quấy rối màn đêm tĩnh lặng, huống chi là tiếng bước chân loạt soạt của bà Trình.
Trình Điện Điện biết mẹ lên lầu vì tiếng động này rất quen tai. Còn Hàn Ích
Dương trải qua huấn luyện đặc biệt, anh có thể phán đoán chính xác độ
tuổi và chiều cao của đối tượng qua tiếng bước chân, huống hồ trong nhà
cũng chỉ thưa thớt vài người. Tiếng bước đi dừng lại, vang tiếp sau đó
là thanh âm đập cửa và giọng nói của bà Trình, “Điện Điện.”
Bà Trình sợ quấy rầy con rể ngoan ngủ ở sát vách nên bà cố tình đè thấp
giọng nói. Tiếc là bà lại không biết ở căn phòng sát vách, con rể ngoan
của bà đang bị chính bà mẹ vợ tốt là bà phá rối.
***
Tuy nhiều lúc đầu óc của bà Trình không linh động nhưng là người sắp qua
tuổi năm mươi, đi vào phòng con lại không thấy ai thì bà cũng tự hiểu,
mắng thầm mình làm bậy rồi.
Bà Trình hì hục xuống lầu, thở hồng hộc chạy vào phòng kêu ông Trình. Ông Trình hỏi bà chuyện gì xảy ra.
Bà Trình nắm tay ông Trình, bà sốt ruột lên tiếng, "Ông Trình, con không ở trong phòng, có khi nào, có khi nào..."
Ông Trình vuốt ve tay vợ mình, "Hai đứa nó mới lớn hay chưa xác định quan hệ? Trời nóng thế này... hai đứa nó phải giải nhiệt."
Ông Trình nói có vẻ dễ dàng nhưng khi nhắm mắt, ông vẫn bùi ngùi than vãn, "Con sớm muộn gì cũng là của người ta..."
***
Biết mẹ đã xuống lầu, Trình Điện Điện đỏ mặt vùng khỏi lòng Hàn Ích Dương, muốn chạy đi vớt vát lại “trinh tiết”.
Hàn Ích Dương lại đè tay Trình Điện Điện xuống, "Bây giờ em về có thay đổi
được gì không?" Giọng Hàn Ích Dương khàn khàn vang lên.
Trình Điện Điện cúi đầu suy nghĩ. Đúng thật, bây giờ cô về thì thay đổi được
gì nữa đâu. Cô cũng không thể chạy ào xuống dưới, giải thích với ba mẹ
là mình chỉ kiểm tra hàng mà thôi.
Nhưng hàng đã kiểm xong rồi, cô ở lại làm gì? Trình Điện Điện quay sang nhìn
Hàn Ích Dương. Cô còn chưa suy nghĩ sáng suốt, miệng đã bị anh cướp
lấy...
Tình đến người tự say. Họ cùng lấn chiếm, triền miên cuồng nhiệt từng chút
từng chút một. Không ngờ đến bước cuối cùng đỏi hỏi con người tỉnh táo,
họ vẫn sáng suốt dừng lại. Mặc dù từ đầu tới cuối, thủ trưởng Hàn không
tìm tòi sâu vào trong nhưng khi kết thúc, anh vẫn thỏa mãn khôn xiết.
Sau khi thu dọn “chiến trường”, Hàn Ích Dương lại với tay sờ soạng bắp
đùi trắng mịn của cô gái nằm trong lòng anh, đặt nụ hôn lên vành tai cô.
Thứ càng quý báu càng phải trân trọng. Biểu đạt tình yêu có rất nhiều cách, vừa rồi cũng là một cách. Anh sẽ giữ gìn lần đầu tiên quý giá cho đêm
tân hôn.
***
Sáng sớm hôm sau, Trình Điện Điện tỉnh dậy, thấy mình và thủ trưởng Hàn đang nằm ôm cổ nhau. Ánh ban mai phủ xuống, chiếu lên ngũ quan thanh tú của
Hàn Ích Dương, cảm giác hạnh phúc chưa từng có trỗi dậy trong lòng Trình Điện Điện.
Một buổi sáng tinh mơ tươi đẹp cùng một người đàn ông tốt, tất cả đều là của cô.
Bàn tay đặt trên lưng Trình Điện Điện đột nhiên thu lại, cô mở mắt chào anh, "Chào buổi sáng.
"Chào buổi sáng."
"Thì ra anh đã dậy từ lâu."
"Anh nhìn em một lúc lâu rồi."
"Nhìn em làm gì?" Mặt cô đỏ bừng.
"Nhìn em ngủ say." Kỳ thực Hàn Ích Dương muốn nói, nhìn em ngủ như heo. Có điều nói vậy sẽ làm hỏng không khí.
Thực ra Hàn Ích Dương đã dậy từ sớm. Anh vừa ngắm nghía cô gái ngủ trong lòng mình, vừa chờ bầu trời bên ngoài sáng lên với trái tim tràn ngập hạnh phúc và ấm áp.
***
Hàn Ích Dương theo Trình Điện Điện về quê tổng cộng ba ngày. Anh theo cô đi gặp họ hàng, thăm thú danh lam thắng cảnh, thưởng thức các món ăn đặc
sản ở Lộc Kiều. Ngày cuối cùng trước khi quay lại thành phố S, Trình
Điện Điện dẫn Hàn Ích Dương mang quà đến thăm nhà Triệu Mẫn.
Ông Triệu là một người đam mê võ hiệp. Cứ nhìn ông đặt tên cho con gái
Triệu Mẫn thì cũng biết ông yêu thích nhân vật dưới ngòi bút của Kim
Dung đến nhường nào. Trình Điện Điện đến chơi, ông Triệu niềm nở kêu cô
ngắm hai chậu hoa lan mà ông vừa trồng.
Bà Triệu đi đứng không tiện nên phải nhờ người giúp việc đi chợ mua đồ ăn. Bà giữ cô lại ăn cơm, cô lắc đầu từ chối, "Bọn con không ăn cơm đâu,
bọn con chỉ đến thăm cô thôi ạ."
"Không ăn cơm sao được." Bà Triệu không kìm được, quan sát Hàn Ích Dương, "Cô mừng lắm, bây giờ con và Mẫn Mẫn đã tìm được bến đỗ của đời mình."
Trình Điện Điện cười hì hì trò chuyện với bà Triệu, Triệu Mẫn gọt hoa quả bưng lên.
Cô hay đánh giá Triệu Mẫn này nọ. Nhưng bà Triệu là bà Triệu, bà là một
nguời lớn hiền hậu dễ gần. Trước đây mẹ thường kể tình cảm của mẹ và bà
Triệu cho cô nghe, làm sao hoạn nạn gặp chân tình, làm sao kết nghĩa chị em.
Cô nghe xong còn ước ao, "Con ước mình được như mẹ và cô Triệu."
"Chẳng phải con và Mẫn Mẫn cũng thế ư?" Bà Trình phản bác.
"Không giống đâu." Khi ấy, Trình Điện Điện nói thầm trong lòng mình như vậy.
Triệu Mẫn tiễn cô và thủ trưởng Hàn ra về, cô ta bày ra vẻ mặt tươi cười dặn
dò Hàn Ích Dương dăm ba câu, "Nhất định phải tốt với Điện Điện của em,
không thôi em sẽ cướp cậu ấy khỏi tay anh."
Hàn Ích Dương gật đầu, im lặng đặt tay lên vai Trình Điện Điện.
***
Trên máy bay về thành phố S, Trình