Old school Swatch Watches
Thiếu Phu Bất Lương

Thiếu Phu Bất Lương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3225365

Bình chọn: 7.5.00/10/2536 lượt.

ến cuối cùng. Biết rằng hai người không

thể đi chung trên một con đường.

“ Cô nương

….” Đinh Lan ở trong xe ngựa vội vã nhìn thoáng qua cửa xe phía sau nói : “ Nhị thiếu gia còn chưa đi đâu . Không bằng cô nương quay về cầu xin

nhị thiếu gia. Có lẽ hắn sẽ thay đổi chủ ý. “

“Cảm tình

không phải là thứ có thể cầu xin “ Mắt Bạch Ấu Huyên lại đẫm lệ, nhưng

gương mặt nàng lại thập phần bình tĩnh : “ Tâm của hắn không có ở chỗ

ta, cho dù cầu được bây giờ cũng không cầu được cả đời. Đinh Lan, chúng

ta tuy là nữ nhân nhưng vẫn muốn có chút tôn nghiêm , tôn nghiêm của một nữ nhân. Như vậy mới có thể khiến cho người khác kính trọng” . Bạch Ấu

Huyên lau nước mắt , nhìn không chớp lên màn xe nói : “ Không bằng hiện

tại chúng ta nghĩ xem tương lai nên làm cái gì, tay làm hàm nhai. Sau

đó, tìm một nam nhân tốt để gả, chung sống cả đời. Làm cho hắn xem ngươi là trân bảo …….Mặc kệ có hay không tiễn đều hảo . Như vậy mới là hạnh

phúc đi? “

Hạnh phúc?

Khi Bạch Ấu Huyên nói xong từ đó trong long nhất định là đã có toan

tính. Có lẽ một ngày nào đó nàng sẽ chân chính buông được Vị Thiếu Quân . Buông hết thảy mọi chuyện ở Vân Trữ Thành để đi tìm hạnh phúc chân

chính thuộc về nàng , nhưng ít ra không phải là bây giờ …

Không chỉ

có nàng, Vị Thiếu Quân cũng thường phân vân suy tính . Hắn vẫn nghĩ

chính mình đối với Bạch Ấu Huyên chính là thưởng thức, hai năm qua bên

cạnh nàng ít nhiều cũng sinh ra cảm tình. Nhưng hắn hiểu đó chân chính

không phải là tình yêu nam nữ , mà hoặc là hữu tình hoặc là thói quen mà thôi. Tóm lại hiện tại trong long hắn hiện tại có chút lo lắng . Nhìn

xe ngựa dần dần đi xa, nghĩ trong long sẽ nhẹ nhõm một hơi, nhưng ngược

lại tâm lại thêm nặng nề.

“ Vị huynh”

Vị Thiếu

Quân quay đầu lại nhìn thấy Vệ Thiếu Hạ đang bước xuống từ một xe ngựa

khác. Vị Thiếu Quân xua tay kêu dừng lại , phân phó xe ngựa quay đầu.

“ Vị huynh không đuổi theo Bạch cô nương ?”

“Đuổi theo, nhưng nàng đã đi rồi” Đối với chuyện này Vị Thiếu Quân cũng không có

nhiều lời, nhìn đến vết thương trên mặt Vệ Thiếu Hạ bật cười : “ Họ Mộ

kia còn ở lại ?”

Vệ Thiếu Hạ cực kỳ bất đắc dĩ gật đầu nói : “Đi rồi, cũng không biết ở đâu nhảy ra một vị ôn thần …”

Là loạn hoa đào mới đúng đi ! Vị Thiếu Quân nghĩ vậy nhưng cũng không có nói ra.Cái tên tiểu tử họ Mô kia da thịt trắng nộn, trên người đầy mùi son phấn

không nói, lại còn đeo hoa tai. Hắn cảm thấy nam nhân kia thực sự là quá biến thái đi….

“ Quay về

khách điếm thu dọn chu đáo một chút đồ vật quay về phủ ở đi” Vị Thiếu

Quân miễn cưỡng dựa vào thành xe ngựa thình lình thốt ra lời này làm cho Vệ Thiếu Hạ sửng sốt một lúc.

“Cuộc thi

hoa khôi đã kết thúc, nhưng ta chưa thể cho ngươi đi được, phải chắc

rằng lá thư này bình yên tới kinh thành mới được, nếu có hồi âm không

chừng lại cần dung đến ngươi ”

Vệ Thiếu Hạ trầm ngâm một trận : “đi quý phủ làm phiền như vậy liệu có phiến phức đến huynh không?”.

“ Ta cũng

rất ngại phiền toái” Vị Thiếu Quân cũng không che giấu sự thiếu kiên

nhẫn của mình với Vệ Thiếu Hạ “ Bất quá, tiểu tử kia nói hắn cùng tuần

phủ phu nhân có liên quan, việc này có vẻ phiền toái, theo ta biết được

lần này tuần phủ phu nhân trở về thăm người thân là tình cờ đi ngang

qua, nàng dẫn theo cháu gái của mình đến kinh thành tham gia tuyển phi , còn phải ở lại đây ít nhất hai tháng.”

Vệ Thiếu Hạ hơi nhăn mày nói : “ Tuyển phi? Không phải sau khi quan phủ tuyển chọn xét duyệt mới thống nhất chọn một người tiến cung sao?”

“ Người ta

không phải là có người ở trên sao? Không cần qua tuyển chọn của quan địa phương, trực tiếp tiến vào kinh thành tham gia trận chung kết” ( làm

như đá banh ấy, chung kết với chả bán kết =.=)

Thần sắc Vệ Thiếu Hạ đột nhiên có chút cổ quái , gật gật đầu : “ Cháu của tuần phủ phu nhân, cũng coi như có chút địa vị”.

“ Cho nên

đừng nhiều lời, tuần phủ phu nhân chưa đi, tên tiểu tử kia có thể cũng

sẽ không đi, ngươi ở bên ngoài , khó đảm bảo một ngày nào đó hắn sẽ

không tìm ngươi giết người diệt khẩu, ta còn thượng chờ tín đi” Vị

Thiếu Quân hôm qua một đêm không ngủ, buổi sang lại phải chịu nhiều sức

ép cơ thế có chút mệt mỏi, ngáp một cái nói : “ Tiểu tử, ta cảnh cáo

ngươi, đến phủ của ta đừng tưởng như là trở về nhà của chính mình , muốn làm gì thì làm đâu.?”

Vệ Thiếu Hạ cười cười xem nhẹ câu cảnh cáo phía sau của hắn, cười nói : “Đa tạ Vị huynh quan tâm”

“Đúng rồi, ngươi chừng nào thì cùng Thiếu Dương công chúa có kết quả a~?” Vị Thiếu Quân nhắm mắt lại hỏi một câu.

“ Chính là

do náo loạn lần trước dẫn tới hiểu lầm, tại hạ đi qua thăm người quen,

Thiếu Dương công chúa cũng có biết người quen đó nên có tình cờ quen

biết”.

“ Cũng

không phải là trùng hợp, Thục Ấu Huyên kia còn nhớ rõ ba vạn lượng kia

a” Vị Thiếu Quân nói xong liền nhắm mắt ngủ “ Tới rồi bảo ta”.

Vị Thiếu

Quân nằm xuống xe ngủ, Vệ Thiếu Hạ liền tựa vào thành xe , đầu ngón tay

nhẹ nhàng mà mạnh mẽ gõ trên đầu gối, khóe miệng mặc dù đang cười nhưng

trong mắt lại mang theo mấy phần nghiền ngẫm.

Này có tính là “Đắc lai toàn bất phí công