g cô, "Tới đây!"
Hắn cứ như thế chặn ngang eo Nguyệt Tiêm Ảnh ôm vào trong lòng, "Mau ngủ đi!"
Không lâu, tiếng hít thở đều đều truyền đến.
Đôi mắt sáng trong của Nguyệt Tiêm Ảnh không hiểu gì mà trợn to lên , đây là Ám Dạ Tuyệt sao? Đột nhiên lại dịu dàng như vậy khiến cho cô vô vùng lúng túng, cảm giác không chân thật như là đang nằm mơ vậy.
Cứ không chân thật như thế, có lẽ sẽ vẩy lên sóng gợn trong trái tim Nguyệt Tiêm Ảnh.
*************************
Sáng sớm, ánh sáng mặt trời xuyên qua kính thủy tinh vào nhà ăn.
Ám Dạ Tuyệt một bên lật báo chí xem một bên dùng bữa sáng đã thành thói quen của hắn. Thân là vệ sĩ của Ám Dạ Tuyệt , đương nhiên Nguyệt Tiêm Ảnh một tấc cũng không rời.
"Toàn bộ cái này đều là bánh mì lúa mạch không chứa đường?" Ám Dạ Tuyệt khép báo chí lại, đột nhiên hỏi.
Nữ giúp việc đứng ở một bên nơm nớp lo sợ, "Bẩm Tuyệt thiếu, bánh mì lúa mạch là bánh mì chứa lượng đường thấp nhất ."
"Ngồi" Ám Dạ Tuyệt kéo ghế dựa, mệnh lệnh Nguyệt Tiêm Ảnh đang đứng bên cạnh, đem bánh mì cùng trứng luộc để lên trước mặt cô, "Ăn."
"Nhưng, nhưng mà. . . . . ." Cô cũng giống như đám người hầu sau khi Ám Dạ Tuyệt ăn xong bữa sáng mới cùng nhau ăn , làm sao có thể ngồi cùng bàn với hắn?
Đôi mắt tối tăm lạnh lùng liếc cô một cái, "Nghe không hiểu lời nói của tôi, hay là muốn tôi nói lần thứ hai?"
Ám Dạ Tuyệt bưng ly cà phê đen lên uống một ngụm, nghiêng đầu nói với nữ giúp việc: "Một ly sữa nóng, không thêm đường."
Nguyệt Tiêm Ảnh cảm thấy kinh ngạc đối với hành động quái dị hôm nay của hắn, thì ra bởi vì ngày hôm qua hắn biết cô có "bệnh tiểu đường" .
Hiện tại trong lòng cô hình như là bình gia vị bị đánh đổ, ngũ vị hỗn tạp. Cô nói dối một cậu, ngộ nhỡ hắn biết sự thật có thể giận dữ hay không. Đối với hắn đột nhiên quan tâm, trong lòng cô cảm động xúc động đồng thời cũng mang theo một chút áy náy.
*************************
"Lệ. . . . . ." Tiếng gọi mềm mại quyến rũ từ cửa truyền đến.
Lãnh Mỹ Diễm không để ý vẻ thờ ơ trong mắt Ám Dạ Lệ, lắc lắc vòng eo mảnh khảnh đi đến gần hắn.
Ám Dạ Lệ nhìn chằm chằm văn kiện trong tay, không có nâng mắt liếc nhìn cô, "Từ khi nào tôi cho cô quyền lợi xông thẳng vào văn phòng của tôi rồi hả ?"
"Lệ, đã lâu rồi người ta không có nhìn thấy anh, người ta nhớ anh thôi. . . . . ." Giọng điệu làm nũng hoàn toàn kích thích toàn thân người khác nổi da gà.
"Tốt! Cô đã nhìn thấy tôi, bây giờ có thể đi!" Ám Dạ Lệ trực tiếp ra lệnh đuổi khách.
Lãnh Mỹ Diễm không chịu buông tha, vòng qua bàn, đi đếnbên người Ám Dạ Lệ, thân thể nghiêng tới trước dán vào trên thân hắn, "Lệ, chẳng lẽ anh không muốn người ta sao?"
