Ring ring
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324462

Bình chọn: 8.00/10/446 lượt.

trong đó vậy? Khóa cửa làm gì?” Giản Giai vội vứt que thử thai vào bồn cầu dập đi.

Người gõ cửa là cô Mỹ Phu trưởng ban 3, vừa bước vào liền nhìn xoáy vào hai người nhưng chẳng hỏi lời nào, mở cửa buồng cầu rồi bước vào, sau đó đóng sập lại. Ngay sau đó, phía sau cửa buồng vang lên những tiếng tiểu tiện sè sè khiến cho Tiểu Tây đang đi ra ngoài lại bắt đầu nôn ọe, nôn tới mức trưởng ban Mỹ Phu ngồi bên trong phải “hừm” một tiếng khó chịu…

Khi di động của Kiến Quốc reo lên, Quốc cũng vừa gác máy cơ quan, vì thế máy cứ bận suốt nãy giờ, nên Tiểu Tây đành phải gọi vào di động. Đây cũng là nguyên tắc riêng trong cuộc sống của họ: nếu có điện thoại bàn sẽ không gọi di động. Cái gì không đáng tiêu tiền thì không nên lãng phí.

Người vừa gọi điện làm đường dây bận suốt ấy chính là Tiểu Vương. Ngày nay, thanh niên thật tài giỏi, chỉ cần ngồi trước màn hình vi tính cách đó hàng vạn dặm nói qua chiếc mic gắn trên đó là có thể ngồi tán dóc với ai đó suốt 38 phút. Thời gian cứ tích tắc trôi qua, mặt Quốc dài thườn thượt, tiếng gõ phím cách và phím enter cứ vang lên cách cách. Họ đang viết chương trình phần mềm cho một ngân hàng, công việc thì nhiều mà thời gian thì quá khẩn cấp, Quốc lại là tổ trưởng của dự án này. Người thanh niên đó qua vi tính cũng đang bàn kế hoạch đi chơi lễ tình yêu với bạn gái, và cuối cùng họ quyết định ăn cơm tối tại nhà hàng Outback. Vừa gác máy đã có người hỏi Quốc ta ăn ở đó một bữa bao nhiêu tiền, với hơn 999 tệ khiến người khác kinh ngạc: 999 tệ, ăn gì vậy, ăn thịt người sống hả?!... Chẳng ai buồn để ý khuôn mặt của tổ trưởng càng ngày càng khó coi, cũng chẳng thể trách cậu thanh niên đó được, công việc sao bằng người yêu, mặt tổ trưởng thì cứ luôn luôn dài thườn thưỡn ra khiến mọi người thấy khó xử vô cùng. Cuối cùng, Quốc không thể nhẫn nại hơn được nữa, cầm cái cốc đặt bên cạnh, đứng dậy đẩy ghế ra phía sau, vì đẩy hơi mạnh tay nên va phải chiếc vi tính phía sau phát ra tiếng kêu “cạch”, lúc ấy trong phòng mới yên tĩnh lại. Trong bầu không khí yên tĩnh ấy, Quốc cầm chiếc cốc, với bộ mặt nặng trĩu đi rót nước, cậu thanh niên kia không biết ý lại còn chạy tới nói đùa: “Sếp, tối nay sếp định đi đâu?”

“Về nhà.”

“Hôm nay là lễ tình nhân mà!”

“Tôi chỉ có mỗi vợ thôi.”

“Cũng đúng.” Cậu ta gật đầu nói: “Cá đã cắn câu, cần gì phải giăng câu nữa.”

“Còn nói nữa! Mau đi làm việc đi!” Kiến Quốc mạnh tay đưa cốc lên uống liền một hơi khiến nước bắn ra cả quần cả giày.

Cậu thanh niên đó nhìn Quốc đầy ngạc nhiên, cụt hứng đi khỏi mà trong lòng đầy nghi hoặc: “Tổ trưởng không biết sao lại thế nhỉ?” Suốt từ sáng đến chiều cứ giữ cái bộ mặt đưa đám ấy, động tí là nổi cáu. Trước đây, Quốc có thế đâu, trước đây Quốc đối với mọi người rất thân mật, chan hòa.

Quốc như thế này đã gần một năm nay, mọi chuyện bắt đầu từ khi Tiểu Tây sảy thai vào năm ngoái. Đầu tiên là vì đứa trẻ non nớt bị sảy, sau là vì Tiểu Tây mãi chẳng mang bầu, Quốc từng giấu vợ tới bệnh viện kiểm tra nhưng bác sĩ bảo Quốc không có vấn đề gì. Nếu thế có nghĩa là Tiểu Tây có vấn đề, mà Tiểu Tây có vấn đề gì đều là lỗi của Quốc và gia đình mình. Trước tết năm ngoái, bố có gọi điện cho Quốc bảo hai vợ chồng không cần phải về quê khiến Quốc thấy không vui, điều này có nghĩa là gì? Cháu không còn nữa thì con trai con dâu không được về nhà sao? Nếu Tiểu Tây không thể sinh con, gia đình sẽ không chấp nhận Tây nữa sao? Nếu gia đình không chấp nhận Tây nữa, Quốc biết làm sao đây? Đương nhiên, hôn nhân không có tình yêu không phải là điều đúng đắn nhưng cuộc hôn nhân chỉ có tình yêu cũng là cuộc hôn nhân không thực tế. Vậy là ăn tết nhà Tây vậy. Một cái tết qua đi, Quốc trở nên khó tính là vậy. Mà cũng đúng lúc ấy, nếu gia đình Tiểu Tây thể hiện tình yêu thương, sự bao dung, động viên Quốc, có lẽ Quốc sẽ có đủ dũng khí để cũng Tiểu Tây tiếp bước trong cuộc hôn nhân của hai người. Đằng này, họ khiến Quốc thực sự thất vọng.

Nhà Tiểu Tây có bốn người. Bố Tây là ông Cố Tử Xuyên, một giáo sư đại học khoa trung văn đã về hưu. Mẹ là Lã Xu, trưởng khoa ngoại của một bệnh viện. Em trai, Cố Tiểu Hàng, chưa kết hôn, đang ở cùng bố mẹ. Bảy ngày nghỉ tết là bảy ngày Quốc ở nhà làm việc nhà, thậm chí còn mệt mỏi hơn đi làm. Nhưng mệt thì thấm gì, đứa trẻ lớn lên từ nông thôn đâu có sợ khổ, khổ thế chứ khổ nữa mà trong lòng vui thì chẳng có vấn đề gì. Nhưng vấn đề là trong lòng Quốc không vui, cái niềm không vui ấy thực rất khó hình dung. Suốt bảy ngày từ sáng tới chiều sống cùng người nhà Tiểu Tây, điều duy nhất mà Quốc cảm nhận được là sự khổ nhục. Cái gì mà bố mẹ vợ càng nhìn càng thích con rể, cái gì mà bố vợ rót rượu mời cơm con rể, tất cả chỉ là câu chuyện của người ta mà thôi. Họ đối xử với Quốc quả thật chẳng xa cũng chẳng gần, chẳng yêu mà chẳng ghét, không hề thay đổi. Có lẽ Tiểu Tây cũng cảm nhận được điều này nên có ý giải thích hộ bố mẹ: cái gì mà những người trí thức họ vẫn vậy đó, nói chuyện với nhau thì khách sáo, xa nhau mới thấy yêu mến… Song cho dù Tây có giải thích thế nào, Quốc cũng chỉ mỉm cười chẳng nói một câu. Không phải Quốc c