Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325352

Bình chọn: 8.00/10/535 lượt.

”.

Trái tim nhảy loạn nhịp, cô hoẳng hốt cúi đầu, không dám nhìn anh,bốn bề yên tình có thể nghe tháy hơi thở êm nhẹ của anh.

Sơ Nguyên sư huynh ...”

Rất lâu sau, tim Bách Thảo mới bình ổn trở lại. Cô nghiêng đầunhìn Sơ Nguyên, anh vẫn thẫn thờ nhìn về phía bên kia hò, máy ngày nay, cô nhậnthấy anh luôn trong trạng thái như thế, hình như có tâm tư.

“... Anh có tâm sự gì phải không ?”

Cô đắn đo hỏi tồi lại sợ Sơ Nguyên sư huynh không thích bị hỏi quánhiều.

“Lộ rõ lắm sao ?”

Sơ Nguyên thoáng ngây ra, cười xoa mặt mình.

“Vâng”, Bách Thảo gật đầu.

“Cũng chẳng phải là không vui. “ Nghĩ một lát, khóa miệng anhthoáng cười: “Chỉ là không xua đi được nỗi lòng của mình”.

“Sao “?

Cô chăm chú lẵng nghe.

“Vừa muốn gặp người đó lại vừa không muồn”. Nụ cười của ánh thoángsầu muộn. “Vừa muốn cho người đó biết lại vừa không muồn”.

Bách Thảo ngây người.

“Bé ngốc”, Sơ Nguyên thở dài vò đầu cô, “không hiểu gì chữ? Cóđiều, nói với em thế này, lòng anh cũng vơi đi rất nhiều.”

“Không, em hiểu mà.”

Sao cô có thể không hiểu.

Hồi Sơ Nguyên sư huynh mới về nước, mỗi lần xuất hiện hầu như đềucó Đình Nghi. Cô muốn gặp ánh, dù chỉ hninf giây lát, nhưng lại sợ anh khôngcòn nhớ mình nữa. Cô vừa muốn anh biết cô luôn nhớ tới anh, dẫu ba năm khôngliên lạc, cô vẫn luôn nhớ đến anh nhưng lại cũng cảm thấy sợ.

“Sơ Nguyên sư huynh, huynh thích cô ấy ư ?”

“Là vì cô ấy sao ? Mai Linh nói người con gái tối qua chính làthiếu nữ tông sư Lý Ân Tú, mặc dù chỉ nhìn thấy bóng nhưng cũng có thể nhận rakhí chất hơn người. Lòng se thắt nhưng cô vẫn cố mỉm cười với anh.

“...”

Sơ Nguyên nhìn cô không nói.

“ Cô gái...cô gái tên Lý Ân Tú ấy...” Hơi né tránh ánh mắt anh,Bách Thảo nói: “ Anh thích cô ấy, nhưng...nhưng lại sợ Đình Nghi tiền bối buồnnên...huynh rất mâu thuẫn, đúng không?”.

“ Tối qua có người nhìn thấy Lý Ân Tú phải không?” Sơ Nguyên cườicười, lắc đầu. “ Có điều, bé ngốc, em có biết thế nào là thích không?”

“ Em...”

Cô đỏ mặt nhìn mặt hồ trong đêm, gió muộn làm dấy lên những consóng lòng. Mặc dù cô chưa yêu, nhưng đã thấy Hiểu Huỳnh có bạn trai, lại bịHiểu Huỳnh kéo đi xem phim tình yêu.

“... Em biết...”

“... Thích, có lẽ là...sẽ muốn ở bên anh ấy...gặp anh ấy sẽvui...không gặp sẽ nhớ...nhìn thấy anh ấy đi với cô gái khác sẽ buồn...”

Mặt đỏ ửng, tim đập loạn xạ, cô nói ra những điều Hiểu Huỳnh đãnói.

Sơ Nguyên nhìn cô, có gì rất sâu lay động nơi đáy mắt.

“ Bách Thảo, em đã lớn.”

Cô không dám nhìn anh, mặt đỏ như quả cà chua chín.

