ông giống như những cô con gái bình thường thân thiết khác thường với cha. Suy nghĩ đến những chuyện này, ánh mắt Ninh Trí Văn tối lại, chỉ là ông hy vọng cô tốt hơn mà thôi, bây giờ đã có Cố Thừa Hiên đối xử với cô như vậy, ông cũng nên yên tâm rồi…..
Ninh Mông nhìn khuôn mặt cha mình có chút bùi ngùi, trong lòng ít nhiều cũng có chút khổ sở, trước mặt nhiều người như vậy, cô cũng ngượng ngùng rơi lệ, bàn tay đang nắm bị Cố Thừa Hiên giật giật, nhận được sự đáp lại của anh, lúc này mới dời đi sự chú ý.
Buổi trưa uống cũng không quá nhiều, buổi tối xác định là trốn không thoát. Ninh gia và Cố gia đều tham gia vào chính trị, cũng là người ở có thời gian ở trên chính đàn mò mẫm lăn lộn, không có Hỏa Nhãn Kim Tinh (đại ý là gây chuyện nha các nàng ^^) là không thể nào. Nhìn sắc mặt Cố Thừa Hiên và Ninh Mông cũng biết, buổi trưa hai người uống rượu chỉ là tin vịt, lúc này, chỉ sợ lúc này phù dâu phù rể làm loạn đoạt lại chai rượu trong tay, mở một chiếc thùng lấy ra mấy bình rượu, rót đầy ly của Ninh Mông và Cố Thừa Hiên.
Ninh Mông nhìn chất lỏng trong suốt trong chén, liền cảm thấy đau đầu, từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc, gần như là cô không uống rượu, uống hết một ly rượu trắng lớn như vậy, có lẽ cô sẽ tử trận! Trái lại Cố Thừa Hiên, vẻ mặt thản nhiên, Ninh Mông có chút sùng bái hỏi anh: “Tửu lượng của anh tốt chứ?”
“Tạm được…….” Cố Thừa Hiên cầm vật trong tay uống một hơi cạn sạch, nhìn về phía Ninh Mông đang đứng sững người ở bên nhíu mày, “Thế nào?”
“Em sẽ không uống rượu……” Vẻ mặt Ninh Mông như đưa đám không còn cách nào khác nói.
Cố Thừa Hiên nhàn nhạt gật đầu, rồi sau đó cầm lấy ly rượu trên tay cô, có chút áy náy nói với người mời rượu: “Tiểu Cửu không biết uống rượu, mọi người đừng làm khó cô ấy, tôi uống thay cô ấy.”
Lời này vừa nói ra, mọi người xem như nhìn ra chút manh mối…… muốn mời chú rể uống thoải mái, thì phải bắt đầu từ phía cô dâu. Vì vậy, mọi người nhao nhao đem rượu đến mời trước mặt Ninh Mông, cô sẽ cau mày lại, tiếp theo sẽ có một bàn tay đưa tới nhận lấy ly rượu, uống vào rất sảng khoái.
Ninh Mông nhìn thấy ai đến mời rượu Cố Thừa Hiên đều không cự tuyệt, một ly nối tiếp một ly, có chút lo lắng, nhìn thấy đôi má anh có chút ửng hồng, chỉ biết rằng, nhất định là đêm nay sẽ say khướt. Cô tùy ý tìm một cái cớ, sau đó chạy đến bên cạnh mẹ mình cầu cứu, người này híp mắt cười nói cho cô biết, sau khi về nhà pha một ly nước mật ong, giải rượu rất hiệu quả.
Ninh Mông lưu vào trí nhớ lời mẹ dặn, khi trở lại bên cạnh Cố Thừa Hiên, mới phát hiện anh ngồi một chỗ trong tay cầm ly rượu đỏ mà cứ xem đó là ly nước lọc uống không ngừng. Cô đi đến ngồi bên cạnh anh, anh nghiêng đầu nhìn thấy cô, vui vẻ nhếch miệng, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Vợ, em đã về rồi?”
Ninh Mông chưa kịp thích ứng với thay đổi xưng hô của anh, bị một tiếng “Vợ” làm cho cả khuôn mặt đỏ bừng, hờn dỗi nói: “Làm gì vậy? Uống say rồi à?”
Cố Thừa Hiên không trả lời, chỉ nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, vùi đầu vào hõm vai cô, nói đứt quãng: “Anh thật sự…… Thật sự….. Coi như là em không cam tâm tình nguyện…. Nhưng anh rất vui…. Bố đây cũng có vợ rồi, cho đám tiểu tử kia hâm mộ chết!”
Ninh Mông không nghe được rõ ràng, chỉ nghĩ là anh say rượu nói năng xằng bậy, đẩy đẩy đầu anh ra, trên tay có dính chút nước, áp tay lên trán anh, thấy lạnh buốt, mới hỏi: “Anh say thật đó hả? Nhưng mà em không đỡ nổi anh đâu……”
Có lẽ là nước lạnh có tác dụng, Cố Thừa Hiên lắc lắc đầu, ánh mắt rõ ràng một chút, ấn bả vai cô mà đứng lên khởi động cơ thể, xốc xếch đi về phía cha mẹ mình. Chỉ nói mấy câu đơn giản, liền kéo Ninh Mông vào trong phòng nghỉ đi trốn: “Vừa rồi uống rất nhiều, anh nghỉ ngơi một chút, em giúp anh nhìn ngó nha, đừng để cho khách khứa đi vào nhìn thấy, bên ngoài đã có cha mẹ trông chừng rồi.”
Ninh Mông cảm thấy anh thật sự khó chịu. Vội vàng gật đầu đồng ý, liền tìm đến một chiếc ghế sô-pha có đệm dựa để anh gối đầu lên, để anh nằm trên ghế sô-pha ngủ một lát, trong khi đó cởi áo khoác của anh ra để làm chăn che trên người anh. Cô tìm một chiếc ghế nhỏ ngồi bên cạnh coi chừng. Có lẽ là do uống nhiều rượu, Cố Thừa Hiên thiếp đi có tiếng ngáy khe khẽ, cô có chút buồn cười ghé sát vào người anh, khẽ mắng: “Bình thường nghiêm túc như thế, say rượu liền giống như một anh nông dân….”
Ninh Mông dời ánh mắt, cả người tê liệt ngồi trên ghế, nhớ lại hôm nay ánh mắt ông nội rất vui vẻ phấn khích, chậm rãi thở dài, cuối cùng cũng hoàn thành ý nguyện. Người đàn ông này, về sau sẽ là chồng của cô, hôn nhân của họ không hề có cơ sở tình cảm, sẽ lâu dài sao? Sẽ hạnh phúc sao? Đều nói đứa bé là kết tinh tình yêu của cha mẹ, giữa bọn họ chưa hề có tình yêu, như vậy, bọn họ cũng sẽ có con của mình sao?
Tất cả giống như tương hồ khuấy đảo trong đầu Ninh Mông (ý nói là đặc sệt lại ý) rất loạn, như thế nào cũng không bỏ ra được.
Khi mẹ Ninh đi vào, thấy con gái đang si ngốc nhìn Cố Thừa Hiên. Bà mím môi cười, nhỏ giọng nói: “Tiểu Cửu, qua đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.”
Ninh Mông phục hồi lại tinh thần, có chút xấu hổ đứng dậy,