không nhịn được, nhắc nhở ông, "Ông đang chuẩn bị gặp con rể, không phải gặp
tư lệnh của ông!"
Ông Trình bước về phía chiếc xe vừa ngừng lại.
Bàn tay cầm tay nắm cửa xe hơi của Hàn Ích Dương bất giác co chặt. Ba vợ
tương lai của anh đang nghiêm nghị tiến lại gần anh. Hàn Ích Dương nghĩ
thầm trong lòng hình như ba vợ không dễ đối phó.
Trình Điện Điện mở cửa xe đi xuống, cô chạy tới chỗ ông Trình. Cô nũng nịu ôm ông Trình, lắc lắc tay ông, "Ba, con nhớ ba quá!"
Ông Trình ra vẻ lạnh lùng đẩy con gái sang bên. Trình Điện Điện trợn mắt
nhìn ba mình hừng hực khí thế, xoay người chào Hàn Ích Dương theo kiểu
quân đội.
Trình Điện Điện, “Ba à.”
Hàn Ích Dương, “…”
Lần đầu tiên trong đời, Hàn Ích Dương cảm thấy được người khác cúi chào lại áp lực kinh khủng như vậy.
Hàn Ích Dương cũng chào ông theo kiểu quân đội. Sau đó, anh lễ phép chào
hỏi ông với tư cách là một người con rể. Anh chìa tay với ông Trình,
"Con chào bác. Con là Hàn Ích Dương, bạn trai của Điện Điện. Con xin lỗi vì đến giờ mới chào hỏi bác."
Ông Trình ngơ ngác, lật đật vươn hai tay túm chặt tay Hàn Ích Dương, "Vinh
hạnh, vinh hạnh quá! Xin hỏi thủ trưởng có hài lòng Điện Điện nhà chúng
tôi không?"
Hài lòng…
Hàn Ích Dương cảm thấy một tay không đúng phép, anh bèn dùng thêm một tay nữa bắt tay ông Trình.
Từ góc nhìn của Trình Điện Điện, ông Trình đang nắm chặt không buông hai
tay của thủ trưởng nhà cô. Một người run run bắt lấy, còn một người phối hợp lắc theo...
Trình Điện Điện đột nhiên mất hết mong chờ vào ba. Cô đi lại chỗ bà Trình,
khoác tay bà, "Mẹ, trước khi về con dặn rồi mà, sao ba còn như vậy?"
"Con không hiểu tính ba con à? Lần trước, ông ấy mới chụp với thượng tá có
một tấm hình bé cỏn con đã làm quá phóng to lên treo ngoài phòng khách
còn gì."
Trình Điện Điện chớp mắt, cô đắc ý vô cùng, cô thủ thỉ với bà Trình, "Mẹ thấy thế nào? Con khiến ba mẹ nở mày nở mặt chưa?"
"Rồi rồi, nở mặt rồi. Con đừng vội hả hê, tối nay mẹ còn phải tra hỏi con
thêm." Bà Trình tươi cười đi đến chào đón Hàn Ích Dương, "Tiểu Dương hả
con? Con chạy xe chắc mệt lắm rồi. Con vào nhà nghỉ ngơi cho khỏe trước
đã."
Hàn Ích Dương vội vàng lấy quà, "Con không biết bác thích gì nên con mua chung với Điện Điện."
"Con khách sáo quá." Bà Trình cũng choáng váng chịu không nổi. Bà vỗ vai ông Trình, kêu ông cùng bà đón con rể vào nhà.
Trình Điện Điện vào nhà trước. Nhà cô có nuôi một con chó lông xù đáng yêu.
Cô vào gọi nó, chưa đầy năm giây, nó đã hưng phấn chạy đến cọ chân cô.
Trình Điện Điện cúi người bồng nó lên. Vào lúc này, một giọng nói trong trẻo gọi cô, "Điện Điện."
Trình Điện Điện đứng thẳng người, nhìn Triệu Mẫn đeo tạp dề đứng trong nhà mình.
"Triệu Mẫn nghe nói con dẫn Tiểu Dương về nên cố tình qua giúp nhà mình một tay." Bà Trình cười nói.
Trình Điện Điện nhếch miệng hờ hững với Triệu Mẫn. Cô tới cạnh Hàn Ích Dương
ôm thắt lưng của anh, “Anh thấy mẹ em tuyệt vời không? Mẹ em định làm cả Mãn Hán Toàn Tịch** chào đón anh đấy." Cô vừa nói hết câu thì cảm thấy một bàn tay khác vòng ôm eo cô.
Trình Điện Điện nhướng mắt lên, Hàn Ích Dương cười hỏi cô, "Bạn em à?"
Trình gia nằm ở khu biệt thự ven sông Lộc Kiều. Ông Trình ngồi trong phòng khách kể Hàn Ích Dương nghe cuộc đời làm lính của ông. Ông vô tình và cố ý
nói mấy món ông nấu trước đây được cấp trên khen ngợi khủng khiếp, rồi
nhắc tới cả vị trí tổ trưởng của mình trong nhà bếp.
"Ầy, mấy chuyện này ba kể liên tục cả trăm lần mà vẫn không mệt sao ba?"
Trình Điện Điện ôm chó lông xù, chen vào giữa ba và Hàn Ích Dương. Cô
đút nó ăn đậu phộng, rồi bóc một nắm cho anh, "Đậu phộng gia truyền của ba em, anh ăn thử đi."
Hàn Ích Dương bóc một hạt bỏ vào miệng, "Bác Trình làm rất ngon."
Ông Trình ngượng ngùng xua tay, ông khiêm tốn khác thường, "Thường thôi.
Chừng nào về bác sẽ làm vài kg, thủ trưởng mang về cho gia đình thủ...
con ăn."
Tuy nhiên từ "thủ trưởng" của ông Trình vẫn rõ mồn một trong tai mỗi người ngồi trên ghế sô pha. Trình Điện Điện khoác tay Hàn Ích Dương, cô tựa đầu lên vai anh than vãn, "Anh phải cố gắng chịu đựng."
"Điện Điện, chú chỉ quá khẩn trương thôi." Triệu Mẫn ngồi đối diện Trình Điện Điện lên tiếng, cô ta cười nhẹ nhàng nhìn Hàn Ích Dương.
Hàn Ích Dương xoa đầu Trình Điện Điện, anh nói với ông Trình, "Bác Trình,
dù con không phải bạn trai của Điện Điện thì bác cũng là bề trên của
con. Xin bác đừng xa cách với con. Con đến đây làm phiền hai bác nhiều quá rồi ạ."
Thủ trưởng này đúng là vừa trẻ tuổi vừa lễ phép! Ông Trình gật đầu lia lịa, rướn người đẩy dĩa đậu phộng trên bàn qua gần Hàn Ích Dương, "Thích thì ăn nhiều một chút."
Trình Điện Điện lặng thinh, cười tươi như hoa.
Triệu Mẫn cũng cười nhưng nụ cười của cô ta nhợt nhạt, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.
"Cô sao rồi?" Mấy hôm trước, Trình Điện Điện có nghe mẹ kể về tình trạng của bà Triệu, bà Triệu bị gãy một chân nhưng đã ổn định và xuất viện về nhà.
"Ổn, đang ở nhà tĩnh dưỡng." Triệu Mẫn rút điện thoại ra xem giờ. Đôi lông
mày thanh tú của cô ta chau