Một mùi nước hoa nồng đậm xông vào mũi, Ám Dạ Lệ kéo căng mày kiếm, lộ ra vẻ phiền chán, "Cút ngay!"
"Anh làm gì mà hung dữ với người ta như thế!" Trên mặt Lãnh Mỹ Diễm bật ra tươi cười xinh tươi, "Nghe nói gần đây Ám Dạ đặt mua kiểu súng lục ATZ-7310 mới nhất ở nhà máy bên Đức, kiểu súng lục này nhẹ nhàng khéo léo, có vẻ thích hợp cho phụ nữ dùng. . . . . ."
Ám Dạ Lệ đột nhiên quay đầu nhìn cô , "Nguồn gốc tin tức của cô đáng tin cậy?"
Lãnh Mỹ Diễm liền biết chỉ cần nhắc tới Ám Dạ Tuyệt, khẳng định hắn sẽ cảm thấy hứng thú. Cô vặn vẹo eo nhỏ, ôm lấy cổ Ám Dạ Lệ, ngồi ở trên bắp đùi hắn, dùng nơi mềm mại đầy đặn cọ sát vào trong ngực hắn, "Lệ, em biết anh muốn báo thù, em sẽ dốc hết toàn lực giúp anh."
Từ cái bao nhỏ cô đưa ra một khẩu súng lục màu bạc, "Ám Dạ Tuyệt đặt hàng chính là kiểu súng lục này."
Đôi mắt âm lệ của Ám Dạ Lệ lóe sáng nhìn quét qua súng lục , đôi mắt bỗng dưng buộc chặt, xẹt qua một ánh sáng tuyệt lãnh, "Lần này cô làm không tệ!" Dường như khen thưởng, tìm tòi xé nát quần áo bó chặt trên thân thể cô.
"Lệ. . . . . . Em muốn, bây giờ liền cho em, có được không?" Lãnh Mỹ Diễm cười quyến rũ.
*************************
Nguyệt Tiêm Ảnh bưng một ly trà nóng tỏa ra hơi nước đứng ở trong sân, mặt đất khô héo tiêu điều. Tầm mắt không khỏi hướng tới vườn hoa tường vi phía đông —— một gian phòng nhỏ được hoa tường vi bao bọc, mặt tường màu trắng ngà đắm chìm trong giữa ánh nắng lạnh nhạt, thật giống như phòng nhỏ trong truyện thiếu nhi.
Một bụi hoa tường vi tươi tốt đua tranh nở rộ, mùi hương nhàn nhạt chậm rãi tỏa ra khắp nơi, màu sắc kiều diễm ướt át ở mua thu có vẻ đìu hiu. Hoa tường vi tựa hồ mang theo ma lực, mê hoặc Nguyệt Tiêm ảnh dần dần đi tới gần. . . . . .
Nhìn căn phòng nhỏ quen thuộc ngay tại trước mắt, cái mũi Nguyệt Tiêm Ảnh cái mũi dần dần chua xót, nước mắt che khuất tầm mắt. Dường như cô thấy bóng dáng Tuyệt ca ca cùng Lê ca ca bận rộn dưới hàng rào sắt . . . . . .
Hồi ức tốt đẹp từng màn hiện lên ngay trước mắt, thoáng như ngày hôm qua.
Bọn hắn vi cô gieo trồng hoa tường vi hiện tại lại được dồi dào như vậy, chỉ là cảnh còn người mất. Cô không phải là cô gái không lo không nghĩ như trước kia, được hưởng đủ ngàn vạn cưng chiều Mộ Trần Tuyết nửa rồi. Mà hắn, cũng không phải Tuyệt ca ca nguyện ý vì cô bắt chấp gian nguy rồi.
Nguyệt Tiêm Ảnh tiến lên một bước muốn đến thưởng thức hoa tường vì, đột nhiên cánh tay truyền đến
