nữa, bốn ngày sau đi đưa hũ cốt của ông vào chùa, em lại trở về là được”. Ninh Mông nhìn anh ăn mì, cũng cảm thấy đói bụng liền hỏi: “Anh ăn đủ không?”
Cố Thừa Hiên nhìn cô một cái, đột nhiên nhớ tới một khả năng, có chút đau lòng: “Chắc là không hết”
“vậy à?” Cô gật đầu, đi vào bếp lấy một chén nhỏ đi ra, ngồi bên cạnh anh, gắp mì từ trong bát lớn của anh sang chén nhỏ của mình một ít. Mới ăn mấy gắp liền nghe Cố Thừa Hiên hỏi: “Em cũng chưa ăn tối sao?”
“dạ em chưa ăn” Cô chuyên chú ăn, đáp không chút suy nghĩ.
Cố Thừa Hiên trong lòng nhảy dựng, mặt nghiêm lại nói: “Sao không làm đồ ăn ăn? Nếu không muốn nấu thì tại sao không đến căn tin?”
“Tối hôm qua không ngủ đủ giấc, cảm thấy mệt mỏi. Hôm nay lại đi bộ lâu như vậy, không muốn làm gi hết”
Cố Thừa Hiên buông đũa, nhìn chằm chằm cô, trong lòng khó chịu giống như bị ai đánh. Cô mệt quá, mệt đến mức ngay cả mình đói bụng cũng không muốn đi ăn, lại vì anh mà xuống bếp nấu mì. Cô từ trước đến giờ yếu ớt, hiện tại lại vì anh mà bỏ đi tính tiểu thư, anh chưa bao giờ nghĩ cô vì anh mà sẽ làm được điều này.
“Anh làm sao vậy?”- Ninh Mông thấy anh không động đũa, chỉ nhìn chằm chằm mình, cảm thấy có chút kỳ lạ
“Không có việc gì”- Cố Thừa Hiên lên tiếng, ăn một ngụm, lại buống đũa xuống. “Anh no rồi, em ăn tiếp đi.”
“Được, em đói lắm rồi”- Ninh Mông nghe nh nói như vậy, giống như một con mèo gặp được bể cá vậy, hai mắt tỏa sáng, vội vàng đem chén mì của mình đổ lên bát lớn của Cố Thừa Hiên.
“Đói như vậy mà cùng không chịu ăn tối?”Cố Thừa Hiên giáo huấn, “Sao có thể lười đến mức độ này?”
“Ai nha, cái này là tám lạng nửa cân thôi” Ninh Mông xem thường nói: “Chén dĩa sáng ăn anh cũng ngâm trong bồn không rửa, em trở về thấy vậy liền thu dọn, nói anh về phòng ngủ, anh cũng đâu chịu đi, vậy rốt cuộc là ai lười hơn ai a?”
Cố Thừa Hiên lắc đầu, dùng chiếc đũa gõ vào chén của cô leng keng leng keng: “Ăn mau đi, hôm nay anh rửa chén”.
“Ha ha, còn rất nhân đạo nha, thưởng cho anh một cái”. Dứt lời, cô câu cổ Cố Thừa Hiên, đưa miệng đầy mỡ hôn lên má anh một cái.
Ninh Mông đói bụng quá nên ăn hết sạch bát mì lớn, cũng cảm thấy khỏe lên nhiều. Cố Thừa hiên thấy cô ăn đến mức bụng phình lên, liền lấy khăn giấy đưa cho cô: “Em lau miệng đi, anh sẽ thu dọn dùm em”.
“Vậy em đi ngủ trước nha, hôm nay mệt mỏi quá”- Ninh Mông lau miệng qua loa, đứng dậy lê dép chuẩn bị đi vào phòng ngủ.
“Đi dạo một chút đi, đừng ngủ sớm vậy, anh có chuyện muốn nói với em”- Cố Thừa Hiên vừa dọn bát đũa vừa nói với Ninh Mông.
“Dạ”
Cố Thừa Hiên lau dọn phòng bếp thật sạch sẽ, sau đó dùng một tốc độ nhanh nhất để tắm rửa rồi chạy vọt vào phòng ngủ. Lúc anh đi vào, Ninh Mông đang tựa người vào đầu giường xem tivi, dáng vẻ rất mệt mỏi. Anh cười cười, đi qua ôm cô vào lòng, nhè nhẹ nhéo nhéo khuôn mặt của Ninh Mông: “Em mệt lắm à?”
“À, có một chút…..”- Ninh Mông giật mình nhưng thấy người kế bên là anh, thì yên tâm chon đầu vào hõm gáy anh.
“Khoan ngủ đã, nghe anh nói hết đã được không”- Cố Thừa Hiên lấy chăn trên giường, trùm lên người hai người, anh một tay đỡ lấy vai cô, một tay lấy gối để dựa sau lưng, điều chỉnh tư thế sao cho hai người thoải mái nhất, rồi mới nói: “Trong khoảng thời gian này em đã có thay đổi rất nhiều”
“Ai rồi cũng phải lớn lên thôi”- Ninh Mông giống như con chó nhỏ dùng mũi cọ cọ vào gáy của anh. “Anh không thích em hiểu chuyện như bây giờ sao?”
“Tiểu Cửu”- Cố Thừa Hiên khẽ vuốt tóc Ninh Mông, môi chạm nhẹ lên đỉnh đầu cô, giọng nói vừa giống như thở dài lại có pha lẫn chút đau lòng nói: “Anh chỉ hi vọng em đối với việc ông nội ra đi mà kiêng cường một chút; nhưng anh không muốn thấy em vì cái được gọi là “một người vợ tốt” mà ủy khuất miễn cưỡng chính mình, biết không?”
“Em không nghĩ đó là ủy khuất chính mình”, Ninh Mông từ trong lòng Cố Thừa Hiên ngồi thẳng dậy, nghiêm túc mà nói: “Có lúc em suy nghĩ, từ nhỏ đến lớn mục đích sống của em là gì? Rời giường, ăn cơm, đến giường, nghỉ ngơi, một ngày liền như vậy trôi qua, tốt nghiệp đại học, ngay cả một việc đúng đắn cũng chưa từng làm. Đã hơn hai mươi tuổi mà còn làm cho người nhà lo lắng cho mình, em cảm thấy mình vô dụng lắm. Em không bắt buộc mình giống người khác xuất sắc, em chỉ hi vọng em có thể không làm anh và người nhà lo lắng cho mình”.
Lúc hai người nói xong, anh cũng ngồi thẳng dậy, nhìn vào mắt cô, gằn từng tiếng nói: “Ở trong mắt anh, em không phải là người vô dụng, anh cũng không cần em có thể làm được việc gì to lớn. Em là vợ của anh, anh chỉ hi vọng mỗi ngày của em trôi qua thật vui vẻ, thật hạnh phúc. Em chỉ cần làm một việc giúp anh chính là hãy sống thật vui vẻ là được rồi”.
Ninh Mông nghe xong, nước mắt bỗng chốc lăn xuống. Cô quay sang Cố Thừa Hiên hỏi: “Chẳng lẽ anh sẽ không cảm thấy em giống như một đứa con nít? Không cảm thấy em phiền lắm sao? Tần Vũ Linh trước kia nói…..”
“Người ta nói thế nào là chuyện của người ta, anh chỉ biết em là vợ của anh, anh cảm thấy như vậy là đủ rồi”. Cố Thừa Hiên nghiêng người ôm cô vào lòng, hôn khắp nơi lên mặt cô nói: “Anh chỉ muốn em thật vui vẻ”