là người vẫn tặng em những bó hoa, những món quà ấy, ban đầu em thấy ngờ ngợ…giờ thì…
- Xin lỗi, đáng lẽ ra anh phải nói cho em sớm hơn…
- Cảm ơn anh, vì mọi thứ, vì những bó hoa, những câu chuyện hài hước, cả những lời động viên nho nhỏ. Thật sự em đã rất vui và mong chờ từng ngày để được nhìn thấy chúng…
- Ngoài việc là bác sĩ của em, anh chẳng thể làm điều gì cho em…
- Nhưng sao anh lại dành sự quan tâm này cho em?
Quang tự cảm thấy mình bối rối trước Như, trước ánh mắt tha thiết cô nhìn anh với thái độ ngạc nhiên.
- Chuyện này thật là điên rồ, nhưng thật ra, cách đây 2 năm, anh đã biết em trong một phút xuất thần bấm máy, nhưng kể từ giây phút ấy, em biết mất hoàn toàn không dấu vết. Anh đã kiếm tìm em nhưng mọi thứ trở nên vô vọng. Rồi như là định mệnh, anh gặp em, rồi chính anh đưa em vào bệnh viện, chính anh lại là bác sĩ sẽ điều trị cho em.
- Biết em….cách đây 2 năm ư?
Quang lôi trong cặp ra bức ảnh Thiên sứ mà anh vẫn gìn giữ và đem theo mình suốt 2 năm qua, anh trao cho Như.
Cô đón lấy, tay khẽ run run, cô gái trong bức ảnh chính là Như, với nụ cười tròn đầy, với khuôn mặt rạng rỡ ngập tràn hạnh phúc.
“Phải rồi, đây là mình, cách đây 2 năm, chính ngày này….”
Như xúc động, tiếng khóc bật ra một cách tự nhiên.
Quang đưa tay đón lấy Như vào lòng, vỗ nhè nhẹ lên vai cô, bờ vai bé nhỏ nép gọn trong vòng tay anh. Tiếng khóc cất lên đầy hờn tủi chất chứa bao nỗi niềm.
Họ đứng đấy, giữa ánh đèn cao áp bệnh viện, sương đêm giăng mỏng như làn khói trắng…
“Thiên Sứ, đừng khóc nữa…”
………..
………..
Như tỉnh dậy khi nắng sớm đã vào phòng, rèm cửa tung tóe…
Tấm ảnh của cô cách đấy 2 năm được đặt trên bàn, cô nhìn và chợt nhận ra rằng mọi thứ bây giờ đều là thật.
Cô định thần đứng dậy nhưng đầu óc chóng váng, cô ngã khụy trên lối đ