“ Đúng thế, đó chính là thích. Cảm giác thích một người là nhưvậy”. Sơ Nguyên mỉm cười vò đầu cô, nhưng ánh mắt anh dừng lại trên chiếc kẹptóc dâu tây long lanh đỏ ối, bàn tay anh khựng lại. “ Cho nên Bách Thảo cũng cóngười để thích rồi đúng không?”

.....

...

Hoàng hôn trong căn nhà gỗnhỏ.

Đứng trước gương, cô thậntrọng cài chiếc kẹp tóc lên mái bờm.

“ Có đẹp không?”, cô hơicăng thẳng, hỏi

“ Em...em rất thích nó.”

Mắt long lanh, cô đỏ mặt nói.

...

Mái tóc đen nhánh.

Nổi bật chiếc kẹp dâu tâylóng lánh, đỏ rực, lấp lánh. Má cô nóng ran, hơi bẽn lẽn, hơi ngượng ngùng.

...

Anh nhận ra chiếc cặp tócđó. Hôm đầu tiên trở về nước, trên đường phố ban đêm, cô và Nhược Bạch đứngtrước quầy bán đồ trang sức, thứ hai người đang xem chính là chiếc kẹp tóc này.

...

.....

“ Chiếc kẹp tóc này là quà tặng của người đó...”

Nhẹ nhàng vuốt chiếc kẹp dâu tây trên mái tóc đen nhánh, nụ cườinơi khóe miệng Sơ Nguyên hơi gượng gạo.”... Cho nên Bách Thảo mới thích, ngàynào cũng cài nó đúng không?”

Má cô đột nhiên nóng ran.

Chân tay thừa thãi, tim đập rộn ràng, cô có thể cảm nhận hơi ấmcủa những ngón tay anh trên tóc mình, tai cô ù đi.

“... Vâng!”

Giọng cô e ấp như giọt sương đêm trên ngọn cỏ, khẽ chạm là vỡ tan.

Tay Sơ Nguyên dừng lại trên chiếc cặp đó.

Cuối cùng, anh từ từ buông tay.

“ Anh cũng có một cô gái mà anh thích”. Trong màn đêm sẫm dần, SơNguyên nhìn mặt hồ khỏi phủ. “ Nhưng cô ấy đã có người cô ấy thích rồi.”

Bách Thảo sững người, mặt ửng đỏ. Quả nhiên, Sơ Nguyên sư huynhcũng có người con gái mà huynh ấy thích.

“ Cô ấy không thích Sơ Nguyên sư huynh ư?”

Giọng Bách Thảo khàn khàn.

“... Có lẽ cũng từng thích.” Khóe miệng Sơ Nguyên khẽ nhếch lênnhưng lại đượm vẻ xót xa. “ Chỉ là lâu quá rồi anh không ở bên cô ấy...đến khianh hiểu tình cảm của mình đối với cô ấy thì đã quá muộn.”

“ Vậy...” trực cảm được nỗi buồn trong giọng nói của anh, tim BáchThảo cũng đau thắt, do dự một lúc, cô hỏi: “... Anh buồn phải không?”.

“ Ừ, đúng.” Sơ Nguyên mỉm cười rồi lại lắc đầu: “ Có điều, ngườiđàn ông mà cô ấy thích vô cùng xuất sắc, có lẽ hợp với cô ấy hơn anh”.

Ngồi rất lâu,

Lòng Bách Thảo rối ren, hoang hoải, buồn bã, nghèn nghẹn, khôngnói nên lời. Đột nhiên, cô kinh ngạc nhìn anh!

“ Lẽ nào không phải Đình Nghi tiền bối?”

Đình Nghi thích Sơ Nguyên sư huynh, mọi người đều biết nhưng vừarồi Sơ Nguyên sư huynh lại nói người mà anh ấy thích lại thích người đàn ôngkhác.

“ Là...là Ân Tú phải không?”

Nên vừa đến Hàn Quốc, Sơ Nguyên sư huynh đã cảm thấy nạng trĩu.Anh ấy thích Ân Tú nhưng Ân Tú lại t


Old school Swatch Watches